Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1200: CHƯƠNG 1200: TÊ ---- ĐÂY CHÍNH LÀ LIÊN HOAN CỦA ĐẠI LÃO SAO?

Bên trong Thất giới.

Dao Trì thánh cảnh, Thiên Cung.

Từng thân ảnh quen thuộc đều tập trung về đây, đang chuẩn bị cho việc tổ chức liên hoan.

Cự Linh Thần vác theo một cái nồi khổng lồ, đi từng bước về phía trước, sau đó tìm đúng vị trí, nhẹ nhàng đặt cái nồi khổng lồ này vào vị trí trung tâm của Dao Trì.

Lý Niệm Phàm ngồi ở trước nồi, đang ước lượng gia vị và xử lý các nguyên liệu hư hành gừng tỏi.

Cách đó không xa, Tiểu Bạch dẫn theo một đám người của Thực Thần tiến hành mổ xẻ thi thể của Tê Thiên Man Hùng.

Bởi vì Tê Thiên Man Hùng quá khổng lồ, bởi vậy mà chia ra làm thành mấy khu vực để cùng nhau mổ xẻ, khối lượng công việc không hề thấp.

Tiểu Bạch đứng đầu ca mổ xẻ lên tiếng nhắc nhở: "Mọi người xuống dao đều phải chú ý một chút, da và lông của con gấu này rất không tệ, đừng làm hỏng nó! Còn nữa, đừng có làm lãng phí máu của con gấu này, tìm cái gì chứa được mà chứa vào, máu có thể làm thành Mao Huyết Vượng (món ăn tên vậy)."

Đát Kỷ và Hỏa Phượng thì dẫn theo Niếp Niếp, Tiểu hồ ly và Long Nhi bày ra các loại hoa quả vào trên bàn.

Đây đều là bọn họ mang từ Tứ Hợp viện tới, mấy loại hoa quả mới gần đây cũng đều có ở trong đó.

"Thánh Quân đại nhân, củi đốt tới rồi."

Giang Lưu bản thân là một tiều phu rất yêu nghề, hắn gánh củi lớn bằng ngọn núi nhỏ ở trên vai, chạy tới.

Đi cùng với hắn còn có Tô Thần và Vương Tôn.

Trên vai của bọn họ đều đang gánh lấy cái gì, cười ha ha mà nói: "Thánh Quân đại nhân, rượu cũng đã tới rồi!"

Đám người Quân Quân đạo nhân đều không thể không nhíu mày lại.

Bọn họ biết Vương Tôn và Tô Thần đều làm công việc gì, lúc này thấy bọn họ vác theo một cái thùng tới, luôn cảm thấy có gì đó khác lạ, sau đó, bọn họ cẩn thận nhìn vào cái thùng gỗ kia một chút, vẫn còn may không phải là thùng phân, không phải vậy thật không biết có nên uống hay không.

Những người không hiểu vấn đề khác thì hai mắt sáng lên, liều mạng mà ngửi lấy mùi rượu, còn chưa uống mà đã cảm thấy say rồi.

Tô Trường Hà mang theo đám người Tô gia yên lặng co cụm lại vào một góc, đánh giá buổi liên hoan này một cách cẩn thận.

Ban đầu cho rằng việc nhìn thấy thịt rừng đẳng cấp Đại Đạo Chúa Tể đã là chuyện kinh hãi nhất rồi, thế nhưng lại không nghĩ tới, thịt rừng thật ra thì chỉ xứng làm đồ ăn.

"Những nước dùng để rửa rau kia lại là Đại Đạo Linh tuyền, những loại rau kia tất cả đều là Đại Đạo linh căn, còn có những loại hoa quả kia nữa, cấp thấp nhất cũng đều là Đại Đạo linh quả tam phẩm!"

"Má ơi, con mắt của ta muốn mù rồi, trên thân những cây củi kia thế mà đều ẩn chứa lực lượng đại đạo, mỗi một cây củi đều là vật liệu luyện khí tuyệt hảo, thế mà lại dùng để nhóm lửa?"

"Thùng rượu ở cách xa ta như vậy mà ta vẫn có thể ngửi được mùi rượu, hơn nữa bình cảnh của ta thế mà mơ hồ được thả lỏng ra rồi?"

"Vô địch, buổi liên hoan này quả thực là vô địch!"

"Tê ---- đây chính là liên hoan của đại lão sao? Mở mang kiến thức, chúng ta có thể tới kiếm một chút canh thừa thịt nguội cũng đã là hạnh phúc rồi."

"Khỏi cần phải nói, chỉ là một buổi liên hoan đột phát này đã có giá trị đủ để nghiền ép bất kỳ một cái Nguyên Trì thánh cảnh nào a!"

...

Chẳng mấy chốc, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.

"Vào nồi!"

Theo Lý Niệm Phàm ra lệnh một tiếng.

