Dọn phân?
Tam trưởng lão và Tô Trường Hà cảm thấy mình như nghe nhầm, tuy nhiên chỉ cần Tô Thần đáp ứng làm Thiếu chủ vậy thì không cần phải truy đến cùng.
Tô Trường Hà vội nói: "Thần nhi, mau mời bằng hữu của ngươi tới Tô gia nghỉ ngơi, chúng ta nhất định phải tận tình địa chủ cho thật tốt."
Tam trưởng lão cũng gật đầu liên tục, nhiệt tình nói: "Đúng đúng đúng, bằng hữu của ngươi nhất định phải chiêu đãi cho thật tốt!"
Sự cường đại của bò sữa bọn họ đã rõ như ban ngày, nào dám thất lễ.
Lập tức, tất cả mọi người lần lượt rời sân, chỉ có Bao Đạt là hoàn toàn không nhúc nhích, khóc lớn lên ngay tại chỗ.
Có người tò mò hỏi: "Bao huynh, ngươi sao vậy? Thiếu chủ Tô Thần trở về, ngươi hẳn là người vui vẻ nhất mới đúng a, chẳng lẽ bị thất sủng rồi?"
"Ngươi căn bản không hiểu ta đã bỏ qua cái gì, ô ô ô ----"
Bao Đạt lấy nước mắt rửa mặt, khóc một cái đó là tê tâm liệt phế.
Vừa rồi tận mắt chứng kiến sự cường đại nghịch thiên của bò sữa, vậy sữa của nó há lại người bình thường là có thể uống, tuy nhiên chính mình thế mà cự tuyệt, cự tuyệt ...
Ta thật muốn giết chính ta a!
Chẳng mấy chốc, ở dưới sự gợi ý của Tô Thần, Tô gia bày ra bữa tiệc xa hoa nhất của gia tộc, thậm chí còn lấy ra linh căn tiên quả từ trong bảo khố, cung cấp cho đám người Niếp Niếp nhấm nháp.
Đây là thành ý lớn nhất của bọn họ, tuy nhiên cũng biết không cách nào làm cho đám người Niếp Niếp hài lòng, dù sao, cỏ mà một con bò sữa ăn thì cũng đã đủ để nghiền ép mọi thứ của Tô gia rồi.
Trên buổi tiệc, Tô Trường Hà nhịn không được mà hiếu kỳ nói: "Thần nhi, ba năm qua đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra, thực lực của ngươi khôi phục trở lại như thế nào?"
Tô Thần không dám tự tiện để lộ ra ngoài chuyện biến cố xảy ra ở cấm khu thượng cổ, mở miệng nói: "Các ngươi chỉ cần biết đây là một kỳ ngộ rất lớn vượt qua sức tưởng tượng của các ngươi là đủ rồi, những chuyện khác ta không thể nói gì thêm, chỉ có thể nói, cái thùng gỗ và trường côn kia theo thứ tự là thùng phân và gậy khuấy phân, là công cụ dọn phân mà ta được cấp cho."
Công cụ dọn phân?
Dọn phân, đây là lần thứ hai Tô Trường Hà và Tam trưởng lão nghe được.
Lại có cảm nhận hoàn toàn không giống, kinh hãi tới cực điểm.
Tô Thần chỉ xứng dọn phân ở nơi đó? Dọn phân cho ai?
Hơn nữa không chỉ có thể chữa khỏi thương thế của hắn, còn cấp Bản Nguyên Chí bảo cho hắn làm công cụ dọn phân, trên thế giới này còn có nơi đáng sợ tới như vậy sao?
Khoa trương tới có hơi không thật.
Tam trưởng lão vụng trộm nhìn thoáng qua con bò sữa kia, kính nể nói: "Không thể nói thì đừng nói, ta cũng không hỏi."
Tô Thần nói thẳng: "Cha, Tam trưởng lão, Nguyên Trì thánh cảnh lần này mở ra, ta muốn dẫn hai vị tiên tử và Bò sữa tiền bối đi vào."
Tô Trường Hà khẽ chau mày, lo lắng nói: "Chỉ bốn người các ngươi? Bên trong Nguyên Trì thánh cảnh ngoại trừ cơ duyên ra thì nguy cơ thế nhưng là cũng không ít a."
Niếp Niếp khoát tay mở miệng nói: "Bốn người chúng ta là đủ rồi, nhiều người thêm phiền phức."
Tô Trường Hà và Tam trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, sau đó nói: "Được a, mọi chuyện cẩn thận là được, ta kể cho các ngươi một số vấn đề cần chú ý ở Nguyên Trì thánh cảnh một chút đi ..."
...
Cùng một thời gian.
Phạm gia.
