Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1209: CHƯƠNG 1209: THAO TÁC NÀY TA CŨNG QUEN RỒI.

Tộc trưởng Vân tộc nói lời cảm khái từ đáy lòng: "Không sao cả, Tiểu Long a, những ân nhân cứu mang mà ngươi mang tới thật khó lường a!"

Vân Tiểu Long rất tán thành mà nói: "Tộc trưởng, lai lịch của bọn họ ... đều lớn tới không bình thường a!"

Chỉ có tự mình trải qua những gì mà hắn gặp phải thì mới biết được, bối cảnh của đám người này là kinh khủng cỡ nào, quả thực nghĩ cũng không dám nghĩ.

Tộc trưởng lo lắng nói: "Đúng rồi, đám nghiệt chướng Vân không kia tiến vào Tổ địa, chỉ sợ sẽ ủ thành đại họa a!"

Một lão giả cũng thở dài nói: "Năm đó Tổ huấn có nói, nếu như Tổ địa mở ra thì thiên địa sụp đổ, Vân tộc ta thành tội nhân thiên cổ!"

"Đi mau, bây giờ tranh thủ thời gian đi nói không chừng còn có thể ngăn cản được bọn họ!"

Dứt lời, bọn họ chuẩn bị quay người bước vào Tổ địa.

Tuy nhiên lại bị đám người Thiên Cung ngăn cản.

Dương Tiễn nói: "Các vị đạo hữu Vân tộc, pháp lực của các ngươi bị phong ấn, xem như đi vào cũng không mang tới một chút tác dụng nào, chuyện này vẫn là giao cho chúng ta đi."

Niếp Niếp cũng nói: "Không sai, các ngươi chờ chúng ta ở đây là được rồi, dù sao chúng ta cũng phải đi vào để lấy được Lạc Nhật cung."

Tộc trưởng Vân tộc trầm ngâm một lát, chân thành nói: "Vậy làm phiền các vị, Vân tộc ta chắc chắn sẽ không quên đại ân đại đức của các vị."

Sau đó, Niếp Niếp và Long Nhi không chậm trễ, mang theo Quân Quân đạo nhân và đám người Dương Tiễn lập tức bước vào Tổ địa, Thiên binh Thiên tướng còn lại thì cũng chỉ có thể ở lại bên ngoài, phá vỡ phong ấn giúp mọi người Vân tộc.

Bước vào Tổ địa, giống như bước vào một mảnh không gian khác.

Trên mặt đất có một mảnh hoàng thổ, bầu trời tối đen như mực, vô cùng hoang vắng.

Tuy nhiên, giữa thế giới dường như hoang vắng này thế nhưng lại tràn đầy ngạc nhiên bởi linh khí và đại đạo nồng đậm, ngoài ra còn có một cỗ lực lượng vô danh như ẩn như hiện khiến người ta run sợ.

Mà ở dưới chân mọi người có một con đường hẹp và dài rất rõ ràng, chạy dài kéo dài về phía trước, không biết dẫn đến đâu.

Niếp Niếp và những người khác đi về phía trước với vẻ mặt ngưng trọng, sau khi đi được một đoạn đường, họ nhìn thấy một con sói băng giá khổng lồ đang ăn thịt một xác chết trước mặt họ.

Thi thể có một đôi cánh đỏ rực trên đầu, và rõ ràng đó là người của Vân tộc đã đến trước đó!

"Vùng đất nguy hiểm, đây nhất định là vùng đất nguy hiểm!"

Tiêu Thừa Phong nhìn vào con Băng Sương Cự lang kia, mặt mũi đầy vẻ cảnh giác.

Thực lực của con lang yêu này đã đạt tới nửa bước Chúa Tể, mới vừa tiến vào Tổ địa này đã gặp phải một con hung thú như thế này thì có thể thấy được sự nguy hiểm ở bên trong Tổ địa này.

Ngay cả những thành viên của Vân tộc tiến vào trước đó cũng phải chịu một tổn thất lớn.

Lúc này, Băng Sương Cự lang chậm rãi quay đầu, đôi mắt màu xanh thẳm nhìn vào mọi người lộ ra vẻ vô cùng lạnh lùng.

Vào lúc mọi người ở đây chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu thì con sói khổng lồ kia lại thờ ơ quay đầu lại như thể không có việc gì, cắn vào cái đầu kia rồi đi ra ngoài.

Loạt thao tác này của con sói khiến tất cả mọi người sững sờ ngay tại chỗ.

Dương Tiễn không xác định nói: "Nó đây là đang ... nhường đường cho chúng ta sao?"

Vừa rồi Băng Sương Cự lang vừa đúng ngăn ở giữa đường, lúc này đi ra nhường ra con đường đi tới.

