Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1179: CHƯƠNG 1179: LỰA CHỌN GIỐNG VẬY, KẾT QUẢ KHÁC NHAU

Niếp Niếp các nàng khả năng không thèm để ý tới Bản Nguyên Chí bảo, nhưng đối với Tiêu Thừa Phong mà nói thì đó là thứ có thể ngộ mà không thể cầu.

Mà những người khác thấy Tiêu Thừa Phong thế mà thật thu được Bản Nguyên Chí bảo, thiếu chút nữa thì trực tiếp chửi bới.

Người khác mở bảo rương ra sẽ mở ra thiên lôi, qua con sông thì có thể gặp phải hung thú, mà ngươi má nó xuất hiện trước mặt hung thú đang ngủ say thế mà không bị sao cả?

Không bị sao còn chưa tính, còn thuận tiện lấy đi một cái chí bảo?!

Kịch bản có thể viết ra như vậy sao?

Điều này có khoa học không?

Bọn họ rất muốn hỏi người đồ chơi, cái gọi là công bằng của ngươi ở đâu?

"Tới ngươi."

Người đồ chơi tự nhiên không rảnh đi để ý tới phản ứng của những người khác như thế nào, ngón tay chỉ vào Phong chủ, để Phong chủ phải giật mình một cái, thiếu chút dọa tới són đái ra quần.

Đây quả thực giống như cái chết của Thần, hắn cũng không cảm thấy mình có vận khí giống như Tiêu Thừa Phong.

Có điều, muốn không chơi rõ ràng là không được, chỉ có thể kiên trì lên.

Hắn ném xúc xắc mạnh điểm số là bốn điểm.

Bay về phía trước bốn ô, rơi vào bên trong một cái đầm lầy.

Trong lúc nhất thời, quả tim của hắn giống như được nhấc lên tới cổ họng, sợ bên trong miệng của người đồ chơi bay ra thứ gì đó không tốt, lập tức để cho mình đi chầu ông vải.

"Rất không may, ngươi đang ở sâu trong đầm lấy, vòng sau không cách nào động đậy, trực tiếp nhảy qua."

Chỉ như vậy?

"Ô ô ô -- "

Phong chủ lập tức cảm động tới rơi lệ.

Sau đó thì lại cười to nói: "Oa ha ha ha, vòng sau mệnh ta cũng được bảo vệ, bất động là tốt, quá tốt rồi, ta thật sự là quá may mắn!"

Cái trò chơi này, không động còn tốt hơn so với động!

Động một cái, không chừng lập tức treo (chết).

Những người khác không thể không quăng ánh mắt hâm mộ tới.

Trò chơi tiếp tục.

Đến lượt người tán tu còn lại duy nhất kia.

Ở sau khi hắn thấp thỏm ném ra xúc xắc, điểm số cuối cùng dừng ở lại sáu điểm.

Trước mặt hắn cũng xuất hiện một cái hồ nước.

"Soạt!"

Nước sông cuồn cuộn.

Một cái lưỡi búa màu vàng kim nhô lên khỏi mặt nước, xuất hiện ở trước mặt tán tu.

"Bản Nguyên Chí bảo ngũ ... ngũ phẩm!"

Con mắt tán tu kia lập tức trợn trừng, nhìn chằm chằm vào cái lưỡi búa màu vàng kim căn bản là không dời ra nổi.

Mặc dù hắn là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, nhưng ở trên người pháp bảo tốt nhất chẳng qua cũng chỉ là một cái Bản Nguyên Chí bảo nhất phẩm may mắn đạt được trong một lần cơ duyên, bây giờ trưng bày ra ở trước mặt hắn lại là Bản Nguyên Chí bảo ngủ phẩm.

Hắn sao có thể không kích động cho được.

Ha ha ha, vận khí của ta tới rồi, vừa ra tay đã thu được kiểu khen thưởng này, trò chơi này rất có thể là con đường quật khởi của ta!

Người đồ chơi: "Bổ Thiên Thần phủ này có phải là pháp bảo mà ngươi đánh rơi xuống hồ nước không?"

"Đúng đúng, không sai, chính là của ta!"

Tán tu kia gật đầu liên tục không ngừng, đã tham lam đưa tay muốn cầm lấy Bổ Thiên Thần phủ vào trong tay.

Người đồ chơi: "Không, ngươi nói láo! Ngươi sẽ tiếp nhận lửa giận của Bổ Thiên Thần phủ!"

"Ầm!"

Bổ Thiên Thần phủ đột nhiên lóe lên ánh sáng vàng rực rỡ.

Chiến hồn màu vàng kim hiển hóa, một cái bóng mờ hình một tên tráng hán trong tay cầm Bổ Thiên Thần phủ bổ xuống đầu tên tán tu kia!

"Ta sai rồi, tha mạng a!"

Tán tu kia lập tức từ vui mừng khôn xiết tới đau khổ tận cùng, dọa tới sợ vỡ mật, vội vàng sử xuất ra tất cả vốn liếng để đánh nhau với Chiến hồn.

Chỉ có điều chẳng mấy chốc mà hắn đã rơi vào hạ phong, cuối cùng ở bên trong sự không cam lòng, bị một rìu bổ chết!

