Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1193: CHƯƠNG 1193: TIÊU THỪA PHONG TRANG BỨC THẤT BẠI

"Lạc Tiên sơn mạch? Quả nhiên chính là chỗ này!"

Hai mắt Ngưu Thiên Vương đột nhiên ngưng tụ lại, nhìn chòng chọc vào tấm bia đá kia, dừng bước.

Hắn biết tấm bia đá này rất không tầm thường, trước đó không lâu còn tiến vào Nguyên giới tạo ra động tĩnh lớn, có uy năng trấn áp đại đạo.

Hắn nhảy qua tấm bia đá, đưa mắt nhìn lại, chẳng mấy chốc đã thấy một đám thú rừng được nuôi dưỡng ở dưới chân núi, cùng với Vương Tôn và Tô Thần đang nhấc theo thùng phân.

Đồng thời đám thú rừng này cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Ánh mắt thú rừng cực kỳ bốc lửa, thậm chí còn sáng rực lên, loại cảm xúc cuồng nhiệt này khiến hắn có chút không chịu nổi.

Tam Túc Hắc Nha Vương tuôn ra nước mắt vui mừng, kích động nói: "Các huynh đệ, tới, cứu tinh của chúng ta tới rồi!"

"Con Ngưu yêu này cường tráng như thế, cao nhân chắc chắn sẽ thích, nó là thịt rừng có chất lượng tốt nhất a!"

"Ha ha ha, ở vào thời điểm quan trọng này lại có thịt rừng đưa tới cửa, chúng ta thực sự là quá may mắn!"

"Hắn đây là hy sinh chính mình tới rọi sáng cho chúng ta, quá cảm động!"

Một đám thú rừng lập tức reo hò, kích động tới rơi lệ.

Thịt rừng?

Thịt bò?

Ta?

Bọn họ có biết bọn họ đang nói cái gì không?

Sắc mặt Ngưu Thiên Vương lập tức trầm xuống, không thể không lên cơn tức giận.

Hắn lạnh lùng nói: "Hóa ra là một đám yêu ngốc nghếch, đầu óc có vấn đề, nói chỉ nói ra toàn lời nói nhảm! Chết đi cho ta!"

Tuy rằng hắn tức giận nhưng cũng không có tiến lên, chỉ đưa tay từ xa đánh ra một chưởng, muốn dùng thần thông trực tiếp đánh nổ nát đám thú rừng kia!

Một chưởng này mang theo dị tượng, lực lượng khủng khiếp ngưng tụ ra đầu của một con bò đực đang gầm rú trong khoảng không, há to miệng ra và lao tới.

Lực lượng này hoàn toàn có thể san bằng cả một tòa sơn mạch một cách dễ dàng!

Nhưng...

Ngay khi đầu bò đực kia sắp rơi vào trên núi.

Một cái thùng phân đột nhiên ngăn ở phía trước và đập nhẹ vào đầu con bò đực đó.

Dị tượng kinh khủng do đầu bò mang tới lập tức tiên tán vô tung, mọi chuyện vừa rồi giống như chỉ là ảo giác.

Vương Tôn giống như làm ra một chuyện bé nhỏ không đáng kể, hắn đặt thùng phân xuống tiếp tục khều phân.

"Ngươi thế mà cũng là nửa bước Chúa Tể?"

Đôi mắt bò của Ngưu Thiên Vương trợn lớn lên như chuông đồng, khó có thể tin mà nhìn chằm chằm vào Vương Tôn.

Nửa bước Chúa Tể thế mà đang khều phân, đây là chuyện mà hắn chưa bao giờ nghĩ tới.

Hơn nữa, cái thùng phân kia cũng rất không tầm thường, thế mà phá giải thế công của mình, chắc chắn cũng là chí bảo.

"Xem ra đúng như Tinh chủ nói, trên dãy núi này ẩn giấu bí mật lớn!"

Ánh mắt Ngưu Thiên Vương chớp chớp, có sự tồn tại của bia đá và Vương Tôn, hắn biết dựa vào chính mình là không cách nào mạnh mẽ xông vào.

Có điều hắn cũng không sợ chút nào, nếu như mình thật gặp phải nguy hiểm, lấy thực lực Tinh chủ, tuyệt đối có thể cứu được chính mình.

"Ngưu yêu lớn mật, còn không ngoan ngoãn hiện ra nguyên hình, tự động biến thành thịt rừng đi!"

Theo một tiếng quát lớn ở trong khoảng không, Tiêu Thừa Phong ngự kiếm mà tới, từ trên cao nhìn xuống Ngưu Thiên Vương.

Ở đằng sau hắn, từng đội từng đội Thiên binh Thiên tướng xuất hiện, chân giẫm tường vân, oai phong lẫm liệt.

"Thịt rừng, lại là thịt rừng, xem ra các ngươi đều là một đám ngủ xuẩn chỉ biết tới ăn mà thôi, các ngươi muốn ăn ta, vậy ta sẽ ăn các ngươi!"

Ngưu Thiên Vương bị khiêu khích tới năm lần bảy lượt đã tức tới cực hạn, hắn há hốc mồm ra, ngửa mặt lên trời mà gào thét.

