Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1207: CHƯƠNG 1207: CHO THÊM CHÚT DẤM? ĂN MÒN ĐẠI ĐẠO CHÍ BẢO?

"Làm sao có thể? Công kích của Vân Sơn thế mà bị cản?"

"Lai lịch của hai tiểu cô nương này là gì, thế mà có thể đối đầu chính diện với Đại Đạo Chúa Tể!"

"Cành liễu trong tay các nàng rất không tầm thường, có ẩn chứa khí tức của Đại Đạo Chúa Tể, chân thân tuyệt đối sẽ vô cùng đáng sợ!"

"Ban đầu tưởng rằng sự giúp đỡ mà Vân Tiểu Long tìm tới không đáng chú ý, không nghĩ ra lại ẩn tàng tới sâu như vậy, ha ha ha, Vân tộc chúng ta được cứu rồi!"

Mọi người Vân tộc đều lên tiếng kinh hô, vừa mừng vừa sợ.

"Mượn dùng Thần lực?"

Vân Sơn cảm nhận được khí tức mà cành liễu tỏa ra, ánh mắt không khỏi ngưng tụ.

Sau đó thì cười lạnh mà nói: "Nếu như bản thể của nó xuất hiện ở đây thì ta còn phải kiêng kỵ mấy phần, chỉ bằng một chút Thần lực mà vọng tưởng muốn đối kháng với ta, quả thực là người si nói mộng!"

Hắn không bảo lưu nữa, khí tức toàn thân bộc phát ầm ầm, lần này, một chưởng toàn lực chộp về phía Niếp Niếp và Long Nhi.

Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn che khuất cả bầu trời.

Mây đen biến thành một cái bàn tay khổng lồ đen nhánh, trấn áp về phía Long Nhi và Niếp Niếp!

"Ngươi cũng quá đề cao bản thân của chính mình rồi đi, đối phó ngươi thì cần gì Liễu tỷ tỷ phải tự mình động thủ?"

Niếp Niếp cười nhạo một tiếng, vung cành liễu bay lên không trung.

Ở trên người của nàng được một lớp ánh sáng màu bích lục bao bọc lấy, phối hợp chặt chẽ cùng với cành liễu, giống như thiên thần hạ phàm, cho dù ở dưới mây đen bao phủ, vẫn như cũ rất thần dị.

Mỗi một lần Niếp Niếp vung cành liễu lên thì có một chùm sáng màu bích lục bắn ra, giống như lợi kiếm vạch ra trăm ngàn lỗ thủng ở trên bàn tay khổng lồ đen nhánh kia.

Long Nhi thì khẽ hô một tiếng, thế mà chủ động công về phía Vân Sơn!

"Muốn chết!"

Mặc dù Vân Sơn kinh ngạc trước thực lực của các nàng, nhưng vẫn như cũ không cho rằng các nàng có thể chiến thắng được chính mình.

Nhìn thấy Long Nhi thế mà chủ động bay tới, trên mặt lập tức nở ra nụ cười dữ tơn, vung tay lên, lập tức có tới chín chín tám mươi mốt tia sáng sắc bén lập tức bao phủ lấy Long Nhi từ tứ phía!

Đây là tám mươi mốt cây châm dài, mỗi một cây đều là Đại Đạo Chí bảo nhất phẩm, sự kết hớp của chín mươi chín cây châm này không kém gì Đại Đạo Chí bảo ngũ phẩm, có thể phong tỏa thời không, trấn áp mọi kẻ địch!

Xung quanh Long Nhi, thời không giống như ngừng lại, tám mươi mốt cây châm kia chớp mắt đã xuất hiện ở quanh người Long Nhi.

Long Nhi không hoang mang chút nào, dùng tay cầm cành liễu vẽ một vòng tròn quanh người.

Sóng nước lưu chuyển và dòng nước màu lục lam giống như một rào cản, bao bọc Long Nhi vào trong đó.

"Xuy xuy xuy!"

Tám mươi một cây châm dài sau đó thì rơi xuống.

Sau khi rơi xuống, người ta mới phát hiện ra rằng những cây châm dài này có năng lực một hóa ngàn vạn, trong một cái chớp mắt đã biến thành vô số cây, lít nha lít nhít bao bọc Long Nhi lại.

Từ bên ngoài nhìn vào, Long Nhi như đã trở thành một chú nhím.

"Chết đi cho ta!"

Vân Sơn giơ tay về phía Long Nhi, hai tay làm động tác nắm, điều khiển châm dài liên tục!

"Xuy xuy xuy!"

Thần châm rung động, đẩy vào trong từng chút một, một khi hạ xuống thì Long Nhi quả thực là vô cùng thê thảm!

"Long Nhi tiên tử!"

Đám người Dương Tiễn lại lo lắng hô to một tiếng, không do dự chút nào thúc giục pháp lực toàn thân công về phía Vân Sơn, muốn giải cứu Long Nhi và Niếp Niếp ra.

"Ồn ào!"

