Một bên khác, người của Thần Đạo các thì đang ở bên trong một biển hoa.
Chỉ có điều, bọn họ không có tâm trạng để mà đi thưởng thức những phong cảnh này, tất cả đều là vẻ mặt âm trầm, tâm tình thật là không tốt.
Thiếu các chủ mở miệng nói: "Đi qua ba cái hoàn cảnh, một cái pháp bảo cũng không có, đây là Nguyên Trì thánh cảnh kiểu gì, chỉ sợ không có cái gì a!"
Hai mắt Phó các chủ híp lại, lắc đầu nói: "Không, không phải là không có cái gì, mà là sớm đã bị người lấy đi hết! Nguyên Trì thánh cảnh này chỉ sợ là cái bẫy do người khác tạo ra, cũng không biết cái bẫy này là nhằm vào ai!"
Đại trưởng lão thở dài một tiếng, mở miệng nói: "Ta vốn rằng đây là lần đầu tiên có người đi vào Nguyên Trì thánh cảnh này, lúc này mới được vô số người săn đón, không nghĩ tới sớm đã có người tới đây rồi, ẩn tàng đến thật là sâu a."
Phó các chủ mở miệng nói: "Đi thôi, nếu là ván cờ, vậy cuối cùng cũng có lúc phải đánh cờ, cùng xem rốt cuộc là cái gì!"
Đồng thời, Đăng Tiên tông và Tán Tiên liên minh cũng tương tự cũng đứng trước vấn đề này.
Chỉ có điều ở giữa đường, ba người bên Lược Thiên minh tìm cái cớ rời khỏi đội ngủ, ẩn nấp đi, chuẩn bị xem trò hay.
Một canh giờ sau, tất cả mọi người cuối cùng cũng gặp nhau ở một địa điểm.
Nhìn vào cảnh tượng trước mắt, bọn họ đều lộ ra vẻ giật mình, vẻ mặt cũng vốn từ ảm đạm rồi dần dần trở nên vui mừng.
Đã thấy, ở trước mặt bọn họ có một cái xúc xắc rất lớn trôi nổi ở trên không trung.
Cái xúc sắc này léo ra ánh sáng, trên đó mịt mờ lưu chuyển, có lực lượng bản nguyên vô tận tràn ra, quan trọng nhất là, ở xung quanh cái xúc xắc này còn quấn lấy từng cái từng cái hư ảnh của pháp bảo, những pháp bảo này đều không ngoại lệ, đều tỏa ra lực lượng khiến người ta phải run sợ.
"Cái này ... đây đều là Bản Nguyên Chí bảo, một khi đạt được thì Thần Đạo các của ta chắc chắn phát tài!"
"Kia không phải là Ngộ Thiên đan thần dược ngũ phẩm trong truyền thuyết sao, đan này có thể trải đường cho Đại Đạo Chí Tôn thành tựu Chúa Tể!"
"Kém nhất đều là Bản Nguyên Linh bảo ngũ phẩm trở lên, quá kinh khủng, mức độ giàu có của Nguyên Trì thánh cảnh này quả thực là chưa từng nghe thấy!"
"Ha ha ha, tuy rằng trước đó ngay cả một cái bảo bối cũng không nhìn thấy, nhưng tất cả đều đáng giá để đi đến nơi này!"
Mọi người đều nở ra nụ cười vui vẻ, ánh mắt nóng như lửa nhìn chằm chằm vào những chí bảo kia.
Mà Niếp Niếp và Long Nhi cũng nhìn chằm chằm vào một vật, kích động nói: "Nấm Tuyết, đó là Nấm Tuyết!"
Phó các chủ của Thần Đạo các vuốt chùm râu, lộ ra vẻ khinh thường, khoe khoang mà nói: "Ha ha, Nấm Tuyết gì mà Nấm Tuyết, đó là Nhuận Tâm Thiên thảo thần dược tam phẩm, có thể tẩm bổ thân thể, để thân thể có độ phù hợp cao hơn với đại đạo, hiếm thấy trên đời, lần hiện thế gần đây nhất còn là ở vào ba vạn năm trước, không biết gì thật đáng sợ, không có việc gì rảnh rỗi thì phải đọc nhiều sách vào."
Dương Tiễn kích động nói: "Mau nhìn, ngoại trừ Nấm Tuyết ra, hình như còn có một loại hoa quả khác!"
Hai mắt Tiểu hồ ly sáng lên, vui vẻ nói "Oa, thật đúng vậy, lần này chúng ta mang Nấm Tuyết và loại hoa quả kia về nhà, ca ca chắc chắn sẽ rất vui vẻ!"
Phó Các chủ Thần Đạo các thấy bọn họ thế mà không thèm để ý tới mình, đột nhiên cảm thấy xấu hổ, thật đúng là trẻ con không thể dạy vậy, ta đã dạy bọn họ rồi thế mà không nghe, gọi với một cái tên bình thường như vậy không phải là đang sỉ nhục đối với Thần dược sao?
