Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1152: CHƯƠNG 1152: QUÁI THAI, BỌN HỌ ĐỀU LÀ MỘT ĐÁM QUÁI THAI A!

Phạm Thống cũng không quay đầu lại, lớn tiếng nói: "Các ngươi tranh thủ thời gian để cho ta chạy trốn, là anh hùng của Phạm gia ta, sau khi trở về ta chắc chắn sẽ khen ngợi các ngươi ở Phạm gia."

"Bò ... ò ..., ngươi không về được!"

Sau đó một tiếng bò kêu vang lên, sau lưng truyền tới tiếng chạy nhanh, Phạm Thống quay đầu nhìn lại, lập tức dọa đến vãi cả linh hồn, lông tơ toàn thân dựng đứng lên.

Đã thấy, con bò sữa kia đang cử động bốn chân, như là một chon chó dại lao về phía chính mình, tốc độ nhanh đến khiến hắn phải tuyệt vọng.

"Không!"

Hắn hét lên một tiếng thê thảm, ngay sau đó thì bị móng bò đá hắn bay ra ngoài như đá bóng, biến thành sao băng, đảo mắt cái đã biến mất ở đường chân trời.

Cùng một thời gian.

Tô Trường Hà và Tam trưởng lão vẫn như cũ mang theo đám người Tô gia trông coi ở lối vào Nguyên Trì thánh cảnh.

Bọn họ thấp thỏm mà chờ mong, không biết đám người Tô Thần ra làm sao rồi, có thu hoạch được gì không.

Đúng vào lúc này, lối vào Nguyên Trì thánh cảnh rung động một trận, mơ hồ có bóng người đang lắc lư.

Tô Trường Hà và Tam trưởng lão đều chấn động tinh thần, trong đôi mắt tỏa ra ánh sáng.

"Đi ra, có người đi ra!"

"Lần này làm sao lại có người đi ra ngoài sớm như vậy? Đến tột cùng là ai?"

"Đi ra sớm như vậy thì chẳng lẽ có biến cố gì đó ở bên trong Nguyên Trì thánh cảnh hay sao?"

Mọi người bàn tán sôi nổi.

Ngay sau đó, chỉ thấy một người mặc áo giáp đen vô cùng chật vật chạy ra, trong đôi mắt của hắn còn mang theo vẻ vô cùng hoảng sợ, giống như đang chịu đựng một loại kinh hãi nào đó, như là chó nhà có tang, chạy bán sống bán chết.

Trong tay còn kéo theo một người áo giáp đen khác, dáng vẻ như đang thoi thóp.

Đám người Tô gia âm thầm đưa mắt nhìn vào bóng lưng của hắn, đảo mắt hắn đã biến mất ở nơi xa ...

Ngay sau đó, Nguyên Trì thánh cảnh lại rung động lên một lần nữa.

Đáng ngạc nhiên là ba người một bò xuất hiện.

Niếp Niếp và Long Nhi thì đang cùng nhau cưỡi ở trên thân bò sữa, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng, cũng không nói lời nào, vỗ vào trên mông bò, khẽ nói: "Bò bò dũng cảm, đuổi theo cho ta!"

"Cộc cộc cộc!"

Đảo mắt một cái, con bò sữa kia bước ra những bước chân điên cuồng, cũng lập tức bay qua trên đỉnh đầu của mọi người, biến mất ở đường chân trời ...

Chuyện này ... tình huống này là như thế nào?

Truy sát?

Đám người Tô gia có chút dại ra.

Sau đó, bọn họ đồng loạt đưa ánh mắt rơi vào trên người Tô Thần, ánh mắt mang theo sự hỏi thăm.

Tô Trường Hà mở miệng hỏi: "Thần nhi, bên trong xảy ra chuyện gì, làm sao các ngươi lại đi ra rồi?"

"Mục đích tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh đã đạt được thì tự nhiên là đi ra."

Tôn Thần nhún vai, nói tiếp: "Hai người mặc áo giáp đen kia tính toán chúng ta ở bên trong, hai vị tiên tử lúc này mới đuổi theo giết bọn hắn."

"Hóa ra là như vậy." Tô Trường Hà khẽ gật đầu, lại tò mò nói: "Đã kết thúc rồi, vậy những người khác đâu?"

Tô Thần nói: "Đều được hai vị tiên tử đưa tiễn rồi."

"Đưa ... đưa tiễn rồi?"

Tô Trường Hà cảm thấy da đầu của mình hơi tê tê, liếm môi một cái rồi hỏi: "Ngươi nói đưa tiễn, là đưa tiễn kiểu kia rồi?"

Nhìn thấy Tô Thần gật đầu, đám người Tô gia cùng nhau hít vào một ngụm khí lạnh, tâm can loạn chiến.

Hung ác, quá hung ác.

Đây chính là tam đại gia tộc trong tứ đại gia tộc đặt song song với bọn hắn a, là kẻ địch trong vài vạn năm qua của bọn hắn!

