Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1208: CHƯƠNG 1208: CÓ ĐÚNG KHÔNG, TA MUỐN THỬ MỘT CHÚT!

Đồng thời, Niếp Niếp cũng đã đánh tan bàn tay khổng lồ màu đen kia, công về phía Vân Sơn!

Hai người các nàng phối hợp với nhau, cành liễu giống như thần binh lợi khi, ở trong lúc vung vẩy thần lực lưu chuyển cuộn trào, kết hợp với võ thuật, mỗi một đòn đánh đều ẩn chứa lực lượng đầy trời, động tác càng là nước chảy mây trôi, ở trong lúc vây công khiến cho Vân Sơn luống cuống tay chân.

"Các ngươi thế mà có thể mượn lực được hoàn mỹ như vậy?"

Nội tâm Vân Sơn càng ngày càng kinh hãi.

Hắn phát hiện Niếp Niếp và Long Nhi mặc dù chỉ là mượn lực, nhưng lại có thể cảm thấy không có một chút không hài hòa nào, rõ ràng không phải lực lượng của mình thế nhưng lại dùng giống như tay của mình vậy.

Điều này nói rõ tuy rằng các nàng còn chưa trở thành Đại Đạo Chúa Tể, nhưng sự hiểu biết đối với đạo đã không kém gì Đại Đạo Chúa Tể, chỉ cần tích lũy thời gian, việc trở thành Đại Đạo Chúa Tể chẳng qua chỉ là chuyện nước chảy thành sông.

Sự tự tin của Vân Sơn dần dần tan rã, run giọng nói: "Các nàng ... đến tột cùng là ai a?!"

Trong nháy mắt phân thần này để cho Long Nhi và Niếp Niếp cùng nhau bắt được cơ hội, cành liễu quất xuống không một chút lưu tình nào.

"Ba ba ba!"

"A a a!"

Vân Sơn phát ra từng tiếu kêu thảm thiết, trong chốc lát đã bị quất tới da tróc thịt bong.

Mặc dù hắn đã là Đại Đạo Chúa Tể, nhưng vết thương bị quất trên người vẫn khó mà khép lại như cũ.

Đây là lực lượng của cành liễu, cũng ẩn chứa lực lượng Chúa Tể!

Niếp Niếp và Long Nhi đã quen với việc sử dụng võ thuật, hai tay vung vẩy nhanh chóng, động tác như nước chảy mây trôi, bóng roi lên xuống, người ở bên ngoài nhìn thấy, Vân Sơn bị hành hạ đến quả thực nhìn thấy mà giật mình.

"Cái này, cái này, cái này. . ."

Mọi người trong Vân tộc ngây ra như phỗng.

Từng người ngây ngốc nhìn vào cảnh tượng này, đầu óc đã mất đi năng lực suy nghĩ.

"Đại Đạo Chúa Tể thế mà lại bị hành hạ thành như vậy?"

"Thật là đáng sợ, quá kinh dị!"

"Nếu không được chứng kiện tận mắt thì ta thật không dám tin tưởng sẽ có loại chuyện này xảy ra."

"Các nàng thế mà thắng, chúng ta được cứu?"

"Kỳ tích, kỳ tích thật tới!"

Mặc dù nội tậm của bọn họ thiên hướng việc muốn đám người Niếp Niếp thắng, nhưng biết rằng điều này là không thể, tuy nhiên không nghĩ tới các nàng thế mà có thể làm được.

"A!"

Vân Sơn đột nhiên gầm lên một tiếng dài và dữ dội, pháp lực quanh thân giống như sóng biển cuộn trào, thân hình chợt lui ra một khoảng cách nhất định.

Lúc này, trên mặt của hắn đều đã hiện ra rất nhiều vết máu, khuôn mặt trực tiếp biến dạng.

Hai mắt Vân Sơn đỏ ngầu, nhìn chòng chọc vào Niếp Niếp và Long Nhi, sát ý ngưng kết thành thực chất, hóa thành từng mảng sương mù màu đỏ như máu vờn quanh thân.

Lực lượng đáng sợ khiến vùng trời này rung động.

"Ta muốn các ngươi chết!"

Hắn đưa tay lên điểm vào trên trán của mình, đôi cánh đỏ như lửa cháy hừng hực, giống như Phượng Hoàng giương cánh, trực tiếp bay vút lên trời!

Bóng mờ Lạc Thần cung nổi lên, đột nhiên được hắn kéo đến cực hạn.

Chết, chết, chết!

Vân Sơn cười giận dữ và hung dữ, tất cả suy nghĩ của hắn đều là muốn lấy mạng của Niếp Niếp và Long Nhi.

Tất cả lực lượng của hắn liên tục liên tục tràn vào Lạc Thần cung, bộc phát sức mạnh trong đó lên đến cực điểm.

Trong lúc nhất thời, thế giới yên lặng!

Hắn tự tin, một tiễn này đủ để khiến cho Niếp Niếp và Long Nhi phải tuyệt vọng!

Đồng thời, quả tim của tất cả mọi người tại đây đều nâng lên cổ họng, nín thở và hồi hộp theo dõi.

