Không nói Vân Không.
Tất cả mọi người của Vân tộc cùng với tất cả mọi người bên Thiên Cung đều cảm thấy khó có thể tin.
Tại sao lại có thể chênh lệch tới lớn như vậy?!
Phải biết, bóng người này đã ở trong Tổ địa này tới rất rất nhiều năm tháng, hơn nữa còn chỉ là một sợi thần thức của cường giả trước đây mà thôi, thế mà có thể bỏ qua không để ý tới công kích của Đại Đạo Chúa Tể, vậy thực lực bản thể thì còn tới mức nào nữa?
Vào lúc này, mọi người mới được cảm nhận một cách trực quan nhất về lực lượng của cường giả đỉnh cao của Nguyên giới năm đó kinh khủng tới cỡ nào.
"Thật là đáng sợ, đây là lực lượng của Chủ thượng, chúng ta hoàn toàn không có một chút xíu cơ hội nào!"
"Chủ thượng, chúng ta sai, chúng ta không nên tiến vào Tổ địa!"
"Chủ thượng là tồn tại bực nào, chúng ta không nên khiêu khích quyền uy của Chủ thượng!"
"Chạy, chúng ta rời khỏi Tổ địa!"
Đám người Vân tộc lập tức bị dọa tới vỡ mật gần chết, từng tên toàn thân run rẩy, quay người chạy trốn.
"Lén xông vào Tổ địa, vi phạm vào Tổ huấn, mọi thứ mà chủ nhân ban cho các ngươi đều nên thu hồi!"
Bóng người kia mở miệng nói một cách thờ ơ, sau đó thì chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên vạch một cái.
Trong chốc lát, giống như pháp tắc buông xuống, mệnh lệnh được truyền đạt.
Lớp lớp lực lượng vô hình nhưng không thể cưỡng lại quét qua đám người Vân tộc.
"A, không, pháp lực của ta tất cả đều hết rồi!"
"Huyết mạch, lực lượng huyết mạch của ta đã biến mất!"
"Công pháp của ta đâu? Tại sao ta lại quên đi công pháp của mình, còn có thần thông, làm sao mà ta chẳng còn thần thông nào vậy!"
"Không, trí nhớ của ta cũng đang mất dần đi!"
"A!"
Vân Không cũng phát ra một tiếng gào thét thê thảm.
Tại mi tâm của hắn, đôi cánh màu đỏ như lửa kia dần dần biến mất, Lạc Thần cung và Lạc Thần tiễn mà hắn cầm trong tay cũng rơi xuống đất, khuôn mặt vặn vẹo hiện rõ vẻ thống khổ.
Chỉ là một đạo thần thức để lại, ở trong lúc vung tay đã xóa đám người Vân tộc này trở thành phế nhân.
Vân Không không thể nào tiếp nhận được nói: "Sao có thể như vậy? Tại sao ngươi lại tàn nhẫn như vậy?"
Còn có người nằm co quắp trên mặt đất, chỉ vào đám người Thiên Cung nói: "Tại sao ngươi lại chỉ nhằm vào chúng ta, còn bọn họ thì sao? Bọn họ cũng tiến vào Tổ địa!"
Bóng người kia thản nhiên nói: "Bởi vì trên người của bọn họ có khí tức ta không chọc nổi."
Cái gì? !
Đám người Vân tộc cùng nhau thất thanh, vẻ mặt còn hiện ra vẻ khiếp sợ hơn so với lúc vừa mới nhìn thấy Chủ thượng.
Bọn họ thừa nhận đám người này quả thực rất bất phàm, nhưng cũng không thể tới mức nghịch thiên đặc biệt như vậy a, trong bọn họ thế nhưng là ngay cả một tên Đại Đạo Chúa Tể cũng không có.
Hơn nữa, bóng người này nếu như là một sợi thần thức của Chủ thượng, nó nói không thể chọc vào thì nói rõ Chủ thượng cũng không thể chọc vào, vậy phải là địa vị đáng sợ tới cỡ nào?
Chủ thượng không phải là cường giả đỉnh cao sao? Chẳng lẽ còn có tồn tại gì đó còn ghê gớm hơn so với cường giả đỉnh cao?
