"Cái này ... làm sao bây giờ?"
Tô Thần có chút không biết phải làm sao.
Hắn nghĩ tới vô số loại khả năng, nhưng là nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ có loại tình huống này xảy ra.
Chiến hồn bên trong Nguyên Trì thánh cảnh nổi danh khó chơi, có thể bộc phát ra toàn bộ uy lực của pháp bảo, những pháp bảo này thế nhưng là nhiễm lấy khí tức bản nguyên, hơn nữa có một số có năng lực rất quỷ dị, xem như Đại Đạo chí tôn Đệ Tam bộ cũng không thể cam đoan là có thể hàng phục được nó.
Chiến hồn, giống như tên của nó, sinh ra để mà chiến!
Là do hoàn cảnh khí tức kỳ lạ bên trong Nguyên Trì thánh cảnh tạo ra mà thành.
Chưa bao giờ nghe nói qua, sẽ chiến mà lại không chiến, thế mà trực tiếp quỳ liếm luôn ...
"Đám người này quả nhiên ngưu bức, ngay cả Chiến hồn cũng không chiến mà còn trực tiếp quỳ luôn, may mà vận khí ta tốt, lúc này mới chính thức thu được tư cách quỳ liếm a."
Tô Thần âm thầm cảm thấy may mắn.
Niếp Niếp nói một cách tùy ý: "Chướng mắt, mặc kệ nó, chúng ta đi."
Sau đó, lập tức đi vào sâu bên trong Nguyên Trì thánh cảnh.
Tô Thần không thể không đưa mắt nhìn vào bóng mờ con hổ kia, đã thấy nó thế mà lộ ra tính cách dáng vẻ ủy khuất của con người, sau đó thân thể nhảy lên, tiếp tục lặng yên đi theo sau lưng mọi người.
Chẳng mấy chốc, đằng trước lại xuất hiện một cái băng đô màu bạc, tỏa ra ánh sáng mờ mịt, trôi nổi giữa không trung, dẫn động bản nguyên lưu chuyển.
Ánh mắt của Niếp Niếp và Long Nhi chỉ nhìn thoáng qua rồi rời đi, có vẻ hơi không hứng thú cho lắm.
Loại bảo vật 'Bình thường' này, không có tác dụng gì đối với các nàng.
Ngược lại là bò sữa con, dọc đường một đường nếm lấy cỏ xanh, đã âm thầm góp nhặt được mấy loại cỏ có mùi vị không tệ, chuẩn bị mang về cấy ghép, vui vẻ không thôi.
"Hoa quả, chúng ta muốn hoa quả."
Long Nhi giương mắt nhìn khắp nơi, lẩm bẩm mong mỏi và trông mong.
Có điều, băng đô màu bạc bọn họ không để ý tới thì Tô Thần lại một mực để ý tới.
Sau đó, ở cái nhìn soi mói trợn mắt há hốc mồm của hắn, sau khi băng đô màu bạc kia phát ra một trận sáng thì ngưng tụ ra một con ưng già màu bạc trắng, yên lặng bay theo sau lưng mọi người, một bộ dáng vẻ nhất định phải đi theo.
Hắn nhịn không được mà nói lời cảm khái: "Quả là thế sao? Không hổ là người ở bên cạnh cao nhân, sức hấp dẫn quả thực ngăn không được a."
Niếp Niếp thì căn bản không để ý tới Chiến hồn, mở miệng nói: "Đi đi đi, Nguyên Trì thánh cảnh cũng chỉ vậy, tranh thủ thời gian tìm hoa quả đi."
...
Ở một bên khác của Nguyên Trì thánh cảnh.
Pháp lực tùy ý, pháp thuật nở rộ, tiếng nổ vang vang vọng bầu trời, đang bộc phát ra một trận đại chiến.
Đông đảo đệ tử làm thành một vòng tròn, bao quanh một con Liệp Báo toàn thân tạo thành từ hỏa diễm, gia chủ Thiết gia tự mình xuất thủ, muốn trấn áp con Hỏa báo này lại!
"Hồng hộc!"
Hỏa báo há mồm phun một cái, một cỗ hỏa diễm mạnh mẽ hóa thành sóng xung kích đáng sợ oanh kích về phía gia chủ Thiết gia.
Nguyên Trì thánh cảnh rõ ràng có tác dụng tăng thêm đối với chiến lực của Chiến hồn, lực lượng bản nguyên có thể được Chiến hồn dẫn động một cách tùy tiện, khiến cho chiến lực tăng cao.
Có điều, gia chủ Thiết gia dù sao cũng là Đại Đạo chí tôn Đệ Tam bộ, thần thông bản nguyên tương tựu cũng có thể làm ra dễ dàng, đưa tay đẩy ra một chưởng, lực lượng cuộn trào trực tiếp xuyên thẳng qua hỏa diễm, càng là hình thành gió lốc, thổi tan tàn lửa.
