Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1203: CHƯƠNG 1203: TỚI CẤM KHU THƯỢNG CỔ ĐỂ TÌM CHỦ THƯỢNG CỦA NGƯƠI?

Làm tộc nhân của Vân tộc, bọn họ tuy rằng đã vô số năm không xuất thế nhưng tự hỏi chiến lực ở trong cùng cấp bậc thì đều tuyệt đối là tồn tại cường đại.

Suy cho cùng bọn họ đều là hậu duệ của một trong những người mạnh nhất năm đó lưu lại!

Chỉ là trước mắt, đám Yêu tộc này thế mà đánh tới có qua có lại với bọn hắn, không đúng, đám yêu tinh này thậm chí còn chiếm cả ưu thế.

Đến tột cùng là bởi vì thời đại thay đổi hay là bởi vì cấm khu thượng cổ không tầm thường?

"Đều thiêu đốt tổ huyết cho ta!"

Đột nhiên, khuôn mặt Vân Mặc trở nên dữ tợn gào thét lên tiếng.

Trên trán của hắn, đôi cánh màu đỏ kia đột nhiên sáng tỏ, ánh sáng màu đỏ rực như ngọn lửa lưu chuyển mà ra, bắt đầu ngưng tụ ở trước người.

Những người khác cũng theo sát sau đó.

Một cỗ khí tức thần dị bắt đầu lưu chuyển quanh người bọn họ, Khí thế đáng sợ trực tiếp cắt biển thành hai nửa!

Vân Tiểu Long lo lắng vội vàng nhắc nhở: "Cẩn thận, bọn họ muốn mượn dùng lực lượng của Chủ thượng, cỗ lực lượng này không thể cứng rắn chống đỡ!"

"Lực lượng Chủ thượng?"

Dã Trư tinh không để ý lắm.

Nó ngoáy cái mũi heo một cái, tự tin nói: "Vậy cũng đừng trách chúng ta cũng mượn dùng lực lượng cao nhân, tuyệt đối có thể nghiền ép Chủ thượng của các ngươi!"

Lời nói rơi xuống.

Nó sờ sờ mó mó trong ngực, rồi móc ra một cái nồi sắt cũ.

Cái nồi này hơi cháy đen, đáy nồi còn thủng một cái lỗ nhỏ trông hoàn toàn chính là thứ bỏ đi.

Thế nhưng lại được có cầm ở trong tay một cách cực kỳ thận trọng, trong đôi mắt bắn ra vẻ triều thánh.

Đồng thời, Hắc Hùng tinh và Thanh Xà yêu cũng có hành động.

Trong hai tay của Hắc Hùng tinh, một tay cầm một khúc gỗ đã bị cháy đen hoàn toàn.

Thanh Xà yêu thì vô cùng trịnh trọng lấy ra một chiếc quạt tre rách nát.

Những vũ khí này là những thứ rách nát mà họ nhặt được trên Lạc Tiên sơn mạch, đều là cao nhân vứt bỏ, cái này thế nhưng là còn hiếm thấy hơn so với canh thừa thịt nguội nhiều, đối với bọn họ mỗi thứ thế này đều chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

"Phốc, oa ha ha ha -----"

Vân Mặc và những người khác đang chờ đợi như đối mặt với kẻ địch mạnh, khi thấy nhìn thấy binh khí trong tay bọn họ thì lập tức phá vỡ hàng phòng ngự nhịn không được mà cười ngay tại chỗ.

Sau một lúc, chỉ như vậy?

"Móc ra một đống rác rưởi, chẳng lẽ muốn dựa vào chuyện cười khiến chúng ta cười chết đi sao?"

"Mọi người không nên khinh thường, bọn họ chắc chắn là muốn chọc cho chúng ta cười để cho chúng ta lộ ra sơ hở."

"Chậc chậc chậc, thật là khiến người ta đồng cảm a, ngay cả cái pháp bảo ra dáng cũng không có, chết đi cho ta!"

Đám người Vân Mặc cười lạnh không ngừng, vầng sáng đỏ rực ở trước mặt bọn họ huyễn hóa thành một cái trường cung, chính là bóng mờ của Lạc Thần cung.

Sau đó chậm rãi kéo ra.

Trường tiễn huyễn hóa ra ở trên trường cung, khí tức sát phạt kinh khủng bộc phát ầm ầm, ép tới người không thở nổi.

"Sưu!"

Trường tiễn hướng về đám yêu tinh, đồng loạt vọt bắn mà ra với xu thế chôn vùi hết thảy!

"Xong..."

Vân Tiểu Long trở nên căng thẳng, hắn không hiểu rõ cho lắm, thực lực đám yêu tinh này không yếu, làm sao lại dùng những thứ kia ra làm binh khí, đây không phải là chạy tới tặng đầu sao?

Đối mặt với thế công của trường tiễn, đám yêu Dã Trư tinh không tiến mà lùi lại, mang theo binh khí của mình xông ra ngoài.

