Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1162: CHƯƠNG 1162: ĐƯỢC ... CÁI MÔNG CỨNG VÃI!

Trường cung màu vàng kim.

Trôi nổi ở trên khoảng không như là mặt trời, lập lòe chói mắt.

Một cỗ khí tức thần dị lan tràn ra từ trong đó, khiến thiên địa đổi màu, nhật nguyệt vô quang.

Ai cũng có thể cảm nhận được, bên trong cái trường cung này ẩn giấu đi một cỗ lực lượng kinh khủng!

Mà đây còn chỉ là một cái bóng mờ!

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Nhi và Niếp Niếp tràn đầy vẻ ngạc nhiên nghi ngờ, các nàng mơ hồ cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc từ bên trong cây trường cung này, nhưng trong lúc nhất thời lại không nghĩ ra.

"Xin mời Chấp Pháp giả, một tiễn Tru Thần!"

Trong mắt Lôi chủ và Điện chủ đều bắn ra sát cơ lạnh thấu xương, mở miệng cười lạnh nói.

Theo pháp lực của bọn hắn ngùn ngụt ngùn ngụt tràn vào trường cung, đằng sau cái bóng mờ hình trường cung kia, mơ hồ thế mà hiển hiện lên một cái bóng người.

Bóng mờ này dường như là một người nam tử trung niên.

Hắn cầm lấy trường cung, chậm rãi kéo ra.

"Rầm rầm rầm!"

Thiên địa giống như đều bị kéo ra, lực lượng đáng sợ khiến khoảng không rung động.

Linh khí xung quanh càng là nhanh chóng hội tụ lại, trong nháy mắt rút khô linh khí trong khoảng không này, khiến nơi này trở thành khu vực chân không!

Vốn chỉ có cung mà không có tiễn, lúc này, lực lượng vô tận hội tụ thành một mũi tên dài màu vàng kim, ẩn chứa cái uy hủy thiên diệt địa, khóa chặt vào trên người Niếp Niếp và Long Nhi!

"Là Chấp Pháp giả, Lôi chủ thế mà cho mời Chấp Pháp giả tới!"

"Vừa rồi đó là Triệu Hoán Nguyên thạch, hóa ra trên người của bọn hắn có lưu lại lực lượng một kích của Chấp Pháp giả!"

"Hai đứa bé gái kia đã rất đáng gờm rồi, thế mà phải khiến cho Lôi chủ ngay cả Triệu Hoán Nguyên thạch cũng phải dùng đến, đây chính là thần vật bảo mệnh a!"

"Cái này thì có gì mà không bỏ được, so với hai đứa bé gái kia, Triệu Hoán Nguyên thạch căn bản không tính là gì, một khi bọn họ có thể chế phục được hai đứa bé gái này vậy công lao đó chỉ sợ đủ để kinh động Minh chủ Lược Thiên minh!"

"Đúng vậy a, các nàng quá bất phàm, sau lưng chắc chắn ẩn giấu đi một bí mật khinh khủng!"

"Chấp Pháp giả (Người chấp pháp) thế nhưng là Đại Đạo Chúa Tể chân chính a, hơn nữa trên người còn có Thần khí mà Minh chủ ban thưởng cho, thực lực quá kinh khủng!"

Đám người Lược Thiên minh vô cùng kính úy khi nhìn vào bóng mờ kia, xem như cỗ lực lượng này không nhằm vào bọn họ thì bọn họ vẫn cảm thấy không thở nổi.

"Bắn!"

Dây cung thả ra, mũi tên màu vàng kim bắn thẳng ra ngoài, chỉ có thể nhìn thấy bên trong không gian có một vệt sáng màu vàng kim lóe lên mà qua!

Đây là lực lượng làm người tuyệt vọng, mọi người chỉ nhìn thấy ánh sáng vàng kim kia thôi mà lông tư đã dựng đứng cả lên rồi, sinh ra một loại cảm giác đại họa rơi vào đầu.

"Xong!"

Mọi người Tô gia đều cùng nhau gào thét trong lòng.

Niếp Niếp và Long Nhi cũng tương tự cảm thấy hãi hùng khiếp vía, các nàng tự nhiết là không cách nào chống lại, tuy nhiên vẫn như cũ mặt không đổi sắc.

"Lui ra, để bản Cẩu đại gia tới!"

Lúc này, Đại Hắc một mực xem chiến đấu đột nhiên mở miệng.

Nó chậm rãi cất bước, khoan thai mà trầm ổn, đứng ở đằng trước Niếp Niếp và Long Nhi, mặt chó trong rất đẹp trai, làm dáng nói: "Xem ra là giấu không được, cuối cùng vẫn cần ta phải xuất thủ a."