Tuy nhiên ngay sau đó ----

Bóng mờ Lạc Thần cung lại giống như quả bóng da xì hơi, lực lượng suy yếu nhanh chóng, trong nháy mắt biến mất ngay lập tức không thấy ...

Tới mức, Vân Sơn còn duy trì tư thế kéo cung thế nhưng mà cung đã không còn ...

Hắn trợn tròn mắt, mộng bức.

"Tại sao lại có thể như vậy?!"

Vân Sơn gào thét chói tai, lập tức bắt đầu nghi ngờ vào cuộc sống, nhìn vào Niếp Niếp và Long Nhi, giọng điệu hoảng sợ nói: "Các ngươi đến tột cùng là yêu nhân tới từ nơi nào?!"

Đáp lại hắn là hai cành liễu chạm tới mặt.

"Ba ba ba!"

"A a a!"

Cảnh tượng thê thảm lại trình diễn ra một lần nữa.

Tộc trưởng Vân tộc trợn mắt há hốc mồm nhìn vào những gì đang diễn ra, cũng không thể tin nổi nói: "Chuyện này là như thế nào?"

Phải biết, Lạc Thần cung thế nhưng là lực lượng trong huyết mạch của Vân tộc, là dùng huyết mạch kích phát ra sát chiêu mạnh nhất, có thể bắn chết đối thủ cùng giai một cách dễ dàng!

Làm sao lại mất đi công dụng?

Một khắc trước đó, Vân Sơn còn ngưu bức hống hống kéo cung căng tròn, uy lực đó là kinh người bực nào, thế mà đột nhiên trở nên suy yếu rồi biến mất không còn, quả thực khiến cho người ta không kịp phản ứng.

Quân Quân đạo nhân mở miệng giải thích: "Nguyên nhân chắc là cành liễu kia, bọn họ đều là Chiến hồn, giữa hai bên chắc chắn tồn tại một loại cảm ứng nào đó, lực lượng Lạc Thần cung sẽ không xuất thủ."

Tộc trưởng Vân tộc giật mình gật đầu nói: "Thì ra là thế."

Chẳng mấy chốc, đường đường là cường giả cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể lại bị hai tiểu cô nương dùng hai cành liễu quất tới thoi thóp.

Tuy nhiên Vân Sơn vẫn như cũ còn chưa chết, hắn trầm giọng nói: "Ta làm Chúa Tể, dựa vào các ngươi là không giết chết được ta! Ha ha ha ..."

"Có đúng không, ta muốn thử một chút!"

Niếp Niếp cười một tiếng rất hồn nhiên, sau đó khuôn mặt nhỏ trở nên lạnh lùng, khí tức trên người ầm ầm trở nên bá đạo mà lạnh lẽo.

"Thôn Thiên ma công!"

Quanh người nàng đột nhiên nổi lên một lớp khói màu đen, bao phủ lấy Vân Sơn vào trong đó.

"Vô dụng, nửa bước Chúa Tể mà cũng muốn xóa bỏ ta?"

Vân Sơn nở ra nụ cười khinh thường, tuy nhiên ngay sau đó, nụ cười của hắn đã cứng lại ở trên mặt.

"Lực lượng của ta!"

"Không có khả năng, ngươi làm sao có thể thôn phệ được lực lượng của ta!"

"A, ngươi đây là ma công gì!"

Hắn hoảng sợ tới vùng vẫy giãy dụa liên tục không ngừng, thế nhưng lại không thể chống lại, chỉ có thể trơ mắt cảm nhận lực lượng rời khỏi hắn, cuối cùng ngay cả sinh mệnh bản nguyên cũng không còn.

Sau khi nuốt trọn lực lượng của Đại Đạo Chúa Tể, lực lượng trên người Niếp Niếp tăng vọt, khí tức rất không ổn định, khói đen giống như thủy triều chập trùng lên xuống.

Khoảng thời gian uống hết nửa tách trà mới thu nạp khí tức, mở hai mắt ra.

Một tia sáng phụt ra nhanh như chớp.

Tuy rằng không thể đột phá tới cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể, nhưng thực lực đã tăng lên rất nhiều, khoảng cách tới Đại Đạo Chúa Tể đã không còn xa.

Niếp Niếp nhìn vào Long Nhi, đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng, đắc ý nói: "Hì hì, thực lực của ta lại vượt qua ngươi."

Long Nhi chẹp miệng, kiêu ngạo hừ nhẹ một tiếng, "Hừ, có gì đặc biệt hơn người đâu, chờ đó cho ta!"

Quan hệ của hai người bọn họ rất tốt, nhưng cùng lúc sự cạnh tranh giữa hai người bọn họ có đôi khi ngay cả ăn cơm cũng muốn so một lần xem ai ăn được nhiều.

Tất cả mọi chuyện đều kết thúc.

Vân Tiểu Long lúc này mới yên lòng lại chạy tới bên chỗ Vân tộc, lo lắng nói: "Tộc trưởng, các ngươi không có sao chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!