"Ông!"
Lúc này, cả tòa tế đàn đột nhiên rung động.
Những đường văn trên tế đàn kia đột nhiên toát ra lớp lớp ánh sáng màu đỏ, đôi cánh rực đỏ ở trung tâm kia dương như trở nên sống động, đang vỗ.
Mảnh đất này, theo tế đàn mà cũng đang chấn động.
"Nếu như không hiến tế thì sẽ muộn!"
"Vân Không, ngươi nhanh nhanh dừng tay lại, chẳng lẽ ngươi thật muốn mở Tổ địa ra?!"
"Nhanh để cho chúng ta huyết tế, không được mắc thêm lỗi lầm nữa!"
"Xong rồi, xong rồi a! Tổ địa nếu như được mở ra vậy thì thiên địa sụp đổ a!"
Đám người Tộc trưởng Vân tộc đều thay đổi sắc mặt, lo lắng mà lên tiếng kêu la.
Cứ mười năm thì lại tới một ngày huyết tế, trấn áp chính là Tổ địa, một khi tế đàn này không thu hoạch được huyết tế thì như vậy ... Tổ địa sẽ xuất thế!
Tổ huấn có nói: "Nếu như mở Tổ địa ra thì thiên địa sụp đổ!"
Tuy nhiên, Vân Không hoàn toàn bỏ qua ngoài tai những tiếng kêu la này.
Ánh mắt của hắn nhìn chòng chọc vào tế đàn, sự khát vọng bên trong đôi mắt càng ngày càng nặng, có vẻ hơi điên cuồng.
Một lát sau, dường như là bởi vì không thể đạt được huyết dịch của mọi người trong Vân tộc, những hồng mang trên tế đàn kia nhanh chóng thu lại, nhưng rung động thì lại càng ngày càng mãnh liệt.
"Ầm ầm!"
Đôi cánh kia đột nhiên vỡ tung ra, đột nhiên nứt toác ra, đột nhiên xuất hiện khe hở hẹp dài.
Sau đó thì giống như một cánh cửa lớn, từ từ mở ra...
"Tổ ... Tổ địa thật xuất hiện!"
Tất cả mọi người yên tĩnh lại.
Nhìn vào cảnh tượng này, trong mắt đầy vẻ phức tạp.
Ở dưới cánh cửa lớn này, xuất hiện hai đồ án mới, chính là một thanh cung và một thanh tiễn!
Hai mắt Vân Không vô cùng cuồng nhiệt, bước về phía trước một bước mà không do dự chút nào, lấy Lạc Thần cung và Lạc Thần tiễn ra, đặt chúng nó lên trên đồ án!
"Không! Ngươi cái tên nghiệp chướng này!!!"
Tộc trưởng Vân tộc như muốn tách cả mí mắt, gào thét thảm thiết mà nói, liều mạng giãy dụa.
Tuy nhiên, tất cả đều đã muộn.
Một cỗ lực lượng thần dị giống như được đánh thức, bắt đầu chảy xuôi xuống từ trên vách đá kia.
Giống như hung thú bất khả chiến bại cổ xưa gầm lên, lại giống như thể dòng sông năm tháng bất động ở chỗ này, lực lượng của năm tháng vô tận tràn ra từ một bên khác của vách đá.
Đây là một cấm địa đã bị phong ấn trong vô số năm qua bởi một trong những cường giả đỉnh cao, vừa mới xuất thế đã toát ra hơi thở của thời gian, trường tồn mãi mãi.
Đây cũng chính là Tổ địa, lúc này đang dần dần mở ra!
Tất cả mọi người đều nín thở, rõ ràng đó chỉ là một cánh của bị phong ấn, nhưng dường như lại là hai cái thế giới hoàn toàn khác nhau được kết nối với nhau.
Vân Không trợn tròn mắt, hưng phấn lên cười như điên nói: "Ha ha ha, hôm nay, Vân Không ta sẽ dẫn dắt toàn bộ Vân tộc chứng kiến Tổ địa mở ra!"
"Tộc trưởng!"
Tuy nhiên, đột nhiên một tiếng kinh hô vang lên cắt ngang mọi thứ ở đây.
Vân Tiểu Long vào lúc này đang vội vàng chạy tới, mặt mũi đầy vẻ ân cần nhìn vào nơi này.
Ở đằng sau hắn, đám người Thiên Cung kia cũng theo sát phía sau, dưới chân còn giẫm lên tường vân to lớn, uy phong lẫm liệt buông xuống.
Tộc trưởng Vân tộc kinh ngạc nói: "Tiểu Long, Tại sao ngươi lại trở lại?"
Vân Tiểu Long mở miệng nói: "Tộc trưởng, ta tiến vào cấm khu thượng cổ, tìm được giúp đỡ lập tức trở về!"
"Giúp đỡ?"
Vân Không lạnh lùng nhìn lướt qua đám người, sắc mặt không thay đổi chút nào, trong lòng cười lạnh.
Trong đám người này, ngay cả một tên Đại Đạo Chúa Tể thực sự cũng không có, đối với hắn không tạo ra được một chút uy hiếp nào, căn bản không được hắn để vào mắt.
Như thế này cũng có thể cho rằng đây là giúp đỡ?
