Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1163: CHƯƠNG 1163: THẦN, THẦN NHI, VỊ CẨU ĐẠI GIA NÀY LÀ?

"Lôi chủ, ngươi lừa ta! Đây chính là một đám người không có lực đánh trả như những gì ngươi nói sao? Chính ngươi muốn chết, tại sao lại lôi kéo ta xuống nước theo a! Chúng ta rõ ràng là bằng hữu của nhau, không phải sao?"

Điện chủ bị dọa tới sắc mặt biến thê thảm, lông tơ dựng đứng lên, một chút tâm tư phản kháng cũng không có.

Đó chính là một kích mà Đại Đạo Chúa Tể kết hợp với Tru Thần cung a, nếu như hắn đối mặt với một kích vừa rồi, căn bản sẽ không còn hy vọng sống, nhưng là con chó kia chỉ dùng cái mông đã chặn lại được, thế thì còn đánh như thế nào?

Lúc đầu cho rằng được Lôi chủ gọi qua là kiếm một chén canh, không nghĩ tới là tới để được chôn cùng.

Lúc này trong đầu hắn chỉ có một cái ý niệm, đó chính là chạy nhanh lên, bảo vệ tính mạng mới là quan trọng.

Phản ứng của Lôi chủ cũng không chậm chút nào, tương tự chuẩn bị chạy trốn, "Trên người con chó kia lại có lực lượng Chúa Tể, còn có cái quần da kia, chỉ sợ không thể kém hơn bao nhiêu so với Tru Thần cung, ẩn tàng quá sâu! Chỉ có mời Chấp Pháp giả tự mình xuất thủ mới được!"

Chỉ có điều, bọn họ vừa định chuẩn bị hành động thì con ngươi đột nhiên phóng lớn, trong đó tràn đầy sự hoảng sợ.

Bởi vì một cỗ áp lực kinh khủng trấn áp bọn hắn, khiến bọn hắn không cách nào động đậy!

"Thọc cái mông của ta xong lại muốn bỏ đi hay sao?"

Giọng nói ung dung của Đại Hắc truyền tới, uy nghiêm mà lãnh khốc.

Sau đó thì thấy ở trên trời cao, một cái chân chó to lớn che khuất cả bầu trời âm thầm thò ra, khí cơ vô song tập trung vào bọn họ.

Đập xuống giống như đập ruồi, nện vào trên đầu bọn họ!

"Không!"

Lôi chủ và Điện chủ nhìn vào cái chân chó đang rơi xuống, muốn rách cả mí mắt.

Bọn họ cảm nhận được một cỗ khí tức tử vong nồng đậm, gần như khiến bọn họ ngạt thở.

Ta chết đi thì các ngươi cũng đừng hòng tốt hơn!

Lôi chủ quyết tâm trong lòng, lực lượng toàn thân phồng lên, thế mà tất cả đều nén ở bên trong thân thể của mình, cuồng bạo trong cơ thể hắn.

Trong hai mắt của hắn lưu lại huyết lệ.

Hành vị tự mình hại mình như thế lại làm cho hắn thoát khỏi trấn áp của Đại Hắc trong một thời gian ngắn.

Sau đó, hắn ngưng giọng nói vào thủy tinh ở trong tay: "Cấm khu ... thượng cổ, có biến cố lớn, có cơ duyên ngập trời!"

"Ba!"

Chân chó rơi xuống.

Lôi chủ và Điện chủ cùng nhau bị nghiền nát, sinh mệnh bản nguyên đều bị xóa đi.

"Lôi chủ và Điện chủ cứ thế mà chết đi?"

"Bọn họ thế nhưng là nửa bước Chúa Tể a, làm sao lại chết rồi?"

"Làm người nghe kinh sợ, con chó kia thế mà là một con chó Chúa Tể!"

"Đừng than thở nữa, chạy nhanh a!"

Người mặc áo giáp đen của Lược Thiên minh nhìn vào Lôi chủ và Điện chủ bị đập thành thịt nát, từng tên đều vãi cả linh hồn, run rẩy chạy trốn về nơi xa!

Tuy rằng bọn họ đều đạt tới cảnh giới Đại Đạo Chí Tôn, nhưng ở trước mặt Đại Hắc thì hoàn toàn không đáng để ý, lại là một cái chân chó khổng lồ từ trên trời giáng xuống, loại bỏ bọn hắn đi.

Lập tức, thế giới trở nên vắng vẻ.

Chỉ còn lại đám người Tô gia đang choáng váng nhìn vào con chó kia.

Bọn họ choáng váng, ngây người.

Đầu ông ông.

Thế nào cũng không nghĩ tới chuyện sẽ phát triển thành như vậy, quá khúc chiết, quá kịch tính quá hấp dẫn.

