"Đậu xanh rau muống, Chủ thượng của ngươi lợi hại a, địa vị thế mà lớn như vậy."
"Nói như vậy, Chủ thượng của ngươi chắc chắn có liên quan với các Chiến hồn."
"Bên chỗ Thiên Cung luôn để mọi người chú ý đến tin tức của các Chiến hồn, không nghĩ tới chuyện này lại trực tiếp tới."
Ba yêu nhìn thoáng qua nhau, bàn bạc thống nhất, lập tức mang theo Vân Tiểu Long đi về phía Thiên Cung mà đi.
Dọc được, bọn họ lấy nước rửa nồi ra, vừa đi vừa nhấm nháp, uống tới quên cả đất trời.
Tuy rằng đã được pha loãng rất nhiều, nhưng vẫn thơm ngon như vậy, hơn nữa tương tự vẫn ẩn chứa tạo hóa vô cùng lớn.
Vân Tiểu Long nhìn vào tướng ăn của bọn họ, kìm lòng không được mà nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước.
Hỏi: "Cái đó, ba vị đại nhân, cái đó ... đó tột cùng là thần vật cỡ nào a?"
Hắc Hùng tinh mỉm cười, ngưng giọng nói: "Ha ha, nhắc tới thứ này, lai lịch thế nhưng là quá lớn, nó thế nhưng là nước rửa nồi của cao nhân!"
Vân Tiểu Long càng choáng váng, ấp a ấp úng nói: "Nước rửa ... rửa nồi?"
Thanh Xà yêu cười nói: "Cao nhân dẫn một đám người đi ăn liên hoan ở trên trời, ăn thế nhưng đều là bảo bối ngươi nghĩ cũng không dám nghĩ! Mà nước này, chỉ là nước rửa nồi mà họ đổ ra từ việc rửa nồi mà thôi."
Oanh!
Đầu óc Vân Tiểu Long lập tức nổ, trống rỗng.
Cả người đều choáng váng, không thể tin được những gì mình nghe được.
Thần thủy bực này thế mà thật thật là ... nước rửa nồi?
Những thứ đang ăn trong liên hoan kia sẽ là kinh khủng tới cỡ nào?
Còn có, cao nhân trong miệng của bọn họ là ai? Điều này khó tránh khỏi có chút lợi hại tới quá phận đi!
Xa xỉ tới cực điểm!
Giả đi!
Hắn không thể tin được nói: "Các ngươi nói đều là nói thật?"
"Ha ha ha, biết ngươi không tin mà, suy cho cùng ... điều này đã vượt ra khỏi trí tưởng tượng của ngươi."
Hắc Hùng tinh cười to lên, lấy giọng sùng kính nói: "Cao nhân cũng không phải là có thể tính toán được theo lẽ thường, những pháp bảo của chúng ta đây ngươi cũng đã nhìn thấy, đều là rác rưởi mà cao nhân ném ra."
Rác... Rác rưởi? !
Vân Tiểu Long hít vào một ngụm khí lạnh, đầu váng mắt hoa.
Tuy rằng nói là nhặt đồ rác rưởi, uống canh thừa thịt nguội, nhưng là ... sao cuộc sống của đám yêu quái này lại hấp dẫn đến vậy?
Ta cũng muốn được nhặt rác rưởi đồ bỏ đi, cũng được muốn uống nước rửa nồi a!
Trên đường đi, hắn đã mất đi năng lực suy nghĩ, ngốc ngốc đi theo ba con yêu đi tới Nam Thiên môn, gặp được Cự Linh Thần đang giữ cửa.
Sau khi thông báo nhân quả, Thiên Cung lập tức sắp đặt cho bọn hắn một cái bàn nhỏ ở trong một góc.
Dương Tiễn cười nói: "Thật xin lỗi, các ngươi tới không đúng lúc, liên hoan đã kết thúc, cũng may là vẫn còn một chút rượu nên không bị chê cười."
Dã Trư tinh kích động tới mắt nhỏ đều híp lại thành một đường nhỏ, "Không chê cười, đương nhiên không chê cười, có thể uống được thứ này, lão Trư ta nằm mơ cũng phải cười tới tỉnh."
Hắc Hùng tinh thì nuốt nước bọt không ngừng, xoa xoa tay nói: "Nhị Lang thần, ngài quá khách khí, vậy chúng ta cũng không khách khí."
Bọn họ không nghĩ tới chính mình chỉ là mang theo Vân Tiểu Long tới thế mà còn có thể kiếm được một chút chỗ tốt cuối cùng, chỉ chút chỗ tốt thế này thôi cũng đã đủ để bọn họ bước về phía một tầm cao mới!
Còn về phần Vân Tiểu Long, hắn đã tê liệt rồi.
Đây là rượu còn thừa ở buổi liên hoan sao?