Mà theo hỏa diễm cùng nhau biến mất, còn có gia chủ Thiết gia.
Ngay sau đó, gia chủ Thiết gia đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Hỏa báo, đưa tay chỉ vào sống lưng của nó rồi điểm xuống!
"Rống -- "
Hỏa báo phát ra một tiếng kêu rên, thân thể co rúm lại rồi rơi thẳng xuống mặt đất như sao chổi.
Hỏa diễm trên người nó nhấp nháy, chẳng mấy chốc đã biến thành một cây trường thương màu đỏ rực lửa, ngay khi tất cả mọi người cho rằng chiến đấu đã kết thúc, thương đỏ này thế đã nhanh chóng bắn ra bầu trời, tốc độ nhanh tới mức cực hạn, lại là muốn chạy trốn.
"Chiêu thức giống vậy mà ngươi còn muốn sử dụng lần thứ hai sao?"
Gia chủ Thiết gia cười ha ha một tiếng, hắn sớm đã cũng đám người Thiết gia phong tỏa mảnh không gian này, pháp lực của bọn họ hội tụ ở trên không trung, rạp trời kín đất trấn áp mà xuống!
Thanh trường thương kia tuy rằng ở thế không thể đỡ, nhưng như là mũi tên bắn vào biển cả, lúc đầu còn có uy thế, chẳng mấy chốc thì đã thoát lực, không cách nào tiến thêm chút nào.
"Bắt được ngươi."
Một bàn tay cầm lấy thân thương, chính là gia chủ Thiết gia.
Hắn vuốt ve thanh trường thương này, trên mặt nở ra nụ cười hài lòng.
Mở miệng nói: "Có thể dẫn động bản nguyên hỏa diễm, đồng thời lại có cả tốc độ và sắc bén, lực phá hoại vô song, tuyệt đối là một thanh Bản Nguyên Pháp bảo cực phẩm!"
Thiết thiếu chủ kích động nói: "Chúng mừng gia chủ, đây đã là Bản Nguyên Pháp bảo thứ hai mà chúng ta lấy được, lúc này vừa mới tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh được nửa ngày thôi a."
Gia chủ Thiết gia cười to nói: "Ha ha ha, vận khí tốt mà thôi, phải biết, ở bên trong Nguyên Trì thánh cảnh, muốn hàng phục bảo vật thì điều kiện tiên quyết chính là ngươi phải gặp được bảo vật!"
Một tên trưởng lão của Thiết gia cũng cười nói: "Trường thương này thật đúng là xảo trá, trước đó thế mà có thể trốn thoát khỏi tay của gia chủ, cũng không đơn giản."
Trên thực tế, nửa canh giờ trước bọn họ đã có thể đạt được trường thương này, chỉ có điều ở lúc gần đạt được rồi thì xuất hiện một màn giống như vừa rồi, trường thương phá không mà chạy, để cho người ta vội vàng không kịp chuẩn bị.
Sau đó, bọn họ một đường truy tung tới tận đây, lúc này mới hoàn toàn bắt được nó.
"Muốn có được bảo vật, tự nhiên không phải là chuyện dễ dàng gì, chỉ có điều ... nỗ lực chung quy có thể được đền đáp trở lại, cho tới trước mắt, thu hoạch của Thiết gia ta chắc chắn là lớn nhất!"
Gia chủ Thiết gia mỉm cười, trong giọng nói mang theo sự kiêu ngạo.
"A?"
Lúc này, trong đám người Thiết gia có người phát hiện nơi xa dường như có mấy thân ảnh đang tới gần, dưới cái nhìn chăm chú cẩn thận thì không thể không phát ra một tiếng mỉm cười, "Hóa ra là con bò kia, không nghĩ tới chúng ta còn có thể gặp được người của Tô gia."
Thiếu chủ Thiết gia nhịn không được cười nói: "Hai đứa bé gái với một tên Thiếu chủ mất tích ba năm trước và một con bò, thời gian trăm năm qua đi, Tô gia thật đúng là để cho chúng ta được lau mắt mà nhìn a, cách cục lớn, ngay cả Nguyên Trì thánh cảnh cũng có thể đối đãi tùy ý như vậy."
Trưởng lão Thiết gia cũng nói: "Ai nói không phải chứ? Trông dáng vẻ tùy ý kia của bọn hắn thì căn bản không giống như tới nơi này để tìm kiếm bảo vật mà là tới đây để du lịch sao?"
Gia chủ Thiết gia nói: "Không cần để ý tới bọn họ, để ý tới nhân vật không đủ tư cách như thế này thì sẽ chỉ làm cho bước tiến của chính mình thụt lùi mà thôi."