"Thiên không sinh ta Tiêu Thừa Phong, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài! Các huynh đệ, theo ta giết!"
Tiêu Thừa Phong ngự kiếm hoành không, bên người còn quấn quanh mấy thanh pháp bảo trường kiếm, lao thẳng vào trận doanh đối diện, khí sát phạt bừng bừng.
Đồng thời, những người khác cũng thi nhau xuất thủ.
Một trận đại chiến trước nay chưa từng có giữa cấm khu thượng cổ và Nguyên giới đã được mở ra, thần thông kinh khủng ngay cả thiên địa cũng đang run rẩy.
Vào lúc này, cả Thần vực đều là lòng người bàng hoàng, vô số tu sĩ khó có thể được bình an.
Đát Kỷ và Hỏa Phượng, một băng một hỏa, cả hai lại phối hợp tới vô cùng ăn ý.
Trong lúc thủy hỏa hòa vào nhau như là âm dương hòa vào nhau vậy, bạo phát ra uy lực cực mạnh, xem như lấy hai chọi bốn thì cũng không ở vào thế hạ phong.
Sắc mặt Đại Hắc trở nên cao ngạo lạnh lùng, đằng sau cái mông của nó, khảm như dòng nước không ngừng chảy xuôi mà ra, bao bọc khắp các chiến trường, đạt tới hiệu quả đâm mù.
Đồng thời, chân chó to lớn đứng giữa trời, thi thoảng đập xuống dưới thu gặt lấy sinh mệnh.
Niếp Niếp, Tư Đồ Thấm, Long Nhi và Tiểu hồ ly vân ... vân cũng đều đang có chiến đấu của riêng mình.
Thực lực của bọn họ ở bên trong cùng cấp bậc gần như có thể đi ngang, coi như bên đối phương nhiều người hơn nhưng cũng không có chút kinh hoảng nào.
"Khanh khanh khanh!"
Ở sâu trong dãy núi, từng tiếng từng tiếng đàn truyền tới.
Như là nước chảy, dập dờn trong không trung, chảy xuôi vào trong tai của mọi người, tiếng đàn này nhanh chóng mà lạnh lùng, bên trong tiếng đàn giống như ẩn chứa lưỡi đao, tất cả người bên bốn thế lực lớn đều cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, làn da bị cào tới đau nhức.
Có thể không nhận ảnh hưởng bởi tiếng đàn này thì cũng chỉ có Đại Đạo Chúa Tể chân chính mới có thể làm được.
"Thùng phân tay trái trấn càn khôn, xiên phân tay phải xuyên vạn cổ, ai dám nói là bất khả chiến bại!"
Giọng nói uy nghiêm phát ra từ trong miệng Vương Tôn, uy áp cường đại chấn thiên động địa.
Tay trái hắn vừa lật, một cái thùng phân chụp vào trên đầu một tên tu sĩ nửa bước Chúa Tể, sau đó thì tay phải lật một cái, một cái thùng phân khác nữa trùm lên trên đầu của một tên tu sĩ nửa bước Chúa Tể khác nữa.
Sau đó còn lấy xiên phân ra, một người độc chiến ba tên nửa bước Chúa Tể, vô cùng hung tàn.
"Tranh giả thành thật, hoa trong gương, trăng trong nước cũng trở thành sự thật!"
Trong tay Tư Đồ Thấm cầm một cây bút lông to lớn cao cỡ nửa người, vạch lên khoảng không tạo ra một cáu khung vuông rất lớn.
Trong khoảnh khắc, vầng hào quang nở ra, xuất hiện một tấm gương.
Tấm gương này chiếu vào trên chiến trường, trong nháy mắt làm nổi bật ra vô số tu sĩ.
Những tu sĩ trong chiếc gương này lao ra khỏi gương và đồng loạt lao thẳng vể phía bản thể.
"Không, tiếng đàn kia đến tột cùng là đến từ đâu, trong tiếng đàn ẩn chứa ma tính, khiến cho kinh mạch của ta đau nhói!"
"Đáng ghét a, cái thùng phân này thối qua đi mất, còn có công năng gây chóng mặt, để cho người ta ngửi thôi cũng đã lập tức muốn té xỉu rồi a."
"Xiên phân cũng thật là khủng khiếp, khó có thể tưởng tượng, Chí bảo bực này vậy mà là gậy xiên phân a, cấm khu thượng cổ này có phải là mất trí rồi hay không?"
"Thần thông thật mạnh, còn có cái bút kia cũng quá kinh khủng, còn cường đại hơn so với bảo vật trấn tông a!"
"Không, bọn họ làm sao mà cả đám đều mạnh như vậy, ta sắp chết rồi!"
"Tại sao, tại sao bọn họ lại có được nhiều Chí bảo nghịch thiên tới như vậy, a ta cũng sắp chết rồi!"
...
"Chiến lực của đám người này thật là mạnh!"