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Đại Hắc mừng thầm trong lòng, ngạo nghễ nói: "Còn may bản cẩu trong khoảng thời gian này đi theo chủ nhân chuyên tâm bổ túc, lúc này mới vẫn có thể trang bức được khi ở Nguyên giới."

Chủ... Chủ nhân?

Hai chữ thật đơn giả nhưng lại như là nổ tung, khiến đám người Tô gia đều run lên.

Làm chủ nhân của chó Chúa Tể này ...

Tê, không dám nghĩ.

Tô Trường Hà nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, mở miệng nói: "Thần, Thần nhi, vị Cẩu đại gia này là?"

Tô Thần cũng là lần đầu tiên trông thấy Đại Hắc xuất thủ, không nghĩ tới sẽ uy vũ như thế, sợ hãi than nói: "Nó chính là một con chó đi theo bên cạnh cao nhân, thực lực nha, cha cũng đã nhìn thấy rồi."

Tô Trường Hà chấn kinh vạn phần, cao nhân là thật cao a!

Hắn vội vàng tiến lên, cúi người chào với Đại Hắc, cung kính nói: "Bần đạo đa tạ Cẩu đại gia xuất thủ tương trợ cứu vãn toàn bộ Tô gia chúng ta."

"Chỉ là mấy con kiến hôi, dễ như trở bàn tay mà thôi."

Đại Hắc lắc lắc chân chó, khẩu khí rất lớn, nói tiếp: "Cây ăn quả ở đâu?"

"Chỗ này a, Cẩu đại gia, cây ăn quả ở chỗ này a."

Tam trưởng lão vội vàng cầm lấy cây dây leo Uẩn Huyết tử và vác cây Ngưng Huyết quả đi tới, kính úy đưa cho Đại Hắc.

Đồng thời còn lấy ra những chí bảo mang ra từ bên trong Nguyên Trì thánh cảnh.

Đại Hắc nhìn thoáng qua những chí bảo kia, ghét bỏ nói: "Những thứ rác rưởi này đừng có đưa cho ta."

Rác... Rác rưởi?

Mọi người nhìn nhau không nói gì, thiếu chút thì nôn ra máu.

Bọn họ thế nhưng là nguyện ý vì những chí bảo này mà đi liều mạng, mà ở trong miệng Đại Hắc lại là rác rưởi, người so với người thật sự là tức chết người mà.

Có điều, mặc dù biết lai lịch các ngươi bất phàm, nhưng cũng không thể gọi những chí bảo này thành rác rưởi chứ, tầm mắt không khỏi cũng quá cao chút.

Đám người Tô gia âm thầm phản kích trong lòng, tuy nhiên đương nhiên không dám biểu hiện ra ngoài.

Tóm lại Đại Hắc là bọn họ không hiểu được.

Niếp Niếp và Long Nhi vác cây ăn quả vào trên vai, chuẩn bị đi theo Đại Hắc trở về, nhanh đưa cây ăn quả này cho Lý Niệm Phàm để Lý Niệm Phàm được vui vẻ.

Lúc này, Tô Thần cung kính mở miệng nói: "Cẩu đại gia, hai vị tiên tử, ta muốn mang người của Tô gia tiến vào cấm khu thượng cổ có được không?"

Bây giờ Lược Thiên minh đã chịu tổn thất nặng nề, tất nhiên sẽ tra được tới trên đầu Tô gia, nếu như để Tô gia ở lại nơi này thì chắc chắn sẽ bị người của Lược Thiên minh tiêu diệt, Tô Thần tự nhiên không thể trơ mắt mà nhìn.

Niếp Niếp không có vấn đề nói: "Đi thì đi thôi, không cần phải nói với chúng ta."

Tô Trường Hà lập tức vui mừng nói: "Đa tạ ba vị đại nhân."

Mọi người Tô gia chẳng mấy chốc đã chỉnh đốn xong, cùng nhau đi theo đằng sau mấy người Niếp Niếp, mang theo tâm trạng lo lắng và sùng kính tiến vào cấm khu thượng cổ.

Tiến vào đầu tiên tự nhiên là Đệ Nhị giới.

Đệ Nhị giới vẫn như trước đây, tràn ngập yên lặng chết chóc, ngay cả lực lượng cũng chết lặng, xem như bây giờ Thất giới liên kết lại, không có thời gian vạn năm thì e rằng cũng không thay đổi được.

Tô Trường Hà cảm khái nói: "Đây chính là nơi mà năm đó cấm khu thượng cổ bị đánh chiếm, tất cả mọi thứ đều bởi đại chiến mà bị hủy diệt sạch sẽ."

Long Nhi hiếu kỳ nói: "Đúng rồi, người của Nguyên giới vì sao phải tiến vào cấm khu thượng cổ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!