Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1194: CHƯƠNG 1194: NƠI NÀY KHÔNG PHẢI LÀ NƠI CÁC NGƯƠI CÓ THỂ GIƯƠNG OAI

Đối mặt với Ngưu Thiên Vương đang băng băng mà tới, sắc mặt Dương Tiễn trở nên ngưng trọng.

Hắn hít sâu một hơi, ánh sáng vàng bắt đầu tràn ngập trên da thịt hắn, hơn nữa, còn có lập lòe ánh sáng màu đỏ.

"Luyện Đạo Vu Thể, Bát Cửu Huyền Công!"

Ông!

Trên người hắn, tràn ngập ánh sáng vàng, tụ lại thành một thực thể khổng lồ có ba đầu và sáu tay, đây là thần thông dị tượng!

Bát Cửu Huyền công là công pháp mà Dương Tiễn tu luyện thời điểm Hồng Hoang, trải qua rèn luyện nhiều lần, Dương Tiễn sớm đã cải tiến công pháp này vô số lần, chỉ có điều lười đi sửa cái tên mà thôi.

Bản thân nó chính là công pháp luyện thể, mà huyết mạch của Dương Tiễn bây giờ lại bởi vì cao nhân ban ân cho mà được tăng lên, uy lực của công pháp là vượt quá sức tưởng tượng!

Huyết mạch của hắn đủ để trấn áp huyết mạch của Ngưu Thiên Vương!

Sáu cánh tay của Dương Tiễn cùng xuất hiện chộp về phía Ngưu Thiên Vương!

"Ầm!"

Cả hai va chạm vào nhau.

Dao động thật kinh khủng khiến không gian xung quanh phải chấn động, vỡ vụn ra.

"Ngươi thế mà có thể ngăn cản được thần thông của ta?!"

Giọng nói sợ hãi truyền ra từ trong miệng của con bò kia.

Lúc này, sừng bò của nó được hai cái tay của Dương Tiễn nắm chặt vào, bốn cánh tay khác thì đang ngăn chặn ở trên đầu của Ngưu Thiên Vương, một bước cũng không lui lại!

"Thả lỏng một chút, chứ đừng làm hỏng chất thịt thơm ngon của ngươi!"

Ba cái đầu cùng lúc phát ra lời nói, sau đó, bốn cay tay giơ lên cao cao, như là cái búa nặng hung hăng đập xuống!

Vì cố gắng giữ cho thi thể được hoàn hảo, cho nên hắn không có sử dụng binh khí tới làm mất sự hoàn hảo.

"Bò....ò...!"

Ngưu Thiên Vương muốn rách cả mí mắt, nó liều mạng giãy dụa nhưng không thể cử động được chút nào

"Làm càn, ngươi dám? !"

Đột nhiên, một tiếng quát lớn ong cả tai truyền tới.

Sau đó tới chính là một cỗ uy thế vô song, mang theo lực lượng hủy diệt cực hạn tàn phá về phía Dương Tiễn mà đi!

Uy thế này cũng không có dẫn động dị tượng lớn cỡ nào, có chỉ là một cơn cuồng phong khiến người ta sợ hãi mà thôi, nhưng là tất cả mọi người biết, một khi cuồng phong thổi qua, Dương Tiễn sẽ tan thành mây khói!

Là Tê Thiên Man Hùng xuất thủ.

Chỉ có điều, một cơn gió lạnh cũng cùng lúc hiển hiện, ngăn cản cuồng phong của Tê Thiên Man Hùng lại!

"Ầm!"

Dương Tiễn sắc mặt bình tĩnh, bốn cái nắm đấm cùng lúc đấm xuống!

"Bò....ò... Ô "

Ngưu Thiên Vương phát ra một tiếng kêu thất thanh không cam phòng, phù phù một tiếng ngã vào trên mặt đất, không còn chút khí tức nào.

Ngưu yêu nửa bước Chúa Tể, vẫn lạc từ đây, chỉ để lại một khối thịt bò lớn hoàn chỉnh.

"Nhanh lên, kéo thi thể tới đây, đây là thịt rừng của cao nhân phải bảo tồn cho thật tốt!"

Hai mắt Tam Túc Hắc Nha Vương sáng lên, lập tức vội vàng mở lời.

Vừa dứt lời, một đám thú rừng xuất động, nhanh chóng kéo thi thể của Ngưu Thiên Vương tới.

Đay không chỉ là thức ăn ngon của cao nhân càng là một cái Hộ Thần phù của bọn chúng a.

Con bò này tới quá đúng lúc, bò tốt a.

"Ngưu Thiên Vương, không, các ngươi phải chết!"

Một con Hắc Hùng to lớn từ đằng xa đạp bước mà tới, trong miệng nó lộ ra răng nanh, hai mắt đỏ ngầu bởi vì tức giận thế mà lập tức hiện ra nguyên hình.

"Chết đi cho ta!"

Tay gấu to lớn như là ngọn núi, hung hăng nện về phía Dương Tiễn.

"Tạch tạch tạch!"