Lúc này, đã có người không kìm nén được, phi người lao tới, lao thẳng về phía một loại chí bảo trong đó.
Chỉ có điều, tay của hắn chỉ xuyên thấu vào bên trong những hư ảnh kia, ngay cả chạm cũng chưa chạm tới.
"Ha ha ha, muốn bảo vật vậy thì đánh cược một kèo với ta, tuy nhiên các ngươi phải đánh cược bằng mạng sống của mình!"
Theo một giọng nói đùa cợt hi hi ha ha truyền tới.
Ở trên cái xúc xắc to lớn kia, đột nhiên xuất hiện một người có thân hình nhỏ bé.
Người hắn chỉ cao bằng một nửa so với người bình thường, miệng thì rất rộng mà mắt thì lại rất nhỏ, thoạt nhìn giống như người đồ chơi vậy.
Trên mặt nở ra nụ cười quái dị, cười hi hi ha ha mà nhìn vào mọi người ở nơi này.
Có điều, tuy rằng hắn đang cười thế nhưng những gì hắn nói ra lại làm cho tất cả mọi người ở đây đều phải lạnh gáy.
Cược mạng sống?
Rất rõ ràng, đây chính là điều kiện đầu tiên để có thể thu hoạch được những bảo vật này!
Chỉ là, trừ khi thực sự cần thiết ra thì lại có ai cam nguyện dùng mạng sống của mình đi đánh cược với một cái chí bảo.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trầm mặc.
Trên một ngọn núi cao ở xa xa, ba người Phong chủ đang nhìn về nơi này, thờ ơ lạnh nhạt.
Phong chủ cười nói ha ha: "Ha ha ha, đã xuất hiện rồi, đây chính là tay cờ bạc đoạt mệnh người ở bên trong Nguyên Trì thánh cảnh, bất cứ ai nếu như đánh cược với nó thì không ai có thể thắng, tất cả đều phải chết!"
Hỏa chủ đắc ý nói: "Tuy rằng chúng ta không cách nào đạt được tất cả pháp bảo ở trong này, nhưng dùng để tiêu diệt mấy kẻ địch lớn vậy thì chúng ta vẫn tận dụng hết được Nguyên Trì thánh cảnh!"
Phong chủ mở miệng nói: "Đám người này chắc chắn xong, đi, chúng ta đi qua chứng kiến thời khắc tử vong của bọn họ!"
Hỏa chủ gật đầu liên tục nói: "Rất hay rất hay."
Tả sứ bị dọa tới run một cái, khó có thể tin nói: "Hai vị đại nhân, các ngươi còn định qua đó sao?"
Phong chủ nói với vẻ đương nhiên: "Đúng a, loại trường hợp này là dùng để chế giễu a, nên lên trước nói vài câu khiêu khích, đúng không?"
Hắn muốn nói những lời châm chọc bên lề, giả bộ trang bức, quan sát nỗi tuyệt vọng của bọn họ ở khoảng cách gần, sau đó tận mắt chứng kiến sự diệt vong của bọn họ, như thế mới hoàn mỹ a!
Tả sứ vội vàng nói lời khuyên can: "Hai vị đại nhân, chuyện còn chưa hoàn toàn kết thúc đâu, nói không chừng sẽ tồn tại biến số gì đó, hiện tại đi qua thật quá qua loa."
Bước chân của nàng đang dần dần lui lại, thoáng rời xa Phong chủ và Hỏa chủ.
Xong, ban đầu thấy dáng vẻ tự tin của hai người này thì đã biết chuyện chắc chắn không có đơn giản như vậy.
Bây giờ bọn họ thế mà còn muốn chủ động đi ra đó để mà trào phúng để mà chế giễu, hành vi này chắc chắn là hành vi đi chịu chết a, chuyện này về cơ bản là được định rồi.
Hỏa chủ lơ đễnh lắc đầu nói: "Ha ha ha, ngươi cũng quá cẩn thận đi, cũng đúng, ngươi căn bản không biết Nguyên Trì thánh cảnh này đáng sợ cỡ nào, không thể nào hiểu được cũng là chuyện bình thường."
Tả sứ thiếu chút bật cười.
Rõ ràng là ngươi vốn không hiểu được đám người kia là đáng sợ cỡ nào a!
Phong chủ khoát tay một cái nói: "Được rồi, ngươi không muốn đi cũng đừng đi, không bắt buộc, hai ta tới đó là được rồi."
Dứt lời, hắn và Hỏa chủ lập tức cất bước mà đi.
Tả sứ đứng nguyên tại chỗ, chú ý tới bọn họ.
Một bên khác.
Cuối cùng, có một tên tán tu nhịn không được mở miệng hỏi: "Đánh cược như thế nào?"
"Hỏi rất hay!"
Người giống như đồ chơi kia vẫn cười toe toét như cũ, "Vậy thì ngươi là người đầu tiên đặt cược với ta!"