Dứt lời, nó không lùi mà tiến tới, thế mà tiếp tục cất bước, tiếp tục tiến về phía trước, đối mặt với mũi tên!

Cảnh tượng này khiến mọi người của Tô gia và Lược Thiên minh đều cảm thấy rung động, quả thực kinh tới nổ con mắt.

"Điên rồi, con chó kia điên rồi!"

"Một con chó thật trung thành, lại muốn lấy thân thể của mình thay chủ nhân đi ngăn cản mũi tên kia!"

"Nó cứ lao tới như vậy, ngoại trừ sẽ mất mạng ra thì căn bản sẽ không làm cho mũi tên giảm bớt đi một phần lực lượng nào!"

"Con chó này đã mất đi lý trí, nó rõ ràng là đang chịu chết một cách khẳng khái!"

"Đối mặt với tử vong vậy mà còn có thể thản nhiên như vậy, con chó này cũng xem như là không tầm thường."

Dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người ở đây, mũi tên kia đã lấy tốc độ nhanh chóng bắn tới trước mặt Đại Hắc, dọc đường bay qua để lại một con đường màu vàng kim thật dài, có thể xuyên thủng mọi thứ trong thiên địa!

Một cái chớp mắt tiếp theo, con chó kia sẽ bị lực lượng khủng bố trực tiếp xé nát, cặn bã cũng sẽ không còn!

Tuy nhiên vào lúc này, Đại Hắc vốn còn một bộ dáng vẻ chỉ có tiến mà không có lùi đột nhiên thân thể xoay một cái, lấy cái mông chổng về cái mũi tên màu vàng kim kia!

"Xuy xuy xuy!"

Tiếng phá hủy chói tai nổ tung ầm ầm, khiến khoảng không cũng theo đó mà rung động mạnh, như thể mũi khoan kim cương đang khoan một thứ cực kỳ cứng rắn, giằng co.

Trong khoảng không, mũi tên màu vàng kim kia trúng vào trên mông của Đại Hắc, rung lên dữ dội, xoay tròn, điên cuồng cố gắng chui vào.

Tuy nhiên, trên người Đại Hắc đặc biệt là phần mông mặc một chiếc quần da đủ phong cách, sáng bóng vô cùng, cứ như vậy để nó đỡ lấy!

Lực lượng cường đại tràn lan, chỉ cần sức mạnh va chạm cũng khiến cho da đầu mọi người tê dại, giống như sẽ bị loại bỏ một cách tùy ý!

Một lát sau, sức mạnh của mũi tên tiêu hao hết, càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng mềm.

Cuối cùng ... tiên tán ở trong thiên địa.

Toàn trường tĩnh mịch.

Con mắt tất cả mọi người đều lồi ra như cá vàng, hận không thể làm cho cái cằm rợt xuống mặt đất, hoàn toàn không thể tin được chuyện gì đang xảy ra trước mắt.

"Được ... cái mông cứng vãi!"

"Cái này, điều này, chuyện này sao có thể?!"

"Đây là một con chó như thế nào, còn có cái quần cộc trên mông nó là một cái quần cộc như thế nào?"

"Kinh khủng như vậy!"

"Đó chính là một kích của Chấp Pháp giả a, là Đại Đạo Chúa Tể chân chính, pháp bảo còn là Tru Thần cung a! Ngay cả cái mông của con chó kia vậy mà cũng không đâm vào nổi?"

"Hóa ra, hai đứa bé gái kia chẳng là gì cả, con chó kia mới thật sự là đại lão sau màn!"

Bọn họ nhìn chằm chằm lên con chó kia, nội tâm căn bản là không cách nào bình tĩnh lại được.

Nguyên giới từ lúc nào xuất hiện một con chó Chúa Tể rồi!

"Quá, quá hung tàn!"

Tô Trường Hà há hốc miệng và rất khó khép lại, tam quan bị che đậy, nỉ non nói theo phong cách há mồm: "Ta vốn cho rằng con bò sữa kia đã đủ đặc thù rồi, tuyệt đối không nghĩ tới con chó này còn muốn lợi hại hơn con bò sữa kia a! Thần nhi, ngươi nói không sai, kỳ tích xuất hiện."

Cái bóng mờ Chấp Pháp giả kia rõ ràng cũng ngây dại, chỉ có điều hắn chỉ có lực lượng một kích, đưa mắt nhìn thật sâu vào Đại Hắc sau đó thì tan biến mà đi.

"Chuyện này không có khả năng!"

Lôi chủ trợn tròn mắt, không thể nào tiếp nhận được hét lên một tiếng, sợ hãi nói: "Tại sao có thể như vậy? Không nghĩ tới các nàng đổi bò sữa thành một con chó vẫn thật là không giống nhau!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!