"Bò....ò... -- "

Một cơn lốc màu đen từ trong miệng hắn phát ra, lập tức bao phủ lấy Tiêu Thừa Phong.

Con gió lốc màu đen này mang theo lực hút mạnh mẽ, muốn hút Tiêu Thừa Phong vào trong miệng của hắn.

"Muốn tiêu!"

Sắc mặt Tiêu Thừa Phong thay đổi lớn, hắn khống chế lấy phi kiếm quay người, sử xuất ra tất cả vốn liếng muốn chạy trốn đi.

Tuy nhiên hắn chẳng qua chỉ là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, so với thực lực của Ngưu Thiên Vương thế nhưng là khác rất xa, không chỉ không chạy thoát, còn đang nhanh chóng bay vào trong miệng của Ngưu Thiên Vương.

Chỉ cần thời gian một hơi thở nữa là hắn sẽ bay vào trong miệng của Ngưu Thiên Vương.

Tiêu Thừa Phong lần này quả thực bị dọa tới sợ vỡ mật, đã không lo được trang bức nữa, không để ý tới hình tượng mà hét lớn: "Dương Tiễn, cứu ta!"

Một luồng ánh sáng phóng về phía trước, hóa thành một vầng hào quang, bao phủ Tiêu Thừa Phong.

Chính là Dương Tiễn xuất thủ.

Luồng ánh sáng này bắn ra từ con mắt thứ ba của hắn.

Cơn lốc màu đen bị vầng hào quang hóa giải, Tiêu Thừa Phong cũng nhân lúc này mà chạy trốn đi.

"Sẽ để cho ta tới gặp gỡ với ngươi một lần cái con Ngưu yêu này!"

Dương Tiễn bước ra một bước, vượt qua không gian đi tới trước mặt Ngưu Thiên Vương, trong tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận đao biến thành một đường vòng cung lập tức bổ xuống!

"Ha ha ha, còn dám đấu pháp cận thân với ta, ngươi là đang tìm cái chết!"

Ngưu Thiên Vương nở ra nụ cười mỉa mai.

Hắn vươn tay ra một cái, một thanh pháp khí đại phủ (rìu) màu đen xuất hiện ở trong tay hắn, đón lấy Tam Tiên Lưỡng Nhận đao bổ tới!

Hắn thế nhưng là Yêu tộc, sinh ra đã có thần lực!

Hơn nữa hắn có thể trở thành nửa bước Chúa Tể, nói rõ huyết mạch càng là ở vào cấp bậc thượng đẳng bên trong Yêu tộc, sinh ra đã có lực lượng trấn áp thiên địa, tu sĩ cùng đẳng cấp mà đấu pháp cận thân với hắn vậy thì không khác gì tự tìm tai vạ!

Có điều, khi binh khí va chạm vào nhau, Ngưu Thiên Vương mới phát hiện rằng mình đã sai lầm.

Hơn nữa còn là rất sai lầm.

Một cỗ lực lượng cường đại trực tiếp xé toang công kích của hắn, chấn động đến hai tay của hắn run lên, thân thể bay lên không trung, bay ngược ra ngoài.

"Điều này sao có thể? !"

Hắn khó có thể tin mà nhìn vào Dương Tiễn, nghĩ không ra lực lượng để cho bản thân mình vẫn luôn lấy làm kiệu ngạo thế mà thua ở một tên nhân loại.

Có điều, không để hắn nghĩ ngợi lâu thêm nữa, con mắt thứ ba trên trán của Dương Tiễn đã bắn ra một luồng sáng đỏ, giống như thiểm điểm vạch phá trời xanh, có thể xuyên thủng mọi thứ.

Thần Mục thần thông?

Trong lòng Ngưu Thiên Vương lại giật mình một cái.

Lực lượng lớn như thế, còn mọc ra con mắt thứ ba, hắn đến tột cùng là Yêu tộc hay ta mới là Yêu tộc? Huyết mạch của hắn đến tột cùng là như thế nào?

"Bò....ò... -- Ma Ngưu giác"

Ngưu Thiên Vương điên cuồng hết lên một tiếng, pháp lực toàn thân lập tức cuồng bạo lên như núi lửa bộc phát.

Đầu thấp xuống, lập tức từ hình người biến thành một con bò lông dài màu đen.

Cặp sừng cứng cáp, dài hơn trường thương, hướng về phía trước, trên đó còn được bao phủ bởi một lớp ánh sáng đen, để cho người ta không dám chạm vào.

Đôi sừng bò này, tràn đầy khí tức giết chóc, ở trên người Ngưu Thiên Vương, không thua gì Bản Nguyên Chí bảo ngũ phẩm!

Ánh sáng đỏ lập tức bị sừng bò đâm mở.

"Cộc cộc cộc cộc!"

Ngưu Thiên Vương không dừng lại, di chuyển bốn vó của mình, chạy như điên về phía Dương Tiễn!

Dọc đường, một đôi sừng bò khủng khiếp kia trực tiếp xé rách không gian, như vẽ ra hai tuyến đường màu đen, khiến người ta kinh ngạc và khiếp sợ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!