Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1210: CHƯƠNG 1210: ĐIỀU NÀY SAO CÓ THỂ? !

"Đậu xanh rau muống, nơi đó hình như lại có một đám người đi tới!"

"Là ta hoa mắt hay sao? Bọn họ làm sao mà chẳng bị làm sao khi ở trong biển lửa?"

"Hỏa diễm đang né tránh bọn họ, rõ ràng là đang nhường ra một con đường cho bọn họ đi!"

"Tại sao, bọn họ dựa vào cái gì mà có thể như vậy?"

Vân Không hơi cau mày lại, cảm thấy đám người này đang nói nhảm.

Hắn quay đầu đang định chuẩn bị quát mắng, nhưng sau khi nhìn thấy đám người Niếp Niếp ở bên trong hỏa diễm thì lập tức nuốt lại lời đang định nói ra, con ngươi trợn lớn, tròng mắt thiếu chút nữa thì lồi tới rơi ra ngoài.

"Cái này ... Điều này sao có thể?!"

Vân Không ngây người đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn đám người Niếp Niếp đuổi kịp chính mình từng chút từng chút một ...

"Là đám người Vân Tiểu Long mang tới, Vân Sơn làm sao lại không ngăn cản được bọn họ! Hơn nữa, tại sao bọn họ đi lại ở bên trong Tổ địa này lại giống như giẫm trên đất bằng vậy!"

Nội tâm Vân Không tràn đầy nghi vấn cùng với sự không cam lòng.

Niếp Niếp cười nói: "A? Thật là trùng hợp a, chúng ta lại gặp lại."

Long Nhi hâm mộ nói: "Wow, đám lửa này thế mà đang đốt các ngươi, chơi thật vui a, tại sao đám lửa này lại không đốt chúng ta chứ? Ai ----"

Phốc!

Đám người Vân Không thiếu chút nữa thì phun ra máu ngay tại chỗ.

Chơi thật vui?

Các ngươi thế mà còn có thể đâm thêm một nhát dao vào trong lòng người khác như vậy sao?

Chúng ta đậu xanh rau muống đều sắp bị đốt chết rồi!

Dương Tiễn cười nói: "Các ngươi không cần phải vội, cứ từ từ mà chơi đi, chúng ta chờ đám người các ngươi."

Tiêu Thừa Phong cũng vội vàng nói: "Đúng đúng đúng, đúng vậy, chúng ta ở đây là để cổ vũ cho các ngươi."

Ngay sau đó, chỉ thấy đám người Niếp Niếp thế mà thật dừng bước lại, đồng thời móc ra một đống hạt dưa, ngồi xem đám người Vân Không biểu diễn.

"Cố lên a, không được nhụt chí, các ngươi chắc chắn có thể vượt qua biển lửa."

"Các ngươi đang làm cái gì vậy? Pháp lực tăng thêm chút đi, khống chế tâm lý cho tốt a, ây nguy hiểm quá."

"Bình tĩnh, tất cả đều bình tĩnh lại a!"

"Vững vàng, phải vững vàng hơn nữa!"

Đám người Vân Không đầu đầy mồ hôi lạnh, từ ban đầu vốn chỉ có thể xác là bị tra tấn, bây giờ thì đã lên cao tới cả thể xác và tinh thần đều bị tra tấn.

Hai mắt Vân Không đỏ ngầu, tức giận tới toàn thân run rẩy, như là lão hổ nổi giận như muốn nuốt sống người ta vậy.

Trong tiếng hô hào cổ vũ của đám người Niếp Niếp, đám người Vân Không đã hy sinh thành công năm người lúc này mới vượt qua được biển lửa.

Mà ngay sau đó lại tiến vào thế giới lôi đình, lôi điện lan rộng trên mặt đất như đại dương, trong không khí, lôi đình giống như rắn bạc đang nhảy nhót vậy, trên trời cao thì lôi đình giống như một cây cột, chặt đứt thiên địa.

Chỉ có điều, những lôi đình này vẫn không có làm tổn thương tới đám người Niếp Niếp một chút nào, chỉ là bổ về phía đám người Vân Không liên tục không ngừng.

Sau đó thì lại là thế giới đóng băng ...

Nếu như không có đám người Niếp Niếp đi cùng thì đám người Vân tộc này sẽ không suy nghĩ nhiều, nhưng so với những người ở Thiên Cung, tâm lý của bọn họ lập tức mất cân bằng, có một vài tu sĩ tâm lý không vững, thế mà gục tại chỗ, lựa chọn tự vẫn.

Mà ngay cả như Vân Không cũng bởi tâm trạng không ổn mà bị lôi đình bổ vào, tóc tai dựng ngược.

Vân Không nghiến răng nghiến lợi, trong lòng quyết tâm, "Các ngươi đều chờ đó cho ta, chờ ta thu được lực lượng chí cường rồi tới lúc đó ta chắc chắn sẽ để cho các ngươi muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong!"

