Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1178: CHƯƠNG 1178: ĐÂY CHÍNH LÀ CHỖ TỐT KHI ÔM ĐÙI A

Người đồ chơi cười cạc cạc nói, "Người tới điểm cuối trước tiên thì có thể yêu cầu bất cứ bảo vật nào tùy ý, ngoài đó ra, có những điều bất ngờ đang chờ đợi các ngươi trên đường đi, vì vậy hãy chờ mong đi!""

Lúc này, Tiểu hồ ly chỉ vào Phong chủ và Hỏa chủ còn đang ngây người, đề nghị: "Hay là để cho hai người bọn họ cũng tham gia vào đi, đông người chơi mới vui."

"Tê -- "

Phong chủ và Hỏa chủ hít vào một ngụm khí lạnh, bị dọa tới tê cả da đầu.

"Không, chúng ta không chơi, chúng ta căn bản không có tiến vào phạm vi của trò chơi, không thể để cho chúng ta tham gia!"

Phong chủ lo lắng mở miệng, cùng với Hỏa chủ nhanh chóng lui lại.

Tuy nhiên, người đồ chơi phất tay lên cái, hai người bọn họ không có chút lực phản kháng nào bị kéo trở về, ngoan ngoãn đứng ở vào nơi cất cánh.

Người đồ chơi nói câu không được hoài nghi: "Các ngươi tham gia hay không tham gia ta nói mới tính! Vị mỹ nữ kia nói không sai, đông người thêm vui!"

Mặt Phong chủ và Hỏa chủ lập tức xám như tro, tuy rằng trò chơi đổi thành Phi Hành cờ gì gì này, nhưng bọn họ cũng không cảm thấy đơn giản hơn chút nào.

Lúc này, bọn họ không thể không nghĩ tới lời nói trước đó của Tả sứ.

Đúng là nên nghe theo lời nàng ta, nàng ta mới thật sự là người hiểu chuyện a!

Mà vào lúc này, Tả sứ đã lui về phía sau tầm vạn dặm so với địa điểm đứng trước đó.

Nàng ta trông thấy tình huống nơi xa xa, không thể không lắc đầu than nhẹ, "Quả nhiên a, tính toán đám người kia thì nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp, thường xuyên nghịch chuyển tới những việc ngoài dự liệu này, bây giờ thì xong đời rồi đi, đã nói với các ngươi rồi mà các ngươi không chịu nghe cơ, không trách ta được a!"

...

"Trò chơi chính thức bắt đầu!"

Người đồ chơi cười ha ha, đưa tay lên chỉ về phía Thiếu tông chủ của Đăng Tiên tông, "Người là người đầu tiên, đổ xúc xắc đi!"

Vẻ mặt Thiếu tông chủ Đăng Tiên tông hơi trắng bệch, chỉ có thể thầm cầu nguyện một tiếng, sau đó thì rót pháp lực vào trong xúc sắc.

Sau khi xúc xắc xoay tròn thì dừng lại, cuối cùng thì ngừng lại ở năm điểm.

"Tiến lên năm bước về phía trước!"

Lời nói của người đồ chơi rơi xuống, thân thể Thiếu tông chủ của Đăng Tiên tông đã cất cánh bay về phía trước năm ô vuông.

Người đồ chơi: "Ngươi ngạc nhiên khi thấy có một chiếc rương gỗ ở đây, sau đó ngươi hào hứng mở ra thì phát hiện, trong đó thế mà phong ấn Thần lôi diệt thế thượng cổ!"

Hắn làm cho mặt Thiếu tông chủ Đăng Tiên tông trở nên trắng bệch, thân thể run rẩy không ngừng, vô cùng bất an nhìn chằm chằm vào cái rương gỗ cách đó không xa.

"Xoạch!"

Rương gỗ tự mình mở ra, sau đó một luồng lôi đình màu đỏ dày mười mét phát ra từ nó.

"Đậu xanh rau muống a!"

Thiếu tông chủ Đăng Tiên tông bị dọa đến lời nói đã không còn rõ ràng, sau khi phát ra một tiếng thảm thiết tuyệt vọng nhất trong cuộc đời thì bị đánh tới lông cũng chẳng còn sót lại.

"Thiếu tông chủ!"

Người bên phía Đăng Tiên tông cùng nhau gào thét một tiếng, bi thương mà sợ hãi.

Những người khác thì đều bị dọa tới thở mạnh cũng không dám.

Quá con mẹ nhà nó hung tàn.

Mở rương còn có thể mở ra được Thần lôi diệt thế, hóa ra trò chơi này là chơi như vậy.

Đạo lôi vừa rồi kia, đừng nói là Thiếu tông chủ của Đăng Tiên tông, xem như nửa bước Chúa Tể, chỉ sợ cũng khó mà chống lại được a.