Nối sắt trong tay Dã Trư tinh hướng về phía trước chặn lại, như là tấm chắn, những trường tiễn kia bắn vào trên, lập tức biến mất, ngay cả một chút gợn sóng cũng không nổi lên được.

Hắc Hùng tinh cầm khúc gỗ, nhanh tay nhanh mắt đập tan tất cả trường tiễn.

Thanh Xà yêu thì vẫy chiếc quạt rác trong tay và trực tiếp chôn vùi một mảng trường tiễn.

"Điều này sao có thể? !"

Dáng tươi cười trên mặt đám người Vân Mặc lập tức trở nên cứng ngắc, hận không thể trừng cho tròng mắt của mình lòi ra ngoài, thế giới quan sụp đổ ầm ầm.

"Thế giới này là thế nào? Chắc chắn là không có lầm đó chứ?"

"Không ổn, đây là huyễn thuật, chúng ta chắc chắn là trúng phải huyễn thuật rồi!"

"Không, đây không phải là thật! Đám yêu tinh này có vấn đề, ta muốn report!"

Đám người Vân Mặc kia lập tức hỏng hết cả người.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, thứ rách rưới mà đám yêu quái kia cầm trong tay thế mà lại lợi hại như vậy, thậm chí còn mạnh hơn so với huyễn thân Lạc Thần cung hắn mượn dùng!

Cái này hoàn toàn không khoa học!

Thế giới này là thế nào?

"Không!"

"Rút lui, đều rút lui"

"Đám yêu này có gì đó quái lại, rất quỷ dị, chạy đi a!"

"Ta không muốn chết, tha ta!"

"A, ta chết mất!"

Hắc Hùng tinh, Dã Trư tinh, Thanh Xà yêu mang theo binh khí rách rưới, như hổ lao vào bầy dê, càn quét một cách điên cuồng.

Dã Trư tinh giơ cái nồi cũ nát lên, một đập vào trên đầu của một tên tu sĩ, lập tức đập hắn tới thất điên bát đảo, tất cả pháp lực bảo vệ thân thể căn bản là vô dụng.

Với chiếc quạt rách của Thanh Xà yêu, lập tức một cơn gió thần thánh xuất thế, lập tức thổi tan nhục thân và nguyên thần của tu sĩ kia.

"Một tên cũng đừng hòng chạy khỏi, đều phải chết!"

Hắc Hùng tinh giơ cao thanh cacbon đen lên, nhanh chân đuổi theo.

Một lát sau, mọi thứ lắng lại.

Vân Tiểu Long đứng im tại chỗ như bức tượng, trơ mắt nhìn đám người Vân Mặc kia toàn quân bị diệt.

Tâm trí đã không thể quay lại.

Được ... yêu tinh thật hung tàn!

Sau đó, toàn thân hắn run lên, nhìn vào Dã Trư tinh đang bước chân đi tới, lòng tràn đầy thấp thỏm.

Hắn vội vàng nói: "Tại hạ bái kiến các vị Yêu Vương, cảm tạ ân cứu mạng."

Dã Trư tinh ủn à ủn ỉn nói: "Trên trán của ngươi cũng có tiêu chí giống với bọn họ, nói rõ các ngươi là cùng một bọn, đều phải chết!"

Nếu như không phải ở vừa rồi Vân Tiểu Long lên tiếng nhắc nhở bọn họ cẩn thận, bọn họ căn bản sẽ không nói nhảm, lập tức thuận tay giết luôn cả Vân Tiểu Long luôn.

Dám đoạt canh thừa thịt nguội của cao nhân với chúng ta, đây chính là mối thù lớn không chết không thôi!

"Đại nhân, không phải như vậy."

Vân Tiểu Long giật nảy mình, vội vàng mở miệng giải thích: "Ta và bọn họ mặc dù là cùng tộc, nhưng bọn họ vi phạm tổ huấn của tộc ta, phản bội tộc nhân, bọn họ là kẻ thù của ta!"

"Hóa ra là như vậy."

Hắc Hùng tinh khẽ gật đầu, hỏi tiếp: "Bọn họ vì sao lại phải truy sát ngươi?"

Vân Tiểu Long mở miệng nói: "Bọn họ nhốt những tộc nhân khác, ta là được Tộc trưởng đưa ra ngoài, muốn tới cấm khu thượng cổ tìm kiếm tung tích của chủ thượng."

Thanh Xà yêu hiếu kỳ hỏi: "Tới cấm khu thượng cổ để tìm Chủ thượng của ngươi? Chủ thượng ngươi chẳng lẽ là đồng hương của chúng ta sao?"

"Cũng xem như ... là như vậy."

Vân Tiểu Long cười khổ một tiếng, sau đó thận trọng nói: "Nghiêm chỉnh mà nói thì chủ thượng của ta xem như là một thành viên sáng tạo cấm khu thượng cổ ..."

Lập tức, Vân Tiểu Long nói ra chuyện Chủ thượng của hắn, để ba yêu Hắc Hùng tinh lộ vẻ mặt kinh hãi.

Nghe hắn, ba yêu Dã Trư tinh đều lộ ra vẻ giật mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!