Long Nhi như có điều suy nghĩ nói: "Ta cảm thấy ... Tổ địa này cho dù nguy hiểm vạn phần nhưng vẻn vẹn chỉ là nhằm vào người khác, còn đối với chúng ta thì không có một chút uy hiếp nào."

Niếp Niếp nghiêm túc nói: "Thao tác này ta cũng quen rồi."

Đám người Thiên Cung thì trợn mắt há hốc mồm.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc thì đã tiếp nhận được sự thật này, dù sao thì họ cũng đã đi theo cao nhân suốt chặng đường, họ sớm đã hình thành một tâm lý vững vàng.

Quân Quân đạo nhân ho nhẹ một tiếng nói: "Khụ khụ, chúng ta tiếp tục đi về phía trước thôi."

Dọc đường, quả nhiên lại gặp không ít hung thú, thậm chí gặp được một con hung thú đã sắp đạt tới Đại Đạo Chúa Tể, tuy nhiên tất đều không xuất thủ đối với mọi người.

Con đường này dường như không có điểm kết thúc, lại không biết đã đi được bao xa, đằng trước thì xuất hiện một khu vực bị một cơn gió lớn bao trùm.

Đại đạo loạn lưu đáng sợ đang tàn phá bừa bãi điên cuồng, hình thành cương phong (cơn gió lớn) đủ để uy hiếp được Đại Đạo Chúa Tể, hủy thiên diệt địa, xé rách cả vùng không gian này, biến thành một màu đen kịt.

Ngay khi trong lòng mọi người Thiên Cung đang thấp thỏm, Niếp Niếp và Long Nhi thì sắc mặt đều bình tĩnh trực tiếp bước vào trong đó.

Một cái chớp mắt sau đó, chỗ các nàng đứng thì gió ở nơi đó theo đó mà dập tắt, gió yên sóng lặng.

Quân Quân đạo nhân mím môi một cái, "Quả nhiên ... là chúng ta quá lo lắng rồi."

Sau đó, mọi người một đường hành tẩu như giẫm ở trên đất bằng, chẳng mấy chốc thì đã đuổi theo kịp đám người Vân Không.

Lúc này, bọn họ đang phải vật lộn ở bên trong biển lửa kinh khủng luyện thần diệt phách vô cùng đáng sợ.

Vô số pháp bảo phòng ngự trôi nổi ở xung quanh, hóa thành hộ thuẫn bao phủ mọi người, nhắm mắt theo đuôi chậm rãi tiến về phía trước.

Sắc mặt Vân Không ngưng trọng, tuy rằng hắn trở thành Đại Đạo Chúa Tể nhưng bản thân khi ở bên trong biển lửa này vẫn như cũ không dám khinh thường.

Hỏa diễm này có thể coi đại đạo làm chất đốt, có thể luyện hóa đại đạo, không cần biết là pháp bảo gì, cứ ở bên trong đám hỏa diễm này một thời gian quá dài thì chắc chắn sẽ mất hết thần vận, tương tự, phàm là bản thân tu sĩ ở trong đó thì đại đạo sẽ bị thiêu đốt từng chút từng chút một tới hầu như không còn.

"Biển lửa này đến tột cùng là vẫn còn rất xa, cảm giác giống như không có điểm cuối vậy."

"Đây đã là một cái pháp bảo hộ thân cuối cùng của ta, pháp lực trên người ta cũng đã không còn thừa lại mấy."

"Thật là đáng sợ, chúng ta không nên tiến vào Tổ địa, nơi này quá nguy hiểm!"

"Bên trong Tổ địa đến tột cùng ẩn giấu đi cái gì mà khiến cho Chủ thượng phải bỏ ra nhiều sức như thế này."

Đám người Vân tộc bất an thảo luận.

Cùng nhau đi tới, bọn họ đã tổn thất một nửa nhân lực và cảm thấy vô cùng e ngại đối với Tổ địa.

Cho dù là dựa vào tu vi của bọn họ thì cũng căn bản không chịu nổi sự tiêu hao như vậy.

"Nguy hiểm càng lớn, nói rõ cơ duyên cất giấu trong đó càng nhiều! Ở trong đó có thể có lực lượng để cho chúng ta vượt qua Chủ thượng! Cho nên tất cả mọi người im miệng lại cho ta, hiện tại chúng ta đã không còn đường rút lui!"

Vân Không lạnh lùng cắt ngang lời bàn tán của mọi người.

Lời nói của hắn khiến trong lòng mọi người không khỏi bồi hồi, từ trạng thái lo lắng chuyển thành bình tĩnh và nhiệt tình hơn trước, dù sao nếu quả như thật có lực lượng có thể vượt qua được Chủ thượng vậy thì nguy hiểm có lớn hơn nữa cũng đáng giá!

Tuy nhiên, sự bình tĩnh này không kéo dài được bao lâu, tiếng bàn tán lại vang lên lần nữa, hơn nữa lời sau gay gắt hơn lời trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!