Dẫn đội là một lão giả gầy gò có đôi mắt như điện, mũi ưng, mang tới cảm giác áp bách rất mạnh cho người, con ngươi âm trầm quét mắt lướt qua một vòng, cười nói ha ha: "Tô Giang Du gia chủ Tô gia làm sao không tới? Chẳng lẽ lại là tu luyện tới tẩu hỏa nhập ma mà chết rồi?"
Hắn nói chuyện không khách khí chút nào, Tứ đại gia tộc âm thầm đấu tranh với nhau nhiều năm, không nói giữa các gia chủ với nhau, chính là giữa các đệ tử cũng tràn đầy sự thù địch, hai bên tranh đấu không ngừng.
"A?"
Đôi mắt lão giả thon gầy lại ngưng tụ lại, hoài nghi nói: "Tô Minh Thiếu chủ mới cũng không xuất hiện ở đây? Tô gia các ngươi đã bành trướng tới loại trình độ này rồi sao?"
Nguyên Trì thánh cảnh mở ra, gia chủ và Thiếu chủ đều không tới, đây là không thèm để ý tới Thánh cảnh a.
Tam trưởng lão mở miệng nói: "Thiết gia chủ, Tô Thần Thiếu chủ tiền nhiệm của Tô gia ta trở về, bây giờ mới là Thiếu chủ Tô gia!"
Thiếu chủ tiền nhiệm tới, Thiếu chủ mới không tới?
Hai mắt Thiết gia chủ hơi lập lòe, như có điều suy nghĩ, khóe miệng lộ ra nụ cười trêu tức, "Ha ha, có chút ý tứ."
"Tam đại gia tộc các ngươi tới thật đúng là khá nhanh, nhưng tới nhanh cũng vô dụng, nhanh và thực lực là hai chuyện khác nhau!"
Một giọng nói lúc đầu còn ở nơi rất xa, chờ tới khi lời nói rơi xuống thì đã đi tới trước mặt mọi người.
Người Phạm gia tới!
Lời vừa rồi chính là Phạm Thống nói, mang theo một chút ý tứ kiêu ngạo.
Đi theo đằng sau hắn chính là đám người Phạm gia, cũng đều là mặt mùi tràn đầy địch ý và kiêu căng nhìn vào người của gia tộc khác.
Tô Mặc Hải lạnh lùng cười một tiếng, mở miệng nói: "Ai mạnh ai yếu so qua thì mới biết được!"
Tứ đại gia tộc không ai phục ai, tranh đấu với nhau tới vạn năm, tranh đoạt địa vị bá chủ của Vô Cực tinh.
Chỉ có điều, cảm giác tồn tại của Tô gia lần này rõ ràng là không cao, lập tức bị ba nhà khác bỏ qua.
Ai bảo gia chủ Tô gia không xuất hiện ở đây, ở trong mắt ba nhà còn lại thì căn bản là không có cách vào mắt của bọn họ.
Tô Trường Hà và Tam trưởng lão cũng vui vẻ tới nhàn nhã, bọn họ cố ý giấu giếm tin tức của bò sữa, chính là muốn cho tam đại gia tộc còn lại này một niềm vui bất ngờ.
Cái này gọi là khiêm tốn, để lộ ra thực lực là đần độn là không khôn ngoan.
Ba gia tộc lớn kia chém gió với nhau được một đoạn thời gian ngắn, đột nhiên, trong hư không cánh cửa bằng khí tức kia phát sinh biến hóa, dị tượng dần dần tiêu tán, đại đạo loạn lưu vờn quanh ở xung quanh cũng dẫn ổn định, khiến cho toàn bộ môn hộ càng ngày càng rõ ràng.
"Nguyên Trì thánh cảnh đã ổn định!"
"Có thể tiến vào!"
Rất nhiều đệ tử đã không kim nén được, mặt lộ vẻ kích động.
Tô Trường Hà và Tam trưởng lão cung kính nói: "Thiếu chủ, ba vị ... đại nhân, Nguyên Trì thánh cảnh thay đổi thất thường, mọi chuyện cẩn thận a!"
"Yên tâm đi, cha."
Tô Thần khoát khoát tay, lòng tin tràn đầy, không hoảng chút nào.
Đi theo người đi ra từ chỗ đó, mặc kệ làm chuyện đều sẽ có cảm giác rất ổn.
Sau đó, ba người Niếp Niếp và một con bò sữa lập tức cất bước mà đi, đi về phía lối vào của Nguyên Trì thánh cảnh.
"Tình huống như thế nào? Chỗ Tô gia làm sao chỉ có bốn người đi vào?"
"Đánh rắm, kia rõ ràng là ba người mang theo một con bò!"
"Đây là thao tác gì, bọn họ thật sự cho rằng tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh là để đi nghỉ ngơi sao?"
"Tô gia thật là điên rồi, bọn họ đến cùng là đang nghĩ cái gì?"
Ba đại gia tộc còn lại đều bị thao tác lần này của Tô gia làm cho chấn kinh, xem như ba tên gia chủ cũng có chút không bình tĩnh.
Phạm Thống cười lạnh, khẽ nói: "Xem ra bản thân Tô gia đã từ bỏ, kể từ hôm nay, trong tứ đại gia tộc thì Tô gia đã muốn xóa tên!"
