Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1175: CHƯƠNG 1175: TIẾN VÀO NGUYÊN TRÌ BÍ CẢNH

"Không hổ là xẻng của cao nhân a, đủ để áp đảo trên Bản Nguyên Chí bảo!"

Dương Tiễn thấy cảnh này ngược lại là cảm thấy đương nhiên.

Cái xẻng sắt này thế nhưng là đã theo chân Niếp Niếp đào đất làm cỏ ở hậu viện của cao nhân.

Đất đào là Bản Nguyên Tức nhưỡng, trừ cây cỏ là Bản Nguyên Linh căn ra, không nói đất, xem như tùy tiện lấy ra vài cọng cỏ thôi thì cũng khiến cho vô số người phải điên cuồng, có thể chế tạo thành Bản Nguyên Chí bảo!

Ở dưới bầu không khí đó, không có gì ngạc nhiên khi chiếc xẻng này có thể trực tiếp đâm thủng Trấn Thế Luyện Ngục chung.

Tiêu Thừa Phong vô cùng hâm mộ nói: "Cái xiên phân với cái thùng phân kia của Vương Tôn mỗi ngày đều dính đầy phân, chỉ sợ cũng càng ngày càng không tầm thường a, lúc nào ta cũng có thể có được một cái chí bảo như thế a!"

"Ta đang đánh rất đã thì ngươi lại đột nhiên sử dụng pháp bảo, không nói võ đức, đi chết đi cho ta!"

Niếp Niếp nổi giận đùng đùng mắng một tiếng, sau đó đưa tay một xẻng đập về phía Đại trưởng lão!

Đại trưởng lão muốn rách cả mí mắt, căn bản không dám đón đỡ cái xẻng này, tuy nhiên hắn muốn tránh nhưng lại phát hiện mình bị giam cầm, căn bản không cách nào tránh khỏi.

"Không!"

Thứ duy nhất hắn có thể làm chính là phát ra một tiếng gào thét tuyệt vọng.

Sau đó thì bị cái xẻng này đánh thành thịt nát, sinh mệnh bản nguyên bị chôn vùi.

Hắn chết.

"Đại trưởng lão!"

Nhị trưởng lão đỏ mắt lên, khuôn mặt vặn vẹo, pháp lực toàn thân bộc phát giống như nổ tung, lộ ra vẻ vô cùng tức giận.

Tuy nhiên ngay sau đó, hắn lại là lập tức quay đầu liền chạy, thúc đẩy tốc độ đề cao tới cực hạn, hận không thể sinh ra thêm một đôi chân nữa.

"Chạy đi đâu!"

Niếp Niếp cầm xẻng trong tay chạy tới, thân thể biến thành luồng sáng đuổi theo, gõ một xẻng vào trên đầu, tương tự gõ chết Nhị trưởng lão.

"Phù phù."

Một tên trưởng lão còn lại lập tức bị dọa tới thân thể trở nên mềm nhũn, ngồi liệt trên mặt đất.

"Hai tên nửa bước Chúa Tể, thế mà ngay cả chạy trốn cũng không chạy nổi."

"Cái xẻng kia chắc chắn là Chí bảo sát phạt siêu cấp, đủ để phong thần! Một xái xẻng một nửa bước Chúa Tể, quả thực kinh dị!"

"Vô Thiên Ma cung lần này thật đúng là đá phải tấm sắt rồi!"

Chẳng mấy chốc, toàn bộ người của Vô Thiên Ma cung được thanh lý, đám người Niếp Niếp thuận lý thành chương thay thế vị trí của bọn hắn, thu được tư cách tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh.

"Trên người bọn họ lại có được Chí bảo đáng sợ bực này, cấm khu thượng cổ quả nhiên có gì đó quái lạ!"

Phong chủ và Hỏa chủ đưa mắt nhìn nhau, âm thầm đè sự rung động trong lòng xuống.

Cười quái dị nói: "Tuy nhiên bất kể như thế nào, một khi tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh, chính là ngày chết của các nàng, kiệt kiệt kiệt ----"

"Đây chính là Nguyên Trì thánh cảnh sao?"

Năm người Niếp Niếp, Long Nhi, Tiểu hồ ly, Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong đi tới chỗ lối vào của Nguyên Trì thánh cảnh, đánh giá Nguyên Trì thánh cảnh trước mặt.

Ở trên không trung, có một cánh cửa đứng sừng sững giữa không trung, trong đó có vòng xoáy lưu chuyển, rất rõ ràng đây là cánh cửa đi thông tới một cái thế giới khác.

Ở bên trong Nguyên giới, Nguyên Trì thánh cảnh là thần bí nhất.

Không có ai biết được lai lịch, cũng không ai có thể nói cho đúng được nó đến cùng là hình thành như thế nào, chỉ biết là, Nguyên Trì thánh cảnh tự thành một giới, một khi tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh thì xem như Đại Đạo Chúa Tể cũng phải dựa theo quy tắc trong đó mà làm việc.