Thi thể của Tê Thiên Man Hùng được mọi người hợp lực nâng lên, sau đó thì thả vào trong cái nồi khổng lồ, rồi lại do Cự Linh Thần đậy nắp nồi lên.

Sau đó, tất cả thần tiên đều bưng lấy cái bát của mình vào trong tay, trông mong nhìn vào thức ăn đang được nấu chín.

Tuy rằng, ở một bên có các Thường Nga xinh đẹp đánh đàn khiêu vũ, nhưng là tất cả mọi người đều chỉ theo dõi một cách lơ đễnh.

Nữ nhân sẽ chỉ ảnh hưởng tới tốc độ ta ăn thức ăn ngon.

Cùng một thời gian.

Ở trong một khu rừng rậm ở Nguyên giới.

Một nơi vốn nên ít có người qua lại nhưng lại có những ngôi nhà làm bằng đá đứng sừng sững ở đó, mọi sắp xếp bài trí ở nơi đó trông đều rất cổ xưa, như thể đã bị cô lập với thế giới bên ngoài từ rất rất lâu rồi.

Mà tất cả mọi người ở chỗ này, không phân biệt nam nữ, đều mặc lên một chiếc áo choàng màu xám, áo choàng choàng luôn lên tới đỉnh đầu, mà ở phía trên trán của bọn họ đều có một đôi cánh màu đỏ rực lửa như thể một ngọn lửa đang bốc cháy lên vậy.

Chỉ có điều, lúc này đám người này đang chia ra làm hai phái, hai bên đang giương cung bạt kiếm.

Một lão giả ngưng giọng nói: "Vân Không, ngày huyết tế sắp tới, ngươi đây là có ý gì?"

Vân Không cười lạnh, mở miệng nói: "Tộc trưởng, thời đại thay đổi, ngày huyết tế nên được bãi bỏ!"

"Lớn mật!"

Sắc mặt của lão giả đột nhiên thay đổi lớn, quát lên: "Ngươi đây là bất kính đối với chủ thượng, quên tổ huấn của chúng ta rồi sao?"

Vân Không khinh thường mà nói: "Chủ thượng? Hắn đã chết vô số năm rồi, tổ huấn sớm đã không còn giá trị nữa rồi! Chúng ta rõ ràng có một thân tu vi cái thế, dựa vào cái gì mà phải bảo thủ không chịu thay đổi, suốt đời co đầu rút cổ ở chỗ này?"

Khuôn mặt lão giả tức giận tới đỏ cả lên, tức giận mở miệng quát lớn: "Im ngay, ngươi đúng là điên!"

Vân Không cuồng ngạo nói: "Đưa Lạc Thiên tiễn cho ta, Vân Không ta chẳng những muốn loại bỏ tổ huấn mà còn muốn mở tổ địa!"

Lão giả tức giận tới toàn thân phát run, ánh mắt nhìn vào đám người bên cạnh Vân Không, trầm giọng nói: "Các ngươi thì sao?"

Có người nói: "Chủ thượng chết rồi nhưng chúng ta còn sống, chúng ta nên làm chủ, không nên bị ràng buộc bởi tổ huấn!"

"Các ngươi những thứ phản nghịch tiên tổ này, hôm nay ta sẽ thanh lý môn hộ cho tộc ta!"

Toàn thân lão giả sôi trào sát cơ, bước ra một bước lao về phía Vân Không!

"Ha ha, hiện tại ta thế nhưng là còn mạnh hơn so với ngươi!"

Vân Không mỉm cười, cũng bước ra một bước giao chiến với lão giả.

Về phần những tộc nhân khác, cũng đều khai chiến cùng lúc.

Công pháp của bọn họ đều có cùng nguồn gốc, pháp lực giống nhau, thần thông giống nhau, giao thủ giữa hai bên trở nên cực kỳ khốc liệt.

Chỉ có điều, bên phía Vân Không rõ ràng là đã có mưu đồ từ lâu, bây giờ đột nhiên nổi lên, tự nhiên là có nắm chắc vẹn toàn, chiến lực của bọn họ cao hơn một chút so với đám lão giả, ưu thế càng ngày càng trở nên rõ ràng.

Xem như lão giả cũng đã không địch nổi Vân Không, chẳng mấy chốc thì bị áp chế.

"Vân Không, không nghĩ tới ngươi ẩn giấu sâu tới như vậy!"

Lão giả nói với giọng khàn khàn, hắn đưa tay lên điểm vào trên trán của mình.

Đôi cánh giữa mi tâm kia lập tức sáng ngời, giống như động đậy, kích động.

Sau đó, một trường tiễn màu đỏ rực lửa bắn ra, phản chiếu cả bầu trời!

Khí tức sát phạt cường đại tỏa ra thừ trên trường tiễn, nó có sức mạnh xuyên thủng càn khôn.

Lão giả đưa tay điểm về phía Vân Không, lạnh lùng nói: "Mời Thánh khí của bộ tộc ta tới tru sát kẻ phản nghịch!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!