Tới dâng mạng còn tạm được.
Lão Tộc trưởng hiển nhiên cũng nhận ra điểm này, không thể không khổ sở mà nói: "Ngươi chạy thì chạy đi cần gì mà phải trở về để chịu chết a!"
Hai mắt Niếp Niếp đột nhiên sáng lên, khóa chặt vào trên Lạc Thần cung và Lạc Thần tiễn.
Tìm được Tam ca của Bia Đá thúc thúc!
Nàng ta nhìn vào Vân Không nói: "Này, ta khuyên ngươi nhanh giao trường cung kia ra!"
Vân Không cười nhạo một tiếng, chẳng thèm ngó tới, căn bản không có ý định trả lời Niếp Niếp.
Đạm mạc nói: "Vân Sơn, ngươi ở lại diệt bọn họ, những người khác cùng ta tiến vào Tổ địa!"
Lời nói rơi xuống thì quay đầu bước một bước vào bên trong Tổ địa!
Những người khác cũng thi nhau nối đuôi đi theo mà vào, chỉ để lại một người đàn ông trung niên, mắt nhìn chằm chằm vào đám người Niếp Niếp.
Khí tức trên người hắn rất có cảm giác áp bách, xem như không dốc sức phóng thích ra thì cũng vẫn khiến cho người ta cảm thấy rất áp lực, đây là ưu thế do cảnh giới cao hơn mang tới.
Vân Sơn nở ra nụ cười tàn khốc, lạnh lùng nói: "Ta phải nắm chặt thời gian tiến vào Tổ địa, cho nên không có thời gian chơi với các ngươi, chỉ có thể tốc chiến tốc thắng."
Niếp Niếp không sợ chút nào nói: "Câu nói này hẳn là chúng ta nói với ngươi mới đúng."
"Ha ha ha."
Vân Sơn bị câu nói này làm cho tức cười, cô bé kia quả thực chính là một ví dụ điển hình cho việc không biết tự lượng sức mình.
Hắn không có nhiều lời, chậm rãi đưa tay, một chưởng đánh về phía Niếp Niếp.
Một chưởng này, không chỉ nhằm vào Niếp Niếp mà là nhằm vào bao quát tất cả mọi người của Thiên Cung!
Hơn nữa, đó rõ ràng chỉ là một chưởng rất bình thường của Vân Sơn.
Tuy nhiên, ai cũng cho rằng điều này là bình thường, thậm chí ... ngay cả kết quả bọn họ đều đã có thể đoán được.
Vân Sơn thế nhưng là một Đại Đạo Chúa Tể, mà đám người Niếp Niếp bên kia tuy rằng chiếm ưu thế về số lượng, nhưng loại chênh lệch về cảnh giới này thì không phải số lượng là có thể bù đắp.
Mặc dù bọn họ đều là nửa bước Chúa Tể, nhưng là trước mặt Chúa Tể thực sự thì vẫn không đáng để ý tới!
Đây cũng chính là lý do tại sao Vân Không tự tin để một mình Vân Sơn lại là đủ rồi.
"Ai."
Tộc trưởng Vân tộc lắc đầu thở dài.
Vân Tiểu Long căn bản không biết Đại Đạo Chúa Tể là đáng sợ cỡ nào, cho rằng gọi một đám người như vậy tới là có thể cứu được Vân tộc, thực sự là quá ngây thơ rồi.
Về phần đám người kia ...
Dường như cũng có chút kỳ hoa.
Chỉ là nửa bước Chúa Tể thế mà lại giám gào thét không giả chút nào trước mặt Đại Đạo Chúa Tể, dũng khí quả thực có đủ.
Những gì đang xảy ra cũng không thay đổi chút nào bởi vì đám người này tới, bởi vì lực lượng của bọn họ thực sự là quá tầm thường.
Tuy nhiên...
Đối mặt với một chưởng này của Vân Sơn.
Niếp Niếp và Long Nhi không hẹn mà cùng lấy ra một cành liễu.
Không lùi mà tiến tới, đối mặt với khó khăn!
Long Nhi nói khẽ: "Liễu tỷ tỷ, vừa mở màn đã phải cần tới lực lượng của ngươi rồi."
Các nàng cùng lúc nhẹ nhàng vung cành liễu lên.
Trong chốc lát, một cỗ khí tức thần thánh đung đưa ra, khí tức này nhìn như nhu hòa thế nhưng lại không thể ngăn cản, cao cao tại thượng, áo đảo mọi thứ.
Một chưởng kia của Van Sơn lập tức biến thành hư vô mà không có chút gợn sóng nào, tiêu tán thành vô hình.
"Ừm?"
Con ngươi của Vân Sơn đột nhiên trừng lớn, không thể tin được mà phát ra tiếng kinh ngạc hoài nghi.
"Cản ... cản?!"
Tộc trưởng Vân tộc cũng sợ tới ngây người.
Hắn tuyệt đối không nghĩ tới, đám người này có thể ngăn cản được thế công của Đại Đạo Chúa Tể, hơn nữa thoạt nhìn còn nhẹ nhàng như vậy.
Chẳng lẽ Vân tộc chúng ta vô số năm không xuất thế đã tụt hậu thành bộ dáng này rồi?