Những người khác thấy vậy thì đều âm thầm lắc đầu.

Chậc chậc chậc.

Trò chơi này chính là ngoài dự đoán như vậy, sống và chết coi thật không phải là mình là có thể thao túng, đúng là kích thích tới cực điểm.

Sau đó, tất cả mọi người đều cân nhắc phải tuyệt đối cẩn thận.

Tuy nhiên cho dù là như thế thì vẫn như cũ không ngăn được các loại ngoài ý muốn trong trò chơi.

Trưởng lão Đăng Tiên tông ăn nhầm tiên thảo có độc, tu vi lập tức từ Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ rơi xuống Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhất bộ.

Trưởng lão Thần Đạo các đã rơi vào bên trong Phần Thiên Thần viêm, lập tức hài cốt không còn.

Lúc tới lượt Dương Tiễn, hắn thì rơi vào trong một cái hầm mộ, ở trong đó gặp được hài cốt của hai tên cường giả, hiển nhiên hai người này là vừa mới đấu pháp với nhau xong dẫn tới đồng quy vu tận, pháp bảo trên tay còn đang sáng lên lấp lóa.

Dương Tiễn: Bản Nguyên Chí bảo +2.

Tiếp theo tới lượt Hỏa chủ, hắn đi tới trước một con sông.

Cảnh ngộ gặp phải giống như tên tán tu trước đó.

Một cái chí bảo bay tới trước mặt hắn, hỏi thăm có phải là hắn làm rơi xuống hay không.

Có vết xe đổ trước đó, hắn vội vàng phủ nhận, tuy nhiên không đạt được gì, nhưng cuối cùng vẫn là có kinh nhưng không hiểm mà vượt qua được vòng này.

Phong chủ và Hỏa chủ cùng lúc nở ra nụ cười tươi tắn.

So với Thần Đạo các và Đăng Tiên tông thì vận khí của bọn họ đã là rất tốt, không chỉ không chết, ngay cả tổn thương cũng không có, quả thực là trong cái rủi có cái may.

Sau đó, ánh mắt của người đồ chơi rơi vào trên người Long Nhi, tới lượt nàng.

Tất cả những người khác đều đưa ánh mắt rơi vào trên người của Long Nhi.

Có thể thấy được manh mối từ mấy lần trước đó, vận khí của đám người Niếp Niếp quả thực nghịch thiên, hoàn toàn không hợp với bầu không khí của toàn bộ trò chơi này.

Toàn bộ trò chơi này nên gọi là trò chơi tử vong, tuy nhiên không cần biết là Tiêu Thừa Phong hay là Dương Tiễn, cả hai thế nhưng đều thu được bảo vật mà không có một chút logic nào, khiến bọn hắn cảm nhận được ác ý của trò chơi một cách sâu sắc.

Cho nên, bọn họ nhất định phải xem xem tới lượt Long Nhi đến tột cùng là gặp được cái gì.

"Tới lượt ta!"

Long Nhi ngược lại là không có một chút áp lực nào ném xúc xắc ra, điểm số là ba điểm.

Người đồ chơi: "Bay lên ba ô!"

Long Nhi nhún nhảy một cái tiến lên, cũng đi tới trước mặt con sông kia.

Lập tức, tất cả mọi người âm thầm lắc đầu than nhẹ, xem ra tiểu nữ oa này tránh thoát một kiếp.

Bởi vì ai cũng hiểu quy trình của con sông này, chỉ cần không nói láo là được, xem như là một cửa ải vô cùng an toàn.

Quả nhiên.

Lại một trường thương lấp lánh với ánh sáng rực rỡ đầy màu sắc bay ra.

Người đồ chơi hỏi: "Tiểu cô nương, đây là pháp bảo mà ngươi mất đi sao?"

Long Nhi lắc đầu thành thật nói: "Không phải của ta."

Người đồ chơi: "Đúng là một đứa bé thành thật, vậy như một phần thưởng, tặng trường thương này cho ngươi."

Tặng ... tặng nàng?

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Hỏa chủ càng là bắt đầu nghi ngờ cuộc sống.

Tình huống hắn vừa gặp phải vừa rồi chẳng lẽ có cái gì đó không giống sao?

Không phải hắn cũng rất thành thật nói ra là không phải của mình, vậy tại sao không tặng cho hắn?

Sự bất công này không thể làm cho trở nên mập mờ một chút sao?

Có điều, Long Nhi tự nhiên là không thèm để ý tới loại chí bảo này, mục đích tới đây của nàng chỉ có cây hoa quả, bởi vậy mà lắc đầu nói lời cự tuyệt: "Không cần, cảm ơn."

"Soạt!"

Lại thêm một cái pháp bảo khác từ trong nước lao ra.

Người đồ chơi: "Con sông này cảm thấy tiểu cô nương là đang chê pháp bảo, vì có thể để cho tiểu cô nương chấp nhận thế cho nên lại tặng thêm một cái, như vậy có muốn hay không?"

Long Nhi vẫn là lắc đầu.

"Soạt!"

Dòng sông lại trỗi dậy ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!