Lớp lớp băng sương đột nhiên hiển hiện, tạo thành một lớp băng dày phía trên Dương Tiễn!

"Ầm!"

Tay gấu kinh khủng thế mà không thể đập nát được lớp băng.

Bên trong Lạc Tiên sơn mạch, Đát Kỷ và Hỏa Phượng bước đi trên không mà ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào đám người Tê Thiên Man Hùng.

Sau lưng các nàng, mấy người Niếp Niếp cũng đi theo mà ra.

Đám người Thiên Cung vội vàng hành lễ nói: "Cung nghênh Đát Kỷ tiên tử, Hỏa Phượng tiên tử!"

"Quả nhiên là Cửu Vĩ Thiên Hồ, bên trong Yêu tộc chúng ta thế mà còn có cực phẩm như thế!"

Con mắt Tê Thiên Man Hung lập tức dừng lại ở trên người Đát Kỷ và Tiểu hồ ly đứng ở bên cạnh Đát Kỷ.

Cái chết của Ngưu Thiên Vương lập tức được hắn ném ra đằng sau đầu, còn lại chính là vẻ tham lam muốn cướp đi đôi Cửu Vĩ Thiên Hồ này!

"Không nghĩ tới bên trong cấm khu thượng cổ thế mà có nội tình cường đại như thế, thật đúng là nằm ngoài dự liệu."

Ánh mắt Mộ Dung Vân Không lập tức hiện vẻ kinh ngạc, trong lòng chấn kinh.

Hóa ra bên trong cấm khu thượng cổ thế mà không chỉ có một Đại Đạo Chúa Tể mà là hai a!

Ngoài đó ra, Niếp Niếp, Long Nhi, Đại Hắc, Dương Tiễn, Nữ Oa, Tư Đồ Thấm, bia đá cùng với tên đang khều phân kia, rõ ràng cũng đều đạt tới nửa bước Chúa Tể!

Thực lực thế này đủ để nghiền ép Vô Thiên Ma cung của hắn!

Nếu không phải lần này bốn thế lực bọn họ liên thủ với nhau thì thật đúng là không thể cầm xuống được cấm khu thượng cổ này!

Toàn thân Mộc Thành Phong đều nổi lên một lớp da gà, sợ hãi nói: "Cầm khu thượng cổ cắt đứt bản nguyên, làm sao lại sinh ra nhiều cao thủ như vậy? Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?"

Phải biết, kết hợp với những gì mà bọn họ được chứng kiến sau khi tiến vào cấm khu thượng cổ thì cũng không khó nhận ra.

Thực lực tổng thể của cấm khu thượng cổ khác rất xa so với Nguyên giới.

Theo lý thuyết, ở trong loại hoàn cảnh này sẽ không sinh ra nổi cao thủ gì.

Tuy nhiên, đám người này hết lần này tới lần khác chính là một ngoại lệ, không chỉ lợi hại mà còn lợi hại tới quá mức.

Mạnh yếu chênh lệch to lớn như vậy thì chắc chắn cất giấu bí mật!

Thái Quân ngưng giọng nói: "Đám người này chắc chắn đã chạm tới một loại tạo hóa vượt xa bình thường nào đó, bởi vậy mới khiến cho bọn họ khác biệt như vậy!"

Bí mật ... nằm ngay ở bên trong tòa sơn mạch này!

Ánh mắt mọi người lập tức trở nên vô cùng nóng bỏng.

Mộc Thành Phong chậm rãi đi ra, chắp tay cười nói: "Các vị đạo hữu, chúng ta cũng không phải là kẻ thích giết chóc, nhưng tạo hóa không phải là thứ mà các ngươi có thể nuốt vào một mình, nếu như các ngươi bằng lòng nói ra chia sẻ với chúng ta thì mọi hiềm khích trước đó có thể bỏ qua."

Thái Quân thâm trầm nói: "Không sai, nếu như các ngươi có ý định độc chiếm, ha ha ... chỉ sợ ngay cả mạng sống cũng không còn!"

Ở trước mặt tạo hóa nghịch thiên, tất cả đều có thể bàn bạc trước một chút, hơn nữa nếu như có thể không đánh mà biết được bí mật, vậy thì rõ ràng là không còn điều gì tốt hơn.

Có điều, bọn họ rõ ràng là tính sai.

Đát Kỷ lạnh lùng nói: "Nơi này không phải là nơi các ngươi có thể giương oai, cút!"

Nụ cười trên mặt Mộc Thành Phong lập tức biến mất, trầm giọng nói: "Không biết sống chết!"

"Nói lời vô dụng với bọn họ làm cái gì, giết!"

Một Dung Vân Không bước ra một bước, dẫn đầu công kích về phía Đát Kỷ!

"Rống! Vô Địch Hùng chưởng!"

Tê Thiên Man Hùng cũng theo sát phía sau, tay gấu to lớn cũng chộp về phía Đát Kỷ!

Mộ Dung Vân Không và Tê Thiên Man Hùng là những kẻ không muốn giảng hòa nhất, một bên thì con trai bị giết, còn một bên thì muốn bắt được Cửu Vĩ Thiên Hồ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!