"Người tiếp theo!"

Người đồ chơi chỉ vào Phó các chủ Thần Đạo các.

Phó Các chủ hít sâu một hơi, kìm nén mà ném xúc xắc.

Điểm số như ngừng lại ba điểm.

Người đồ chơi nói: "Bay về phía trước ba ô."

Phó Các chủ bay lên không trung, rơi vào trong một cái khe núi.

Hắn không dám khinh thường, vội vàng vận đủ pháp lực để chuẩn bị ứng phó bất kỳ tình huống đột phát nào xảy ra.

Người đồ chơi nói: "Rất không may, ngươi tiến vào lãnh địa của Phệ Thiên Ma giao và đánh thức nó khỏi giấc ngủ sâu."

"Soạt!"

Một con Ma giao mọc đầy vảy toàn thân đen nhánh, từ trong hồ nước ầm ầm lao ra khỏi mặt nước, không nói hai lời lập tức tấn công về phía Phó Các chủ.

Thực lực của Ma giao rất cường đại, có tu vi Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, tuy nhiên ở trước mặt Phó Các chủ cảnh giới nửa bước Chúa Tể vẫn còn có hơi không tính là gì, chẳng mấy chốc thì đã được Phó Các chủ giết chết.

Phó Các chủ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, lập tức cảm thấy may mắn không thôi, tốt xấu gì còn có thể sống, vận khí không tệ.

"Người tiếp theo, tới lượt ngươi."

Người đồ chơi đưa ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thừa Phong.

Nội tâm Tiêu Thừa Phong cũng rất trống rỗng, tuy nhiên hắn ra vẻ bình tĩnh ném xúc xắc.

Cũng là ba điểm.

Người đồ chơi nói: "Bay về phía trước ba ô."

Khi Tiêu Thừa Phong hạ xuống, sắc mặt của hắn lập tức trầm xuống, toàn thân kéo căng lên, quả tim nhảy lên liên hồi.

Đã thấy, ở trước mặt của hắn, một con hung thú mặt xanh nanh vàng đang ngủ say, trong mỗi một hít thở của nó, thiên địa đổi màu, xem như đang ngủ cũng mang tới cho người ta một loại cảm giác áp bách tới cực hạn.

Đây là một con hung thú vô địch chân chính, xem như nửa bước Chúa Tể đứng ở trước mặt nó thì cũng không dám thở mạnh.

Muốn tiêu, muốn tiêu đời a!

Tiêu Thừa Phong thầm gào thét trong lòng, ở trước mặt con hung thú này, hắn ngay cả rút kiếm ra cũng làm không được.

Những người khác thì một bộ dáng vẻ đang ngồi đợi xem kịch vui.

Không có gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn con hung thú này sẽ xử lý Tiêu Thừa Phong.

Một khắc sâu, giọng nói của người đồ chơi ung dung truyền tới, "Ngươi ở nơi hoang vắng gặp phải Phệ Nguyên Thần sư đang ngủ say, may mắn là không có kinh động tới nó, đồng thời thuận tay đánh cắp một cái pháp bảo mà nó cất giữ, mời lựa chọn ----"

Ở trên đầu của Tiêu Thừa Phong, đột nhiên xuất hiện từng món bảo vật, thần quang đầy trời, chỉ đợi Tiêu Thừa Phong làm ra lựa chọn.

Người của Thần Đạo các choáng váng.

Người của Đăng Tiên tông choáng váng.

Người của Lược Thiên minh choáng váng.

Ngay cả Tiêu Thừa Phong cũng choáng váng.

Đậu xanh rau muống, hóa ra ta thế mà cũng ngưu bức như vậy, đối mặt với loại tồn tại như thế này thế mà còn dám trộm bảo vật?

Đứng trước mặt hung thú đang ngủ say, thế mà còn dám thuận tay trộm lấy bảo vật.

Tiêu Thừa Phong đưa tay lên ngực mình tự hỏi, bản thân mình có khả năng là không có lá gan này, nhưng trò chơi đã nói vậy, vậy thì có đi.

Trong lòng của hắn hơi có chút suy đoán, suy đoán này không phải đơn thuần bởi vì vận khí của chính mình tốt, mà là bởi vì Tiểu hồ ly các nàng, hoặc là bởi vì ... cao nhân!

Đây chính là chỗ tốt khi ôm đùi a, những người khác hâm một chết a, ha ha ha ...

Hắn nhếch miệng cười một tiếng, đưa ánh mắt vào trên những pháp bảo đang trôi nổi ở trên đầu.

Cuối cùng, hắn lựa chọn một cái vòng tròn màu vàng kim, thuộc về Bản Nguyên Chí bảo, là một cái pháp bảo công kích và vây khốn người, có thể phối hợp với Kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong, bộc phát ra lực sát thương cường đại hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!