Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1138: CHƯƠNG 1138: CÔNG VIỆC CHÍNH CỦA TA LÀ DỌN PHÂN

Tộc trưởng Tô gia sắc mặt cũng xanh mét, kinh sợ gào thét một tiếng, trợn lớn con ngươi lên, trơ mắt nhìn gốc thảo xanh xuyên qua Thần hỏa đâm vào trong ngực của mình!

"Phốc!"

Thân thể hắn chấn động, một ngụm máu tươi phun ra ngoài, như là diều đứt dây, từ không trung rơi xuống dưới.

Sinh mệnh bản nguyên lập tức bị chôn vùi, không có một chút khí tức nào.

Ánh mắt Đại trưởng lão trở nên hốt hoảng, ngốc trệ nói: "Tộc ... Tộc trưởng cứ thế mà chết đi?"

Điều này quá mộng ảo, đây chính là Tộc trưởng Tô gia a, đường đường là Đại Đạo chí tôn Đệ Tam bộ, thế mà chết ở nơi này.

Từ lúc xuất hiện cho tới lúc này, cũng chỉ mới qua thời gian uống cạn chén trà mà thôi, hình ảnh bá khí khi mới xuất hiện của Tộc trưởng còn đang in bóng ở trong đầu, đảo mắt cái đã là cảnh còn người mất.

Toàn bộ người của Tô gia không hẹn mà đều rùng mình một cái, giật mình tỉnh lại.

"Bò sữa giết Tộc trưởng?"

"Quá kinh khủng, một con bò sữa dùng một gốc thảo (cây cỏ) giết Tộc trưởng!"

"Nói cẩn thận, đó rõ ràng là Thần Bò và Thần thảo!"

"Thiếu chủ Tô Thần thật khó lường, không chỉ đạt được kỳ ngộ lớn còn làm quen được nhân vật đáng sợ như vậy, đáng tiếc Tô gia có cái nhìn hạn hẹp, vì hạt vừng mà đắc tội dưa hấu a!"

"Đúng vậy a, thật đáng buồn đáng tiếc a!"

...

Bò sữa nhìn vào Tộc trưởng Tô gia ngã xuống đất một chút, không thể không lắc đầu, mở miệng nói: "Ta đã nhắc nhở ngươi rồi, ta ra tay không có chừng mực, nếu như ngươi sớm tự phế tu vi một chút thì cũng không trở thành lập tức chết như vậy."

Khóe miệng Tô Trường Hà và Tam trưởng lão đều giật giật một cái, im lặng, liếc nhìn bò sữa với ánh mắt vô cùng kính úy, kìm lòng không được mà nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng.

Đây là một vị đại lão thực thụ a, không thể trêu vào, không thể trêu vào.

Tô Trường Hà cung kính hỏi: "Đúng rồi, Bò ... Sữa tiền bối, gốc thảo kia là thảo gì? Quá bất phàm."

Bò sữa thuận miệng nói: "Chính là thảo (cỏ) mà bình thường ta ăn, có cái gì mà lạ sao? Tuy nhiên quả thực có mùi vị tốt hơn nhiều so với thảo (cỏ) bên ngoài là được rồi."

"Ngài, ngài ... ngài bình thường đều là ăn loại cỏ này?!"

Miệng của Tam trưởng lão đều đã ngoác thành chữ O, thông tin này lập tức đột phá trí tưởng tượng của hắn, thiếu chút nữa thì làm cho não hải nhô lên.

Đây chính là Bản Nguyên Thần thảo a, một cây thảo là có thể so với thần binh lợi khí, cứ dùng để mà ăn như vậy, ...

Lại nghe bò sữa nói tiếp: "Có vấn đề gì sao? Một ngày chỉ ăn tầm mười cân thì cũng đã đủ no rồi."

"Hồng hộc -- "

Tam trưởng lão và Tô Trường Hà đều hít thở kịch liệt, giống như thể ngay sau đó sẽ bởi vì ngạt thở mà chết vậy.

Ở trong ánh mắt của bọn họ, nghiễm nhiên còn có nước mắt hiển hiện lên, bị đả kích tới phát khóc.

"Cha, đừng kinh ngạc, ta cho ngươi biết đây chẳng qua chỉ là thao tác cơ bản, chút sức tưởng tượng này của ngươi căn bản không đủ để chống đỡ."

Tô Thần mở miệng nói, sau đó ánh mắt rơi vào trên người Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão.

Đại trưởng lão tâm tư đột nhiên căng thẳng, hắn thật ra thì ở một bên đang một mực vận sức chờ phát động, vào lúc này đột nhiên nổi lên, pháp lực toàn thân lập tức cuộn trào ra, tốc độ vô cùng nhanh chóng.

Đưa tay vung lên, một tay bắt lấy Tô Trường Hà đưa tới bên người, mặt lộ vẻ điên cuồng nói: "Đều không được tới gần, thả ta ra, bằng không ta sẽ để cho Tô Trường Hà phải chôn cùng!"