Thiết gia chủ cau mày nói: "Tô Giang Du đây là có ý gì? Đến cùng đi làm cái gì? Loại chuyện như Nguyên Trì thánh cảnh này ngay cả mặt cũng không xuất hiện ở đây?"
Tôn Mặc Hải nói lời phân tích: "Loại tình huống này, Tô gia hoặc là choáng váng rồi, hoặc là tìm được thứ còn quý giá hơn so với Nguyên Trì thánh cảnh, hoặc chính là tồn tại một loại hậu thủ đáng sợ nào đó, mà loại tình huống thứ nhất thì có thể bài trừ đi."
Thiết gia chủ cười lạnh nói: "Ha ha, bất kể như thế nào, nếu như chỉ có ba người và một con bò tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh vậy thì đồ vật bên trong Thánh cảnh lần này đều vô duyên với Tô gia!"
Bọn họ chỉ quan sát một lát, phát hiện Tô gia thế mà thật không có phái tiếp người tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh, ở trong lòng thầm mắng một tiếng ngu xuẩn, rồi lập tức suất lĩnh con cháu gia tộc bước vào Nguyên Trì thánh cảnh.
Chẳng mấy chốc, trên trận chỉ còn lại đám người Tô Trường Hà.
Trên mặt Tam trưởng lão lộ ra thần sắc lo lắng nói: "Trường Hà đạo hữu, chúng ta thật không phái người đi vào nữa sao?"
"Cao thủ của Tô gia chỉ còn lại chúng ta, nếu như đi vào, Tô gia sẽ không chịu được bất kỳ sóng gió nào."
Tô Trường Hà dừng lại một chút, sau đó thì lắc đầu nói: "Hơn nữa, ta hiểu con trai ta, hắn thể hiện ra rất tự tin, nói rõ nắm chắc rất lớn, hơn nữa ... nếu như ngay cả loại tồn tại kia cũng không đối phó được vậy thì chúng ta đi theo vào có tác dụng sao?"
Tam trưởng lão khẽ gật đầu, "Đúng vậy, ta mơ hồ cảm thấy bọn họ sẽ mang lại cho chúng ta một niềm vui bất ngờ."
Cùng một thời gian.
Bên trong Nguyên Trì thánh cảnh.
Không gian rung động như là sóng nước, sau đó thân ảnh ba người một bò chậm rãi hiện lên.
Trong này cũng là một khu rừng rộng lớn, toàn cây cối xanh tươi, bóng mát xanh biếc như chở che.
Long Nhi hít vào một cái, mở miệng nói: "Oa khí tức bản nguyên nơi này quả thực tinh thuần hơn một chút."
Bò sữa thì cúi đầu xuống, ngoặm một bông hoa cúc nhỏ trên mặt đất, "A? Cỏ nơi này có khẩu vị hơi khác biệt chút, có thể đào một số trở về trồng."
Niếp Niếp thì đưa mắt nhìn thấy một thanh trường kiếm được cắm ở phía trước cách đó không xa, lập tức tò mò đi tới gần, "Đây chính là pháp bảo bên trong Nguyên Trì thánh cảnh sao?"
Sắc mặt Tô Thần lập tức thay đổi, lo lắng nói: "Tiên tử cẩn thận, những pháp bảo này có thể huyễn hóa ra chiến hồn, thủ đoạn cực kỳ đáng sợ!"
Tuy nhiên, vào lúc này tay của Niếp Niếp đã nắm vào trên chuôi kiếm, sau đó nhẹ nhàng nhổ một cái ...
Trường kiếm đã được rút ra và đang được Niếp Niếp đánh giá.
Niếp Niếp nghi hoặc nhìn vào Tô Thần, "Ừm? Vừa rồi ngươi nói cái gì nhỉ?"
"Ta, cái này, ta. . ."
Cái cằm Tô Thần thiếu chút nữa thì rơi trên mặt đất, dùng sức xoa xoa hai má của mình, lúc này mới khống chế được vẻ mặt của mình, cổ quái nói: "Bên trong Nguyên giới, mọi cơ duyên đều sẽ có một trận khảo nghiệm, không cần biết là pháp bảo hay là công pháp hoặc là linh căn, mọi thứ đều sẽ huyễn hóa ra chiến hồn có thực lực cường đại, chỉ có hàng phục được chiến hồn thì mới có thể có được bọn chúng."
"Như vậy sao."
Lông mày Niếp Niếp hơi nhíu lại, lại đánh giá trường kiếm trong một lần nữa, sau đó thì đưa tay ném đi một cách tùy ý, ném sang một bên.
"Rác rưởi, không cần cũng được."
Tô Thần: "..."
"Đi thôi, nơi này hình như rất thú vị, đi tới nơi khác dạo chơi." Long Nhi hoạt bát đi về phía trước, đi ngang qua thanh trường kiếm.
Ngay sau đó, chỉ thấy trường kiếm kia hơi lắc một cái, linh thể của một con hổ già huyễn hóa mà ra, trông mong đi theo sau lưng mọi người.
Niếp Niếp quay đầu, chỉ vào con hổ kia, "Chiến hồn mà ngươi nói ... là như vậy?"
Tô Thần: "Ngạch, đúng vậy?"
Lão hổ linh thể: "Meo~"