Mọi người thi nhau kính nể nói: "Lời này của gia chủ nói rất đúng, thật có thể nói là tuyên truyền giác ngộ, thụ giáo."
Vừa nói, bọn họ khó tránh khỏi việc sinh ra cảm giác ưu việt, cũng không có dời ánh mắt mà là chuẩn bị nhìn vào dáng vẻ thê thảm với hai bàn tay trắng của đám người Tô gia.
Tuy nhiên ngay sau đó, vẻ mặt của bọn họ đều sững sờ, ngơ ngác nhìn về phía phương hướng của bò sữa, như thể thế giới ngừng lại, đóng băng.
Sau đó, lại không hẹn mà cùng đưa tay, xoa xoa ánh mắt của mình.
Hình ảnh tiếp tục dừng lại ...
"Gia, gia, gia chủ."
Thiếu chủ Thiết gia bờ môi cũng có hơi run rẩy, run giọng nói: "Hình như ta nhìn thấy đằng sau bọn họ có rất nhiều Chiến hồn đi theo?"
Trưởng lão Thiết gia nuốt xuống một ngụm nước bọt, khàn giọng nói: "Không phải chỉ một mình ngươi, ta cũng nhìn thấy."
"Trời ơi, bọn họ làm cái gì, đây là sao chép pháp bảo sao?"
"Một cái, hai cái, ba cái ... ôi tới tận mười một cái Chiến hồn! Mười một kiện bảo vật!"
"Tại sao, tại sao những Chiến hồn này không công kích bọn họ mà còn đi theo sau lưng bọn họ?"
"Nghe thấy các ngươi nói vậy thì ta yên tâm, ta còn tưởng rằng con mắt của ta xuất hiện vấn đề."
Tất cả mọi người của Thiết gia đều muốn nổi điên lên, bức tranh này thật quá mộng ảo, khiến bọn hắn đều nghi ngờ cuộc sống.
"Bản Nguyên Chí bảo, thậm chí còn có Nguyên kỹ công pháp!"
Gia chủ Thiết gia cũng chấn kinh, trong lúc nói chuyện, trong miệng còn nhỏ xuống từng giọt nước miếng, tròng mặt hận không thể bay thẳng tới.
Ngay trong giây lát hắn thất thần, thanh trường thương màu đỏ trong tay hắn run lên bần bật, sau đo rời khỏi bàn tay của hắn, biến thành một vệt lưu quang bắn về phía bò sữa mà đi.
Một lần nữa huyễn hóa thành Hỏa báo, dáng vẻ ngoan ngoan đến giống như một con mèo còn, đi theo đằng sau đám người Niếp Niếp, yên tĩnh gia nhập đội ngũ Chiến hồn.
Đồng thời, còn có một loại pháp bảo khác mà bọn họ đạt được, cũng theo đó mà lao ra, biến thành một con thỏ trắng nhỏ bé, nhanh chóng tới gần.
Đám người Thiết gia: "..."
"Không, đó là bảo vật mà Thiết gia chúng ta đạt được!"
"Tại sao, những Chiến hồn này nổi điên làm gì, vì sao lại đột nhiên lựa chọn làm chó liếm?"
"Quỷ dị, thật quỷ dị, khó trách Tô gia chỉ phái ra có bốn người bọn họ tiến vào, hóa ra bọn họ có bản lĩnh đối phó với Chiến hồn a!"
"Ghê gớm, chúng ta dường như phát hiện một bí mật to lớn nào đó!"
...
Đám người Thiết gia cảm thấy khiếp sợ đồng thời lại cảm thấy vui mừng như điên.
Sự việc này đã làm đảo lộn nhận thức, nhưng không thể phủ nhận rằng họ rất phấn khích khi nhìn thấy rất nhiều Chiến hồn như vậy.
"Ha ha, không cần biết Tô gia làm được như thế nào, có điều cái sai của bọn họ là ở chỗ chủ quan, chỉ phái ra có ngần ấy người đi vào thì căn bản không bảo vệ được nhiều bảo vật như vậy! Đã để chúng ta phát hiện thì như vậy tất cả đều sẽ thuộc về Thiết gia chúng ta!"
Gia chủ Thiết gia kích động, hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào những Chiến hồn kia, giống như đã thấy Thiết gia đang phát triển mạnh dần lên.
Những bảo vật này đủ để cho Thiết gia quật khởi nhanh chóng!
"Gia chủ, để cho ta tới gặp bọn họ một lát!"
Trưởng lão Thiết gia còn chưa dứt lời thì thân thể đã lao tới nơi xa, thoáng cái đã đi tới gần đám người Niếp Niếp.
Ngoài hắn ra, Thiết gia còn có năm tên tu sĩ cũng bám theo sát mà tới, mơ hồ bao vây đám người Niếp Niếp lại, trong đôi mắt lộ ra ánh mắt của chó sói.
