Trong nháy mắt, hắn đã đi tới chỗ Thương Long, cả người giống như đang khống chế Thương Long, toàn thân quấn lấy uy thế không thể địch nổi, lại đưa tay đánh ra một quyền, cực kỳ nhanh chóng, sà về phía bò sữa!
"Cộc cộc cộc."
Động tác của bò sữa vẫn không thay đổi, vẫn như cũ, bốn vó bước nhanh lao về đằng trước, so với sừng bò của bò đực thì sừng bò của nó vẫn còn tương đối ngắn, thậm chí không dài bằng cái tai của nó, có vẻ như uy lực không đủ.
Một người một bò, như hai luồng ánh sáng gặp nhau trong khoảng không, nhanh chóng va chạm vào nhau.
"Ầm!"
Lực lượng kinh khủng bùng nổ lên, đánh tan tất cả bản nguyên ở xung quanh, làm cho khoảng không lắc lư và xoắn lại như nhựa plastic.
Sau đó, chỉ thấy một bóng người bay ở trên khoảng không trong một tư thế hình parabol hoàn hảo, "Xoạch" một tiếng rơi vào trên chiến trường.
Chính là người mặc áo giáp đen kia.
Toàn trường tĩnh mịch.
Vốn còn đang rất khí thế, những người đè ép Chiến hồn ra mà đánh thì tập thể hóa đá, nhìn vào người mặc áo giáp đen kia, hận không thể trừng cho tròng mắt của mình lòi ra ngoài.
Người mặc áo giáp đen cứ như vậy bị một con bò húc bay ra rồi?
Vừa rồi hắn không phải rất ngưu bức sao?
Chỉ như vậy?
Bất kể nói thế nào, bị thua kiểu này cũng quá nhanh đi.
Một lát sau, tâm lý tập thể suy sụp, họ vội vàng lùi lại, tránh xa trận địa, kinh hãi mà cẩn thận nhìn hai cô bé người vật vô hại và con bò sữa kia.
"Đại nhân mặc áo giáo đen thế nhưng là Đại Đạo chí tôn Đệ Tam bộ, hơn nữa sức chiến đấu còn ở trên gia chủ, làm sao lại thua?"
"Con bò kia đến tột cùng là có thực lực gì? Thật là đáng sợ!"
"Sai, chúng ta đã sai ngay từ đầu, ba người một bò kia hóa ra là đang một mực giả heo ăn thịt hổ, ẩn giấu thực lực đi!"
"Điều này sao có thể? hai đưa bé gái, một con bò, bọn họ làm sao lại cường đại tới như vậy? Tu luyện như thế nào?"
"Hóa ra lần này ẩn tàng sâu nhất chính là Tô gia!"
Nội tâm của tam đại gia tộc phát lạnh, nuốt nước bọt không ngừng.
Người mặc áo giáp đen ngã xuống đất kia 'Phốc' một tiếng phun ra một ngụm máu, thần sắc uể oải, khàn giọng nói: "Con bò kia ... thật mạnh! Nhanh, nhanh báo tin cho Lôi chủ!"
Tên mặc áo giáp đen còn lại cũng là hoảng sợ một trận a.
Tay của hắn bị một xẻng của Niếp Niếp đánh cho phế đi, bây giờ đồng bạn càng là thiếu chút nữa thì bị bò húc chết ngay tại chỗ, tự nhiên ý thức được sự không tầm thường của đám người kia.
Thực sự không tầm thường.
Đủ loại dấu hiệu cho thấy, sau lưng của bọn họ chắc chắn ẩn giấu đi một bí mật to lớn khó có thể tưởng tượng được nào đó, hơn nữa lai lịch chắc chắn phi phàm, chỉ có điều loại bí mật này đã không phải là bọn hắn còn có tư cách để mà đi thăm dò.
"Chúng ta là người của Lược Thiên minh, các ngươi tốt nhất cân nhắc một chút, nhìn xem có thể đắc tội nổi hay không!"
Tuy rằng như thế, hắn vẫn ngưng giọng thả ra lời đe dọa, sự cường đại của Lược Thiên minh, người bình thường đều cần phải biết.
Đồng thời, hắn âm thầm móc ra một cái ngọc phù.
Đây là pháp khí mà Lược Thiên minh dùng để truyền tin khẩn cấp, bình thường không dính phải chuyện kinh thiên thì tuyệt sẽ không lấy ra để dùng.
Lúc này, hắn lựa chọn sử dụng mà không do dự chút nào.
Người mặc áo giáp đen ngã trên đất kia hít sâu một hơi nói lời khuyên nhủ: "Ta thấy tu vi các ngươi không tầm thường, lai lịch cũng không tầm thường, không bằng cân nhắc gia nhập vào Lược Thiên minh chúng ta, tới lúc đó chỗ tốt không thể thiếu các ngươi, đắc tội với Lược Thiên minh thì các ngươi chắc chắn sẽ phải hối hận! Ta khuyên các ngươi không nên không biết điều!"