Trong đó rõ ràng ẩn chứa lực lượng đại đạo kinh khủng tới không gì sánh nổi, chỉ ngửi mùi rượu một chút thôi đã có thể để cho người ta tinh thông đạo pháp, lập tức đốn ngộ được vạn năm!
Trước đó hắn còn có điều nghi ngờ đối với lời nói của ba con yêu này, lúc này lại tin tưởng không nghi ngờ.
Một buổi liên hoan cao cấp như vậy, quả nhiên là chưa từng nghe thấy.
Mở mang kiến thức.
Hắn dùng ánh mắt còn lại lặng lẽ liếc nhìn thoáng qua Lý Niệm Phàm đang được rất nhiều thần tiên vây quanh, sau đó ánh mắt lập tức dời đi, không còn dám nhìn.
Vị kia chính là cao nhân sao?
Trông rất dễ gần a.
"Các ngươi có thể mang hắn tới thế nhưng là lập nên công không nhỏ."
Dương Tiễn nhìn vào Vân Tiểu Long một chút rồi nói: "Bên trong các Chiến hồn, Liễu Thần còn có Bia Đá tiền bối một người ở trong hậu viện của cao nhân, một người thì ở chân núi của cao nhân, sáu người còn lại chúng ta chắc chắn sẽ dốc sức tìm kiếm, chứ đừng nói, Bia Đá tiền bối trước đó còn từng nhắc nhở chúng ta, bảo chúng ta giúp hắn đi cứu những Chiến hồn khác ra, chỉ có điều ..."
Dương Tiễn mặt lộ vẻ nghi hoặc, hỏi: "Không phải các Chiến hồn còn lại đều bị Lược Thiên minh bắt đi rồi sao?"
Lúc đầu, bọn họ còn chuẩn bị sau bữa liên hoan này, lập tức đi tìm Chấp Pháp giả của Lược Thiên minh kia, đoạt lại tam ca cho bia đá.
Vân Tiểu Long chân thành nói: "Không dám lừa gạt thượng tiên, Lạc Thần cung quả thực đã bị phản nghịch của tộc ta đoạt được, ngoài đó ra, Lạc Thần tiễn cũng đã rơi vào trong tay của hắn, hắn muốn dựa vào hai thứ này tiến vào bên trong tổ địa của tộc ta!"
Vân tộc.
Ở vô số năm trước đó, là tôi tớ của chủ nhân của Lạc Thần cung.
Năm đó, chủ nhân của bọn họ ở trước khi đi phong cấm ra cấm khu thượng cổ thì từng lập ra tổ huấn, Vân tộc nhất định phải bảo vệ tổ địa đời đời kiếp kiếp, không được bước vào tổ địa nửa bước, đồng thời, cũng không được phép rời khỏi tộc địa!
Đồng thời, cứ mười năm cần phải tiến hành huyết tế một lần, được gọi là ngày huyết tế!
"Huyết tế? Có ý tứ gì?"
Dương Tiễn nghi hoặc nhìn vào Vân Tiểu Long, hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
Vân Tiểu Long nói: "Mọi tộc nhân cần ở ngày đó cần phải rót máu của mình vào tổ địa, bởi vì bên trong máu của chúng ta có một phần lực lượng huyết mạch của Chủ thượng, cũng bởi vì cỗ lực lượng này để chúng ta được mạnh hơn, hơn nữa có thể chưởng khống Lạc Thần cung một cách dễ dàng."
"Thì ra là thế."
Dương Tiễn như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua đôi cánh màu đỏ như lửa ở trên trán của Vân Tiểu Long.
Tiêu Thừa Phong thì nói lời suy đoán: "Lạc Thần cung rõ ràng chính là một trong các Chiến hồn, chẳng lẽ cái gọi là Chiến hồn, chính là pháp bảo của đám người đó biến thành mà thành sao?"
Vân Tiểu Long khẩn thiết nói: "Bây giờ Vân tộc ta đang bị đe dọa, khẩn cầu các vị cứu giúp tộc nhân của ta!"
Dương Tiễn cười nói: "Yên tâm, Lạc Thần cung nếu đã là một trong bảy vị Chiến hồn, vậy chúng ta chắc chắn sẽ ra tay!"
Sau đó, theo Lý Niệm Phàm mỉm cười phất tay chào tạm biệt với các thần tiên, tuyên cáo lần liên hoan này kết thúc.
Mà Dương Tiễn cũng đã nói tin tức này cho đám người Niếp Niếp.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm trên mặt đang nở nụ cười, hai má hơi ửng đỏ, cơn say vẫn chưa nguôi ngoai.
Buổi liên hoan lần này ăn tới rất vui vẻ, mọi người cũng đều rất nhiệt tình, tình cảm tiến lên một bước làm sâu sắc hơn, có thể nói là rất viên mãn.