Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1201: CHƯƠNG 1201: QUẢ THỰC ĐẲNG CẤP CAO TỚI KHÔNG CÁCH NÀO HÌNH DUNG

"Ha ha ha, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ta biết ngươi có Lạc Thần tiễn, chẳng lẽ ta lại không làm ra chuẩn bị gì sao?"

Vân Không nở ra nụ cười chế giễu, hắn đưa tay lật một cái, đã nắm chặt Lạc Thần cung vào trong tay, sau đó kéo cung hết cỡ!

Trên đó mặc dù không có cung tiễn, nhưng pháp lực vô tận hội tụ thành một cây trường tiễn rất giống với Lạc Thần tiễn.

Lạc Thần cung có thể tự mình ngưng tụ thành trường tiễn, mà Lạc Thần tiễn cũng không cần cung cũng có thể giết địch, nếu như cả hai kết hợp với nhau vậy đó chính là chí bảo sát phạt cực hạn!

"Tại sao ngươi lại có được Lạc Thần cung?!"

Con ngươi lão giả đột nhiên co rụt lại, sau đó thì tức hổn hển nói: "Ta đã hiểu, ngày đó có khí tức Lạc Thần cung xuất thế, cho nên ngươi len lén rời khỏi nơi này để đạt được nó! Ngươi cái tên hỗn trướng này, tổ huấn quy định, tộc ta quyết không được bước ra khỏi ngoại giới nửa bước!"

Ngày đó, Niếp Niếp và Long Nhi đối chiến với Điện chủ và Lôi chủ, bọn họ từng mời ra một phần uy năng của Lạc Thần cung để tất cả mọi người ở trong này cảm ứng được khí tức của Lạc Thần cung.

Dựa vào sự cảm ứng của tộc bọn họ với Lạc Thần cung, Vân Không tìm được Chấp Pháp giả.

"Ta sớm đã nói rồi, nên bãi bỏ tổ huấn đi!"

Vân Không khinh thường cười lạnh, cổ tay buông lỏng, trường tiễn nổ bắn mà ra, thế mà đánh văng Lạc Thần tiễn.

Có điều, lão giả kia cũng biết rằng mình đã không còn là đối thủ của Vân Không, cũng không tiếp tục liều mạng, thay vào đó hắn ta đột nhiên quay người, thuận tay bắt lấy ba tên tộc nhân, dùng pháp lực ném bọn họ ra ngoài ...

...

Tại Dao Trì thánh cảnh, Thiên Cung.

"Hô, hô -- "

"Oa, món này ăn quá ngon đi."

"Đây chính là canh gấu sao? Uống một ngụm mà cảm thấy ấm áp cả người, cả ngươi như đều thăng hoa vậy."

"Khí thế vùng thế giới này đều thay đổi, má ơi, người đang đột phá bình cảnh vậy mà lại nhiều như vậy?!"

"Quá kinh khủng, không hổ là bữa liên hoan do cao nhân tổ chức, quả thực đẳng cấp cao tới không cách nào hình dung."

...

Tất cả mọi người đều say sưa thưởng thức món ngon, đồng thời trong lúc thưởng thức, pháp lực trong cơ thể còn đang xao động, gần như muốn phun ra ngoài.

Một ngụm canh còn muốn hiệu quả hơn so với việc bản thân bế quan khổ tu vạn năm.

Hơn nữa, Tê Thiên Man Hùng thế nhưng là hung thú cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể a, tinh hoa của nó hoàn toàn được luyện hóa, đây là cảnh giới mức cực hạn, đủ để mang lại ích lợi không nhỏ cho tất cả mọi người.

Đám người Tần Mạn Vân, Tư Đồ Thấm, Đại Hắc tuy rằng vừa mới đột phá tới nửa bước Chúa Tể, thực lực trong thời gian ngắn không cách nào đột phá tới Đại Đạo Chúa Tể chân chính, nhưng vẫn như cũ thu được lợi ích cực kỳ lớn, khoảng cách tới Đại Đạo Chúa Tể càng ngày càng gần.

Về phần đám người Quân Quân đạo nhân và Tiêu Thừa Phong thì khí thế như cầu vồng, pháp lực trong cơ thể lập tức sôi trào, từ Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ bước vào một cái cảnh giới hoàn toàn mới.

Toàn bộ Thất giới đều bởi vữa liên hoan đột phát này mà xảy ra thay đổi lớn.

Bởi vì số người đột phá quá nhiều dẫn tới tất cả linh khí và đại đạo của Thất giới đều hội tụ về phía Thiên Cung, dị tượng bay múa đầy trời, như là ráng mây ngũ sắc bao phủ toàn bộ bầu trời.

"Đến cùng là có chuyện gì xảy ra? Tại sao linh khí trong thiên địa đều hội tụ về một chỗ?"

"Toàn bộ Thất giới đều hứng chịu ảnh hưởng, đây cũng quá kinh khủng đi, chẳng lẽ lại có một vị đại năng kinh khủng nào đó đột phá sao?"