Ban đầu, tất cả mọi người trong bốn thế lực lớn cảm thấy trận chiến đấu này chắc chắn ổn.
Suy cho cùng, nói về số lượng cao thủ thì bên bọn họ có bốn Đại Đạo Chúa Tể mà bên đối phương thì chỉ có hai tên.
Số lượng nửa bước Chúa Tể cũng chiếm ưu thế hơn so với bọn họ.
Tuy nhiên, tới lúc giao thủ thực sự thì mới phát hiện ra, chiến lực của đám người này quả thực có thể dùng hai từ biến thái để hình dung.
Tất cả bọn họ đều là những thiên tài hàng đầu cùng cấp độ, có thể lấy một địch hai thậm chí là địch ba!
Bất kỳ một người nào đặt ở vào Nguyên giới vậy đều có thể oanh động một phương.
Cấm khu thượng cổ này làm sao mà lại giống như một cỗ máy chế tạo thiên tài vậy a!
"Ha ha, các ngươi cuối cùng mới ý thức được sự biến thái của đám người này rồi đi."
Ở nơi xa, Tả sứ ngắm nhìn chiến trường này, trong lòng không thể không phát ra tiếng thở dài.
Nàng ta chỉ phụ trách dẫn đường, từ đầu tới đuôi đều không nghĩ tới việc tiến vào chiến trường.
Xem như mặt ngoài nhìn thoáng qua là cảm thấy có thể chắc thắng, nhưng nàng ta biết, đó chẳng qua chỉ là ý nghĩa, là mồi nhử mà thôi.
Nàng ta mở miệng nói: "Nhiệm vụ của ta xem như hoàn thành, các ngươi sống hay chết thì phải xem vào tạo hóa của mình."
...
Chiến đấu càng trở nên thảm thiết.
Sắc mặt Mộ Dung Vân Không âm trầm tới cực điểm.
Hắn để ý tới, chiến trường đối với bọn hắn dường như có chút bất lợi.
Vấn đề xuất hiện ở trên người đám nửa bước Chúa Tể kia
Thủ đoạn của bọn họ thật sự là quá bất phàm, hơn nữa pháp bảo trong tay cũng thuộc loại ngoại hạng, tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng mỗi một loại đều không kém gì bảo vật trấn tông của bọn họ.
Mà ngay cả cái thùng phân với xiên phân kia đều để cho bọn họ đỏ cả mắt ...
Cứ tiếp tục như thế này thì nửa bước Chúa Tể trên chiến trường tuyệt đối sẽ bị giết sạch.
"Không thể chậm trễ, thắng bại thực sự được quyết định bởi chúng ta!"
Mộc Thành Phong rõ ràng là cũng nhìn thấy được điểm này, hắn trịnh trọng mở miệng nhắc nhở mọi người.
Bốn người bọn họ đối chiến với Đát Kỷ và Hỏa Phượng, ưu thế cực lớn, chỉ cần trấn áp Đát Kỷ và Hỏa Phượng thì như vậy mọi vấn đề đều sẽ không còn là vấn đề.
Thái Quân thâm trầm nói: "Thần thông của hai người các nàng đều rất bất phàm, hơn nữa còn có thể bù đắp cho nhau, nếu như có thể để các nàng tách ra thì như vậy chúng ta có thể trấn áp một cách dễ dàng!"
Mộ Dung Vân Không cười lạnh nói: "Ta có biện pháp! Chờ ta tách các nàng ra, các ngươi không cần lưu thủ nhanh chóng trấn áp các nàng lại!"
Lời nói rơi xuống.
Hắn đưa tay vung lên, một viên hạt châu đen nhánh trôi nổi ở trước mặt của hắn.
Theo viên hạt châu này xuất hiện, không gian xung quanh sụp đổ trực tiếp thành một hố đen, hơn nữa từ đầu tới cuối không cách nào khôi phục.
Thái Quân cười ha ha nói: "Cấm Không châu? Ngươi rốt cuộc chịu bỏ mà lấy món pháp bảo này ra sao!"
Mộc Thành Phong cũng cười to mà nói: "Có thể ngăn cách không gian, khoảng cách trong gác tấc biến thành chân trời xa xăm, dùng ở chỗ này có thể nói là không gì thích hợp hơn!"
Năng lực của Cấm Không châu tương đối đơn giản, ngăn cách không gian thoạt nhìn không có chút lực phá hoại nào thế nhưng thật ra là vô cùng đáng sợ.
Có thể nói là chí bảo mạnh nhất trong việc phá giới trận pháp!
Chỉ có điều, điều kiện sử dụng rõ ràng cũng cực kỳ hà hắc, đây là nghịch không gian đại đạo mà đi!
Sắc mặt Mộ Dung Vân Không dần dần trở nên vặn vẹo, pháp lực toàn thân phun trào, trên trán cũng xuất hiện gân xanh.