Trưởng lão Thiết gia là Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ đỉnh phong, năm người còn lại đều là Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộn, chiến lực không thể khinh thường.
Trưởng lão Thiết gia chắp tay, giống như cười mà không phải cười nói: "Bằng hữu Tô gia, bần đạo có lễ."
Long Nhi tò mò hỏi: "Chào các ngươi, có chuyện gì không?"
Trưởng lão Thiết gia mở miệng nói: "Vừa rồi có hai loại pháp bảo của Thiết gia chúng ta đột nhiên mất khống chế trà trộn vào đằng sau của các ngươi, còn xin trả lại cho chúng ta."
Hắn không có trực tiếp nói lời cướp đoạt, dù sao có thể chiếm cứ một chút đạo lý, tóm lại vẫn là thoải mái hơn một chút, Thiết gia hắn vẫn là cần phải có thể diện.
"Ngươi nói là những món đằng sau chúng ta kia sao?"
Long Nhi không thể không quay lại đằng sau xem một chút, sau đó thì nói một cách tùy ý: "Các ngươi hiểu lầm, những thứ đó căn bản không phải đồ của chúng ta, các ngươi không cần tới hỏi chúng ta, trực tiếp lấy đi là được rồi."
Cái gì?
Không phải của bọn họ?
Trực tiếp lấy đi?
Đám người Thiết gia đều sững sờ, trên mặt viết đầy dấu chấm hỏi.
Những thứ này đều là pháp bảo a, tùy ý như vậy sao?
Ban đầu, bọn họ chỉ hỏi tùy tiên cho có lễ, đã làm tốt chuẩn bị bị Niếp Niếp từ chối, sau đó sẽ bắt đầu bắn tiếng, sau đó thì lập tức động thủ.
Tuy nhiên, tuyệt đối không nghĩ tới bọn họ ngay cả phản kháng cũng không phản kháng một chút nào, lập tức rũ rạch quan hệ với chính mình...
Tuy nhiên như vậy cũng tốt, đã giảm đi rất nhiều phiền phức.
Xem như bọn họ thức thời!
Trưởng lão Thiết gia cười ngạo nghễ một tiếng, đưa mắt nháy mắt ra hiệu một cái.
Lập tức, mọi người cùng nhau xuất thủ, bay thẳng về phía những pháp bảo kia mà đi.
Đã chính các ngươi nói những pháp bảo này đều không phải là của các ngươi, vậy chúng ta đều đoạt tất và không có chuyện gì sai trái phải không?
Có điều, khi mắt bọn hắn thấy sắp đạt được pháp bảo, những Chiến hồn vốn vô cùng ngoan ngoãn kia đột nhiên đổi màu.
Có một cái Chiến hồn vốn là một con mèo con màu trắng như tuyết, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn một mực tỏ vẻ đáng yêu nhìn chằm chằm vào Niếp Niếp và Long Nhi, tuy nhiên khi người của Thiết gia muốn chạm vào nó, trong nháy mắt thân thể tăng vọt biến thành một con Bạch Hổ, úy thế toàn thân dậy sóng, mặt mũi đầy vẻ hung tàn đưa chân đánh về phía người kia!
Phàm là những Chiến hồn nào mà có người của Thiết gia muốn chạm vào, trong khoảnh khắc tất cả đều trở mặt, phát động công kích điên cuồng về phía người Thiết gia đó.
Những Chiến hồn này ẩn chứa lực lượng của pháp bảo, mỗi Chiến hồn đều có năng lực khác nhau, lập tức khiến cảnh tưởng trở thành nguy cơ tứ phía, hỗn loạn không thôi.
Phải biết, Gia chủ Thiết gia thế nhưng là Đại Đạo chí tôn Đệ Tam bộ, xem như hắn xuất thủ cũng phải dốc rất nhiều sức mới có thể trán áp được Chiến hồn chứ đừng nói đám người này.
Bọn họ ở dưới trạng thái tham lam còn có chút chủ quan, trong lúc vội vàng không kịp chuẩn bị đã bị lực lượng của Chiến hồn lập tức trấn áp, thân thể ầm ầm bay ngược ra đằng sau, dọc đường phun ra máu tươi.
Có một người thê thảm nhất trong đó.
Hắn coi trọng một cái Chiến hồn hình đóa hoa, vừa mới tiến tới, đóa hoa kia đột nhiên mở ra một cái miệng to lớn như chậu máu không cân xứng với dáng vẻ bề ngoài của nó, không gian vặn vẹo theo miệng của nó, trở thành một bộ phận trong miệng của nó, trực tiếp nuốt người kia vào cuối cùng không thể đi ra.
Hắn chết.
"Rống -- "