Cuối cùng, dị tượng kinh khủng trong thiên địa đều đã tiêu tán đi hết, mọi người đến một không gian đặc biệt.

Đây là một vùng đất bằng phẳng, vô tận.

Tuy nhiên ở phía trước lại có một bóng người ngạo nghễ đứng chắp tay sau lưng, đang nhìn chằm chằm vào mọi người.

Khi nhìn thấy đạo thân ảnh này, con mắt một số người Vân tộc còn sót lại ở đây đều co rụt kịch liệt lại, hoảng sợ nói: "Chủ thượng?!"

...

Nơi sâu nhất trong Tổ địa của Vân tộc.

Từng tiếng kinh hô khó có thể nào tin nổi liên tục vang lên, nói lên nỗi lòng khó bình tĩnh của mọi người.

Mà ngay cả Vân Không tâm can cũng là run rẩy dữ dội, thiếu chút nữa thì trực tiếp quỳ xuống.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, Chủ thượng thế mà xuất hiện ở bên trong Tổ địa!

Bên trong Vân tộc, tự nhiên tồn tại chân dung của Chủ thượng, bọn họ ngày nào cũng được nhìn thấy, tự nhiên nhìn cái là có thể nhận ra được bóng người trước mắt.

Tiếng kinh hô của bọn họ tự nhiên cũng làm cho đám người Dương Tiễn giật nảy cả mình.

Chủ thượng Vân tộc, đây chẳng phải là chủ nhân của Lạc Thần cung sao? Người chân chính sáng tạo ra cấm khu thượng cổ, một trong những cường giả mạnh nhất phong ấn cấm khu thượng cổ?

Lực lượng khủng khiếp của hắn ta là sẽ đáng sợ tới cỡ nào.

"Không đúng, hắn không phải Chủ thượng!"

Vân Không là người lấy lại tinh thần đầu tiên, sắc mặt lập tức ngưng tụ, trầm giọng mở miệng.

Đạo thân ảnh này có một cái sơ hở lớn nhất, đó chính là sinh khí!

Trên người của đạo thân ảnh này ngay cả một chút sinh khí cũng không có, nếu như cảm ứng một cách cẩn thận thì sẽ nhận ra, thân ảnh này căn bản chính là một đám năng lượng thể, huyết nhục rất khác với người bình thường!

Một người trong Vân tộc thở dài nhẹ nhõm, nghĩ tới mà sợ nói: "Hóa ra là một chút thần trí mà Chủ thượng để lại."

So với Chủ thượng thì một chút thần trí còn sót lại là kém quá xa quá xa, nếu như thực sự là Chủ thượng vậy bọn hắn tám thành sẽ lập tức tuyệt vọng tới tự sát tại chỗ.

Lúc này, bóng người kia mở miệng nói, "Chủ nhân để lại đạo thần thức này vốn là để cho ta đề phòng biến cố bên ngoài, thế mà tuyệt không ngờ rằng, mở Tổ địa ra thế mà lại là người của Vân tộc!"

Tuy rằng nó không phải sinh mệnh thực sự, nhưng trong giọng điệu của nó có một nỗi buồn và sự tức giận.

Vân Không mở miệng nói: "Chúng ta trấn thủ nơi này thay Chủ thượng vô số năm, sớm đã trả hết ân tình cho Chủ thượng, bên trong Tổ địa này đến tột cùng là có bí mật gì, có phải cất giấu tạo hóa có thể để cho ta bước lên đỉnh cao hay không?"

Bóng người kia bình tĩnh nói: "Tạo hóa tự nhiên có, nhưng ngươi căn bản ăn không vào."

"Có thể ăn được hay không thì phải thử qua mới biết được."

Nghe thấy bóng người nói như vậy thì sự tham lam trong lòng Vân Không càng đậm hơn, gần như không nghĩ ngợi chút nào, đưa tay vỗ ra một chưởng về phía bóng người đó.

Lực lượng cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể hò hét mà tới, từ bốn phương tám hướng trấn áp về phía bóng người kia!

Tuy nhiên, bóng người kia đứng tại chỗ, ngay cả động cũng không hề động một chút nào.

Mặc cho những lực lượng kia xung kích vào trên người của mình, giống như thể đối mặt với làn gió nhẹ thổi tới, một lát sau, hắn vẫn như trước, vẫn đứng nguyên ở chỗ đó mà không bị làm sao cả.

"Điều này sao có thể? !"

Vân Không không thể tin được mà trợn tròn hai mắt lên, chỉ cảm thấy da đầu tê dại như muốn nổ tung ra.

Uy lực của một chưởng vừa rồi hắn là hiểu rõ nhất, bóng người kia thế mà chẳng thèm để vào trong mắt, nói rõ hắn ở trong mắt người ta ngay cả một con giun con dế cũng không bằng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!