"Dị bảo xuất thế, chắc chắn là có dị bảo xuất thế, đi, nhanh đi tới xem xem."

"Cái gì? Phương hướng nơi đó là Thiên Cung sao, a, vậy không có chuyện gì."

"Thiên Cung lại tạo ra chấn động, không hổ là thế lực lớn đệ nhất ở Thất giới."

...

Mà vào lúc này.

Có một thân ảnh từ đằng xa hốt hoảng mà tới.

Sắc mặt hắn tái nhợt, khóe miệng có máu tươi chảy ra, tuy rằng dựa vào pháp lực bám vào trên vết thương, thế nhưng lại không cách nào để cho vết thương được khôi phục trở lại, ngược lại càng ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Thực lực của hắn đã đạt tới Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhị bộ, cũng không còn yếu nữa.

Mà ở đằng sau hắn, vài bóng người đang nhanh chóng đuổi theo, mỗi một bóng người đều có khí thế cực kỳ bá đạo, hiện lên tư thái nghiền ép.

Một người trong đó mở miệng lạnh lùng nói: "Vân Tiểu Long, ngươi trốn không thoát, ngoan ngoãn trở về cùng chúng ta, như vậy sẽ tránh được cái chết!"

Vân Tiểu Long trầm giọng nói: "Vân Mặc, các ngươi đám phản đồ khi sư diệt tổ, căn bản không xứng sống ở trên đời, Chủ thượng chắc chắn sẽ không tha các ngươi!"

Bọn họ chính là đám người chạy ra từ ngôi làng đá bí ẩn kia.

Ban đầu có ba người được Tộc trường ném ra, hai người khác vì yểm hộ cho Vân Tiểu Long nên đã bị bắt, chỉ còn lại một mình Vân Tiểu Long còn đang liều mạng chạy trốn.

Trong quá trình chạy trốn, sau khi Vân Tiểu Long nghe được tin tức cấm khu thượng cổ được mở ra, hơn nữa có người bước ra khỏi cấm khu thượng cổ thì lập tức tiến vào cấm khu thượng cổ mà không do dự chút nào!

Bởi vì chủ nhân của Lạc Thần cung năm đó chính là tiến vào nơi này, ý đố của hắn là đi tìm tung tích của chủ nhân Lạc Thần cung năm đó.

"Ha ha ha, ngươi yên tâm, chúng ta không chỉ sống trên thế giới này, mà còn đứng ở trên đỉnh cao! Chủ thượng đã chết, Vân tộc chúng ta sẽ đứng vững!"

Người kia cười rộ lên một tiếng, sau đó đột nhiên tăng tốc lao về phía trước, phi kiếm trong tay bắn ra hóa thành tia chớp lao thẳng về phía Vân Tiểu Long!

Vân Tiểu Long gọi ra một cái pháp bảo hộ thân để ngăn cản lại, nhưng pháp bảo hộ thân lại bị phi kiếm trực tiếp đâm thủng, trên người để lại thêm một vết kiếm!

Người kia cười lạnh nói: "Ngươi mà chạy nữa thì cũng đừng trách chúng ta hạ sát thủ!"

Vân Tiểu Long ngoảnh mặt làm ngơ.

Hắn bây giờ chỉ có một cái ý niệm trong đầu: "Tuyệt đối không thể bị bắt được, đi ra ngoài, tìm được tung tích của Chủ thượng trở về giải cứu đám người Tộc trưởng!"

Chỉ có điều, ánh mắt của hắn hơi ảm đạm, khí tức uể oải, hiển nhiên là chống đỡ không được bao lâu nữa.

Trong bất tri bất giác, hắn đã chạy như điên lao thẳng về phía Thất giới nơi linh khí phun trào.

Chẳng mấy chốc hắn đã chạy tới một vùng biển.

Chính là Đông Hải ở Đệ Thất giới.

Sau đó khoảnh khắc tiếp theo, thân hình của hắn kìm lòng không được mà ngừng lại.

Bởi vì trước mặt của hắn xuất hiện một đám Yêu tộc rất cổ quái.

Đám yêu này tập trung ở cùng một chỗ, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên trời, trên tay cầm xoong nồi, xếp ngay ngắn thành hàng, miệng há to, như đang chờ đợi điều gì đó.

Trong mắt tràn đầy khát vọng, khóe miệng ứa ra nước bọt trong như pha lê.

Cầm đầu chính là Hắc Hùng tinh, Dã Trư tinh và Thanh Xà yêu vốn ở Lạc Tiên sơn mạch.

Đối với sự xuất hiện của Vân Tiểu Long, Hắc Hùng tinh trực tiếp lựa chọn bỏ qua, hoặc có thể nói hắn căn bản không có thời gian quan tâm đến.

Thay vào đó, hắn vừa căng thẳng lại vừa kích động nói: "Nhanh, mọi người chuẩn bị sẵn sàng, đợt canh thừa thịt nguội lần thứ hai sắp tới rồi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!