Có điều, đám người Dương Tiễn lại cảm nhận được khí tức gì đó không giống từ trong đó.

Dương Tiễn như có điều suy nghĩ nói: "Một số khía cạnh của Nguyên Trì thánh cảnh này rất giống với Thất giới a."

Tiêu Thừa Phong gật đầu nói: "Thất giới cũng dựng dục ra Chiến hồn, cũng có quy tắc của mình, chúng ta không ngại làm một cái giả thiết to gan, những Nguyên Trì thánh cảnh này cũng cường giả loại cấp độ kia sáng tạo mà ra."

Dương Tiễn nói: "Muốn nói thứ khác biệt duy nhất thì chính là bên trong Thất giới bởi vì trấn áp sương mù màu xám không rõ mà cắt đứt với bản nguyên."

Mặc dù chỉ là suy đoán nhưng bọn họ đã cơ bản chắc chắn được rằng, thủ pháp sử dụng để hình thành cấm khu thượng cổ là có cùng một nguồn gốc với Nguyên Trì thánh cảnh này.

Hơn nữa, cấp bậc của cấm khu thượng cổ chắc hẳn là cao hơn Nguyên Trì thánh cảnh một chút.

Bởi vì cấm khu thượng cổ thế nhưng là ngay cả bản nguyên cũng cắt đứt!

Ngăn cách bản nguyên để phong kín bầu trời, đây là lực lượng hùng mạnh cỡ nào.

Long Nhi sợ hãi than nói: "Nếu như những Nguyên Trì thánh cảnh này, mỗi một cái đều đại biểu cho một tên cường giả siêu cấp thì cường giả siêu cấp bên trong Nguyên giới kia quả thật là không ít."

Niếp Niếp thì mong đợi nói: "Khó trách bên trong Nguyên Trì thánh cảnh lại có nhiều bảo bối như vậy, chắc chắn đều là thứ cất giữ của những cường giả siêu cấp này!"

"Ông!"

Đúng vào lúc này, cánh cửa đứng sừng sững trên không trung kia đột nhiên chấn động một cái, một cỗ khí tức mênh mông tràn lan mà ra, khuấy động vùng thế giới này.

"Nguyên Trì thánh cảnh mở!"

Hai mắt của Phó Các chủ Thần Đạo các sáng lên, sau đó thì đi đầu, là người đầu tiên cất bước đi thẳng vào trong đó.

"Đi, mọi người tranh thủ thời gian đi vào!"

Những người khác cũng không cam lòng yếu thế, theo sát ngay đằng sau, thi nhau tiến vào trong đó.

Đám người Niếp Niếp cũng tương tự, theo sát mà tới.

Vì để tránh cho việc sau khi tiến vào lại bị truyền tống rách ra ngẫu nhiên, năm người sử dụng pháp thuật liên kết với nhau.

Chẳng mấy chốc, cảnh tượng trước mắt thay đổi, mọi người đã xuất hiện trên một sa mạc vàng.

Đưa mắt nhìn lại, ngoại trừ cát ra thì không thấy những thứ gì khác.

Lông mày Long Nhi không thể không nhăn lại, "A? Bảo vật bên trong Nguyên Trì thánh cảnh này dường như là rất ít."

Sắc mặt Niếp Niếp cũng có chút cổ quái, chỉ có thể nói: "Đi thôi, nói không chừng ở nơi khác."

Trên một bãi cát trống trải, theo lý thuyết bảo bối hẳn là rất nhiều mới đúng, bởi vì tầm mắt sẽ không bị che chắn, có thể nhìn thấy rất xa.

Tuy nhiên, trong mắt mọi người lại không thấy một cái bảo vật nào cả, điều này rất kỳ lạ, Nguyên Trì thánh cảnh này nghèo đến lợi hại như vậy sao!

Mọi người đều biến thành lưu quang, chẳng mấy chốc đã đi xuyên qua sa mạc, đi tới một vùng tuyết.

Cả vùng đất đều là tuyết trắng mênh mông, bầu trời phủ đầy bông tuyết, trước mắt còn có đứng sừng sững vài ngọn núi tuyết, tuy nhiên, vượt qua vùng tuyết này, vẫn như cũ ngay cả một cái pháp bảo cũng không nhìn thấy đâu.

Sau ngọn núi tuyết, những gì hiện ra là một khu rừng rậm rạp.

Dương Tiễn mở miệng nói: "Xem ra ở trong Nguyên Trì thánh cảnh này là bao gồm sự thay đổi của bốn mùa và các hoàn cảnh khác nhau, mỗi một nơi đều có khung cảnh hoàn toàn khác nhau."

Tiêu Thừa Phong thì cau mày nói: "Đây là có ý gì? Không có cái gì nha, để cho chúng ta đi vào ngắm cảnh sao? Chuyện này rất không bình thường!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!