Thế mà, bao gồm cả gia chủ ở bên trong, cứ như vậy không còn một cách đột ngột như vậy?

Vậy Tô gia chúng ta chẳng phải là nhảy lên trở thành đại gia tộc đệ nhất rồi sao?

Điều này khiến cho bọn họ ở trong lúc nhất thời cũng có chút không thích ứng.

"Đúng rồi, ngươi đi theo hai vị tiên tử thì chắc hẳn là thu hoạch được không ít phải không? Có được bảo bối gì hay không?"

Tam trưởng lão vô cùng chờ mong mà hỏi.

Hai vị tiên tử còn có con bò sữa cường đại kia đã in sâu vào trong tâm trí của bọn họ, hơn nữa lai lịch bất phảm, thủ đoạn tự nhiên là không cách nào tưởng tượng, nói không chừng có thể mang tới niềm vui bất ngờ cho người.

Sắc mặt Tô Thần đột nhiên cổ quái, mở miệng nói: "Ngạch, thu hoạch thì quả thực có không ít, mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi."

"Chuẩn bị sẵn sàng? Chẳng lẽ rất nhiều?"

Hai mắt Tô Trường Hà và Tam trưởng lão đột nhiên sáng lên, sau đó thì thấy Tô Thần đưa tay lên vỗ cái.

Ngay sau đó.

Hàng chục vầng hào quang đột nhiên xuất hiện, dị tượng đủ loại màu sắc chiếu sáng cả vùng trời này, đồng thời cũng làm choáng váng đôi mắt của tất cả mọi người Tô gia.

"Đậu xanh rau muống, cái này, cái này ... cái này cần phải có bao nhiêu pháp bảo a!"

"Không dối gạt mọi người, ta đã lớn tới như thế này, trong mộng cũng không dám mơ hiện ra nhiều bảo bối như vậy."

"A, con mắt của ta rơi lệ, nó cũng bị cảm động rồi."

"Má ơi! Thế này thì cũng quá, quá, quá ngưu bức đi!"

Thần hồn của mọi người đều rung động, bọn họ ban đầu đã đánh giá cao sự cường đại của mấy người Niếp Niếp, đoán chừng có thể có được tới mười cái chí bảo, tuy nhiên, tuyệt đối không nghĩ tới lại có thể vượt qua sức tưởng tượng của bọn họ nhiều tới như vậy.

Đây cũng không phải là vui mừng, hoàn toàn có thể dùng hai từ kinh dị để hình dung.

Sau đó lại nghe Tô Thần tiếp tục nói: "Ngoại trừ hai hai gốc cây ăn quả này ra, những chí bảo này hai vị tiên tử căn bản không để vào mắt, chờ ta hỏi một chút để xem có thể đưa cho Tô gia hay không."

Ầm!

Đầu óc đám người Tô gia lúc này lập tức nổ tung.

Những pháp bảo này ... đưa cho Tô gia?

Đây quả thực là háo phóng tới đỉnh cao của nhận thức!

"Ngao ô, ngao ô -- "

Tam trưởng lão che lấy trái tim của mình, càng liên tục hít khí vào, thiếu chút nữa kích động tới nhồi máu cơ tim.

Những thứ này đều là Bản Nguyên Pháp bảo a, trong đó còn có không ít là Bản Nguyên Chí bảo!

Phải biết, xem như bản thân hắn là Tam trưởng lão của Tô gia, một cái pháp bảo quý báu nhất của hắn thì cũng chỉ là Bản Nguyên Pháp bảo, hắn đã từng gặp phải cảnh tượng như này chưa?

Tô Trường Hà cũng nắm chặt lấy Tô Thần, mặt mo kích động tới đỏ lên nói: "Thần nhi, trước kia ta vẫn cho rằng thiên phú của ngươi là vô song trên đời, bây giờ mới biết ta sai rồi, sai hoàn toàn! Sự lợi hại nhất của ngươi rõ ràng là năng lực ôm bắp đùi a, ngươi thật rất lợi hại!"

...

Cùng một thời gian.

Hai tên mặc áo giáp đen vẫn còn đang bỏ chạy thục mạng.

Bọn họ nghe thấy sau lưng truyên tới tiếng bò rống, trong lòng càng ngày càng nặng, mặt mũi tràn đầy sự hoảng sợ.

"Xong, sắp xong rồi, con bò sữa kia đuổi tới cũng quá nhanh."

"Rõ ràng là một con bò, vì sao lại có thể chạy nhanh tới như vậy?"

"Quái thai, bọn họ đều là một đám quái thai a! Sống sót, ta mơ hồ cảm thấy chỉ cần chúng ta sống sót, báo tin tức ở nơi này về cho Lược Thiên minh thì chắc chắn chính là một công vô cùng lớn!"

"Đúng, nhất định như vậy, Lược Thiên minh chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng hứng thú! Chạy, tăng tốc chạy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!