Vân Sơn khinh thường hừ lạnh một cái, vung tay một cái lập tức hóa giải công kích của mọi người, đồng thời, Vân Sơn kết động một cái pháp quyết, một khối ngọc thạch màu đỏ như lửa bay ra, trong nháy mắt thế mà biến thành một con Hỏa Long màu đỏ.

"Rống!"

Hỏa Long gào thét một tiếng, mang theo hỏa diễm vô tận bao phủ về phía đám người Thiên Cung!

Tinh phách của con Hỏa Long này là Vân Sơn năm đó bắt lấy một con Hỏa Long sắp đạt tới Đại Đạo Chúa Tể luyện hóa mà thành, trải qua Vân Sơn nuôi dưỡng, thực lực gần như Đại Đạo Chúa Tể, hung hãn bất khả chiến bại, vừa xuất thế đã nhốt đám người Dương Tiễn lại ở trong biển lửa vô tận!

"Quả nhiên vẫn là không được."

Tộc trưởng Vân tộc khẽ thở dài.

Khoảng cách chênh lệch giữa nửa bước Chúa Tể và Đại Đạo Chúa Tể căn bản là không cách nào đánh giá, làm sao có thể bù đắp được dễ dàng như vậy, bọn họ có thể đánh với Vân Sơn thành như vậy đã là không dễ rồi, nếu là người bình thường thì sớm đã miểu sát rồi.

Hắn không muốn để đám người Niếp Niếp tìm cái chết vô nghĩa, mở miệng nói: "Vân Sơn, chuyện của Vân tộc chúng ta không liên quan tới người ngoài, thả bọn họ ra đi."

Vân Sơn lãnh khốc nói: "Ha ha, ngươi còn tưởng rằng ngươi còn là Tộc trưởng sao? Đám người này đã tới vậy thì phải chết!"

Hắn đằng đằng sát khí, tiếp tục khống chế Thần châm muốn đâm xuyên qua thân thể Long Nhi!

Nhưng mà vào đúng lúc này.

Những Thần châm kia cùng lúc run rẩy dữ dội, linh vận trên người biến mất với tộc đố có thể nhìn thấy bằng mắt thường, uy thế suy yếu nhanh chóng.

Mặc cho Vân Sơn điều khiển như thế nào cũng không làm ra được chuyện gì.

"Tại sao có thể như vậy?!"

Vân Sơn thúc giục pháp lực một cách điên cuồng, tuy nhiên không chỉ không có hiệu quả gì mà những Thần châm kia còn đang ở dưới cán nhìn trợn mắt há mốc mồm của hắn mà thi nhau rơi xuống đất.

Thanh âm đinh đinh đương đương vang lên bên tai không dứt.

"Định Thiên Thần châm của ta?!"

Vân Sơn hô lên một tiếng, hận không thể trợn cho tròng mắt của mình lòi ra ngoài.

Lúc này hắn mới phát hiện, dòng nước màu lục lam xung quanh Long Nhi mơ hồ có hơi biến thành màu đen, "Ngươi đây là loại nước gì?!"

Long Nhi áy náy cười nói: "Hì hì ha ha, thật xin lỗi, ở trong đó ta cho thêm chút dấm, ăn mòn pháp bảo của ngươi..."

Cho thêm chút dấm?

Ăn mòn Đại Đạo Chí bảo?

Mọi người có chút không thể nào hiểu được cách nói của Long Nhi.

Dấm nào mà lại ngưu bức như vậy?

"Thủ đoạn của các nàng thật đúng là phong phú đa dạng a."

"Rõ ràng chỉ là nửa bước Chúa Tể, nhưng đưa ra từng con át chủ bài lại ngay cả Đại Đạo Chúa Tể cũng phải ăn thiệt thòi, quả thực là khó lòng đề phòng."

"Đột nhiên ta cảm thấy, các nàng nói không chừng thật là có thể thắng được ..."

Người của Vân tộc khiếp sợ bàn tán ầm ĩ.

"Trước thực lực tuyệt đối, bất kỳ thủ đoạn nào đều chỉ là phí công!"

Vân Sơn điều chỉnh lại tâm lý của mình một lần nữa, chân đột nhiên bước ra một bước, đi tới bên người Long Nhi, đánh ra một quyền kinh khủng!

Hắn thi triển thần thông, muốn dùng lực lượng mạnh nhất trấn áp tất cả mọi người.

Đám người Vân tộc thấy một quyền này thì đều giật mình trong lòng.

Bọn họ tự nhiên có thể nhận ra, đây chính là một loại thần thông cực mạnh của Vân tộc, Phá Đạo quyền!

Quyền pháp danh xưng có thể chôn vùi đại đạo, thần thông áp đảo trên đại đạo!

Có người nhịn không được, không cam lòng mà mắng: "Đối phó với người yếu hơn mình thế mà còn thi triển thần thông, quá vô sỉ!"

Long Nhi cũng cảm nhận được áp lực rất lớn, mọi thứ xung quanh đều đã bị khí thế của một quyền này xé rách ra thành từng mảnh vỡ!

Sắc mặt nàng trở nên ngưng trọng, cầm cành liễu trong tay, thi triển ra võ thuật công về phía Vân Sơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!