Lông mày Niếp Niếp đột nhiên nhíu một cái, hừ lạnh nói: "Trước đó thì nói muốn giết chúng ta, bây giờ không đánh lại được chúng ta thế mà còn muốn trang bức, quá đáng ghét!"
Lược Thiên minh?
Cái tổ chức nát bét này là tổ chức nào mà cũng không cảm thấy ngại khi nói ra?
Đằng sau chúng ta có Lạc Tiên sơn mạch dựa vào, có ca ca, chúng ta kiêu ngạo không?
"Chạy!"
Nghe được lời này của Niếp Niếp, người mặc áo giáp đen gãy tay kia lập tức ý thức được chuyện này không có chỗ để thương lượng, hắn sớm đã chuẩn bị kỹ càng, quyết định thật nhanh, kéo lấy thân thể người mặc áo giáp ngã trên mặt đất vượt qua khoảng không, nhanh chóng nhanh chóng rút lui!
Đồng thời, pháp lực trên người hắn tuôn trào ra, dẫn động lực lượng bản nguyên biến thành một bàn tay lớn, đẩy đám người của tam đại gia tộc về phía Niếp Niếp.
"Ngọa tào, các ngươi không nói võ đức!"
"Lược Thiên minh rác rưởi, bọn họ đây là bắt chúng ta tới làm bia đỡ đạn a!"
"Chạy cũng quá nhanh đi, rút lui, mọi người mau rút lui đi!"
Người của tam đại gia tộc lập tức trở nên đại loạn, thân thể của bọn hắn tuy rằng bị đẩy về phía Niếp Niếp, nhưng là từng tên đều đang ra sức quay người, muốn chạy trốn ...
"Đám người này đều không phải là thứ tốt đẹp gì, giết!"
Hai mắt Niếp Niếp trở nên thâm thúy, sát cơ nghiêm nghị, mở miệng trầm giọng nói.
Vừa dứt lời, bàn tay nhỏ của nàng vừa nhấc, trong lòng bàn tay ngưng tụ pháp lực, thâm thúy như lỗ đen, ngưng tụ ra một cỗ lực hút cường đại, trong nháy mắt đã có một đám tu sĩ bị nàng ta hút tới không cách nào động đậy.
"Không, đây là ma công gì, lực lượng của ta đang trôi đi một cách nhanh chóng!"
"Không chỉ là lực lượng, còn có sinh cơ của ta, a, sinh cơ của ta không còn, ta chết!"
"Cứu ta, cứu..."
Long Nhi, bò sữa và Tô Thần cũng động thủ cùng một lúc.
Bọn họ tuy rằng trước đó luôn thể hiện ra dáng vẻ người vật vô hại, nhưng khi đã động thủ thì sát phạt quả đoán, không dây dưa dài dòng một chút nào, lực lượng cường đại hiển thị rõ, nghiền nát thương khung!
Tên mặc áo giáp đen kia trong lòng còn đang hoảng sợ quay lại nhìn thoáng qua, sau đó thì chạy trốn càng nhanh hơn.
Đồng thời, hắn đối nói với Thông Tấn Ngọc phù: "Lôi Chủ đại nhân, Nguyên Trì thánh cảnh của Vô Cực tinh quả thực có Uẩn Huyết tử, nhưng ngoài đó ra còn phát hiện ra một bí mật rất lớn, ta cảm thấy có thể liệt vào danh sách một trong những chuyện đáng quan tâm nhất của tổ chức, liên quan tới sự sống còn, còn xin Lôi Chủ đại nhân mau tới!"
...
"Bò Bò dũng cảm, xông lên!"
Long Nhi và Niếp Niếp mang theo bò sữa, một đường sát phạt mà đi, uy thế ầm vang cuộn trào quanh người, lực lượng bản nguyên vờn quanh, thế như chẻ tre.
"Hai vị tiên tử, vô ý mạo phạm, tha mạng a!"
Phạm Thống kinh sợ cầu xin tha thứ, mắt thấy đám người Niếp Niếp không hề bị lay động, hai mắt lập tức trầm xuống, đưa tay đẩy, đẩy những người bên cạnh đẩy về đằng sau, chính mình thì cắn đầu lưỡi một cái, thúc giục tinh huyết gia tốc chạy trốn.
Sau lưng, đám người Phạm gia kia muốn rách cả mí mắt, tức giận muốn chết.
"Gia chủ, tại sao ngươi có thể như vậy?"
"Phạm Thống, ngươi cái tên súc sinh này, tốt xấu gì cũng phải mang ta đi a!"
Phạm Kiếm một mặt tuyệt vọng, bi thảm nói: "Phạm Thống, ngươi uổng là gia chủ, Phạm gia ta muốn vong!"