Giống như Tô gia, là một trong tứ đại gia tộc ở Vô Cực tinh, cũng tượng tự đang bắt tay chuẩn bị tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh.
Lúc này, sắc mặt của Phạm Thống gia chủ Phạm gia trở nên ngưng trọng, đứng chắp tay, đứng ở bên trong đại điện, mở miệng nói: "Nguyên Trì thánh cảnh mở ra lần này sẽ là thời cơ Pham gia ta bỏ xa tam đại gia tộc còn lại, chuyện mà vị đại nhân kia bảo chúng ta chuẩn bị như thế nào rồi?"
Một tên thanh niên cười nói: "Gia chủ, mọi chuyện đều đã chuẩn bị thỏa đáng, đồng thời, pháp bảo mà vị đại nhân kia ban thưởng ta cũng để cho các đệ tử được làm quen, chỉ còn chờ Nguyên Trì thánh cảnh mở ra, Phạm gia ta tuyệt đối có thể hót lên một tiếng làm kinh người!"
Phạm Thống khẽ gật đầu, cười nói: "Rất tốt, Phạm Kiếm, ngươi là Thiếu chủ có thiên phú tốt nhất từ trước tới nay của Phạm gia ta, ta cọi trọng ngươi nhất, Phạm gia chúng ta sau này có thể đáp lên quan hệ với vị đại nhân kia, dưới sự liên thủ dữa ta và ngươi, tiền đồ của Phạm gia chắc chắn là sẽ vô cùng rộng lớn a!"
...
Hôm nay.
Chính là thời gian Nguyên Trì thánh cảnh mở ra.
Ở dưới sự dẫn đầu của Tô Trường Hà và Tam trưởng lão, đám người Niếp Niếp cùng nhau đi tới lối vào.
Nơi này là một nơi ở sâu trong một dãy núi của Vô Cực tinh.
Núi non trùng điệp, cây cối xanh tươi tạo thành một khu rừng, tuy nhiên kỳ lạ là thế mà không có một con yêu thú nào, trông vô cùng yên tĩnh.
Hơn nữa, nếu như cảm giác nhạy bén thì có thể phát giác được, ở bên trong hư không mơ hồ có một cỗ khí tức đặc thù đang lưu chuyển, đại đạo không hiện, bản nguyên ẩn mình.
Nơi này rõ ràng không phải là một nơi tốt để tu luyện.
Tô Thần nhìn vào dãy núi này, sợ hãi than nói: "Nơi này vẫn luôn được phong tỏa bởi một cỗ kết giới vô hình mà cường đại, xem như Đại Đạo chí tôn Đệ Tam bộ thì cũng không cách tiến vào, nghe nói từng có Chúa Tể từng có ý đồ trực tiếp xâm nhập vào một nơi trong Nguyên Trì thánh cảnh, sau khi tiến vào thì thấy đại đạo trong đó hỗn loạn như là một cỗ chướng khí cường đại, khiến hắn chịu trọng thương thất bại tan tác mà quay trở về, chỉ có cách mỗi trăm năm, kết giới và chướng khí mới có thể biến mất, cũng là thời điểm Nguyên Trì thánh cảnh mở ra."
Nguyên Trì thánh cảnh đến tột cùng là được hình thành như thế nào, lại vì sao mà hình thành, đến này đều không có ai biết được, nhưng không thể phủ nhận, có cực kỳ thần bí và cường đại.
Có vô số cường giả trong Nguyên giới, nhưng đồng thời, nơi thần bí cũng có vô số, kỳ tích và hủy diệt được thực hiện mỗi ngày.
Bay vọt qua một dãy núi rất lớn, có thể thấy có một luồng lực lượng cuộn xoáy trong khoảng không, trông giống như một cánh cổng khổng lồ, ở trên đó vầng hào quang lưu chuyển, phong hỏa lôi điện các loại dị tượng được thêm vào, trông cực kỳ thần bí.
Khi Tô gia tới thì đã có một cái gia tộc chờ đợi ở chỗ này, một lão giả trên người mặc trường bào màu trắng đứng ở đằng trước nhất, chính là gia chủ của Gia tộc này.
"Đó là Tôn gia, lão giả đứng ở phía trước nhất kia là Tôn Mặc Hải gia chủ của Tôn gia."
Tô Trường Hà giới thiệu cho mọi người.
Tôn Mặc Hải nhìn về phía phương hướng của Tô gia, lông mày không thể không nhíu một cái, trong đôi mắt lộ ra vẻ kỳ dị.
Hoạt động quan trọng như thế này, gia chủ Tô gia thế mà không tới!
Chuyện này rất không bình thường.
Có điều, còn không đợi hắn đặt câu hỏi, nơi xa lại có một cỗ khí tức vội vàng mà tới, đảo mắt đã rơi vào trước mặt mọi người.