Tuy nhiên ----

Lúc này đôi mắt bò sữa lập tức rơi vào trên người của hắn, sau đó thì nguyên thần của hắn run lên bần bật, thân thể lập tức nổ tung ngay tại chỗ biến thành một đám sương máu, ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không phát ra được.

Sau đó, ánh mắt của bò sữa lại rơi vào trên người của Nhị trưởng lão.

Thân thể Nhị trưởng lão lập tức run lên, dọa tới đái cả ra quần, không nghĩ ngợi chút nào vung tay đánh ra một chưởng về phía đan điền của chính mình!

"Ầm!"

Một thân pháp lực của hắn lập tức tan thành mây khói, nằm ở trên mặt đất.

Đồng thời khàn giọng nói: "Bò tiền bối, Bò đại gia, ta tự phế tu vi, không nhọc ngài động thủ."

"Trẻ con dễ dạy."

Bò sữa khẽ gật đầu, thu hồi ánh mắt.

Tô Thần nhìn về phía Tô Minh, hai mắt trầm xuống, chậm rãi cất bước đi tới.

Tô Minh cả người đều đã choáng váng, loại biến cố này hắn tuyệt đối không nghĩ tới, đến bây giờ còn cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Còn có Tiêu Yên Nhiên, khuôn mặt xinh đẹp đã trắng bệch, thân thể mềm mại run rẩy, một bộ dáng vẻ thất hồn lạc phách.

"Tô Thần ca ca, ngươi còn yêu ta đúng không? Ta vẫn luôn là Yên Nhiên muội muội của ngươi, người ngươi thực sự thích vẫn luôn là ta."

Tiêu Yên Nhiên nhìn vào Tô Thần nói lời cầu khẩn, thấy mà thương hại, thân thể như là rắn nước quấn lấy Tô Thần, quyến rũ nói: "Ngươi muốn là gì ta cũng được, như thế nào cũng được, ngươi thích tư thế nào ta cũng biết, sau này ta sẽ là người của ngươi."

Tô Thần nhìn vào Tiêu Yên Nhiên thở dài với đôi mắt lạnh lùng.

Nếu như Tiêu Yên Nhiên có chút chính trực, nói không chừng hắn còn có thể nhìn nàng với con mắt khác, không nghĩ tới lại là dáng vẻ này.

Trước đây mình thật sự là mù quáng, thế mà lại thực sự thích nàng ta.

"Ha ha ha, Tô Thần, ta không phải thua ngươi! Ta là thua bởi cái mạng đáng chết này!"

Tô Minh đột nhiên cười lên thê thảm, không cam lòng nhìn vào Tô Thần, quát ầm lên: "Ngươi căn bản không chơi lại ta, chỉ có điều, mạng ngươi tốt hơn so với ta! Ngươi dựa vào vận khí mà ta mới là thực lực!"

Tô Thần đạm mạc nhìn vào hắn, lắc đầu cải chính: "Không, ngươi là dựa vào thiếu lương tâm!"

Sau đó, hắn chậm rãi giơ thùng phân lên, đập chết Tô Minh và Tiêu Yên Nhiên.

Sau đó thì thở dài nói: "Xem ở cùng tộc, cứ để cho các ngươi được làm một đôi uyên ương cùng chung số phận đi!"

Mọi chuyện kết thúc, toàn bộ Tô gia đều rơi vào yên tĩnh.

Kết quả này thật có thể nói là nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Tô Thần thu hoạch được cơ duyên lớn trở về, ngay cả Tộc trưởng Tô gia cũng giết chết, bốn đại trưởng lão thì ba người không còn, thực lực toàn bộ Tô gia xuống dốc không phanh.

Có điều, cũng có một số người con ngươi nóng như lửa.

Chỉ vì thấy được sự cường đại của Tô Thần, còn có chỗ đáng sợ tới từ con bò sữa kia, Tô gia niết bàn trùng sinh, nói không chừng có thể đi về phía càng huy hoàng hơn.

Lúc này, Tam trưởng lão đột nhiên quỳ xuống với Tô Thần, kích động nói: "Thiếu chủ, bây giờ Tô gia không thể không có ngươi, khẩn cầu Thiếu chủ trở về!"

Những người khác ở Tô gia cũng là trăm miệng một lời: "Mời Thiếu chủ trở về!"

"Chuyện này ..."

Tô Thần khẽ chau mày, đón lấy ánh mắt mong đợi của mọi người, hơi trầm ngâm.

Nếu như mình trở thành Thiếu chủ của Tô gia thì có thể mượn nhờ lực lượng của Tô gia làm việc cho cao nhân, như vậy cũng có thể thuận tiện hơn rất nhiều, phục vụ cho cao nhân được nhiều hơn.

Nghĩ tới đây, hắn mở miệng nói: "Ta có thể tiếp tục làm Thiếu chủ, nhưng công việc chính của ta là dọn phân, không cách nào một mực ở lại Tô gia."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!