Đám người Vân Không không cách nào tưởng tượng được, thậm chí có chút không quá tin tưởng.
Ngược lại là đám người Niếp Niếp thì vô cùng bình tĩnh.
Bóng người này nói ra nói tới rất đúng.
Không có người nào có thể chọc được vào cao nhân!
"Ngoài đó ra, trên người của các ngươi còn có hai cỗ khí tức quen thuộc."
Bóng người kia cười nói với đám người Niếp Niếp, đưa tay một chiêu, cành liễu kia cùng với hòn đá đều trôi nổi lên, tỏa ra vầng sáng.
Giống như lão hữu gặp mặt đang chào hỏi nhau vậy.
Mặt Vân Không xám như tro nói: "Chủ thượng, ta sai rồi, có thể để cho ta trở về Vân tộc hay không, ta cam đoan làm người lại một lần nữa, vĩnh viễn nghe theo lời của Tổ huấn."
Những người khác cũng rối rít mở miệng cầu xin tha thứ: "Đúng vậy a, Chủ thượng, trả lực lượng lại cho chúng ta đi, chúng ta biết sai rồi."
Có điều, bóng người kia trả lời một cách vô tình: "Không thể!"
Ngay khi trên mặt đám người Vân tộc lộ ra vẻ tuyệt vọng thì một giọng nói khàn khàn đột nhiên truyền tới, lộ ra vẻ cao cao tại thượng.
"Muốn lực lượng thì cần gì phải cầu nó, ta cũng có thể cho!"
Nhìn vào nơi phát ra lời nói, khi nhìn thấy người tới.
Mọi người đều ngẩn ngơ.
Đã thấy, người tới thế mà giống y như đúc với bóng người kia, cũng là dáng vẻ của Chủ thượng!
Mà Vân Không nghe được giọng nói này thì toàn thân lại run lên bần bật, kích động tới vẻ mặt đỏ lên.
Hắn mở miệng nói: "Ta nhớ được giọng nói này, chính là ngươi nói cho ta biết bên trong Tổ địa cất giấu tạo hóa kinh thiên, ẩn chứa lực lượng vô tận!"
Chính là bởi vì thường xuyên nghe giọng nói này mê hoặc mới khiến cho hắn sinh ra suy nghĩ tiến vào Tổ địa.
Bóng người mới tới cười nói: "Không sai, chính là ta, hơn nữa ta cũng không có lừa ngươi, chỉ cần ngươi nguyện ý quy thuận ta thì ta bây giờ có thể ban cho ngươi lực lượng vô thượng!"
Bóng người trước đó nhíu mày, cảm thán nói: "Hóa ra là ngươi, ta vốn cho rằng ta ở bên trong Tổ địa này là có thể hoàn toàn phong ấn ngươi, không nghĩ tới vẫn để cho ngươi lợi dụng được."
Đây là... Chuyện gì xảy ra?
Tất cả mọi người nhìn vào hai đạo thân ảnh kia, đầu óc mơ hồ.
Hai cái bóng mờ của Chủ thượng này dường như quen biết lẫn nhau, hơn nữa còn ở mặt đối lập.
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, mọi người đã phát hiện đằng sau thân ảnh của cái bóng mờ vừa mới xuất hiện này thế mà quấn quanh bằng xích sắt đỏ như máu!
Những sợi xích này lóe lên những tia sáng màu đỏ, buộc chặt từ chân tay cho đến thân thể của hắn, phong ấn thật chặt.
Niếp Niếp nhíu mũi lại, đột nhiên nói: "Từ trên người của hắn ta cảm nhận được một cỗ khí tức chán ghét quen thuộc."
Long Nhi gật đầu một cái nói: "Ta cũng cảm thấy như vậy, hình như là 'Thiên' ?"
"Thiên?"
Đám người Thiên Cung đều giật mình.
Cái từ Thiên này bọn họ đương nhiên không cảm thấy lạ lẫm gì, dù sao cái tên này đại biểu chính là căn nguyên cho tai họa của Thất giới, nếu như trước đó không phải là có cao nhân xuất thủ vậy Thiên đại biểu chính là vô địch!
Cho dù bây giờ nghĩ lại, lực lượng của Thiên vẫn kinh khủng như cũ, áp đảo trên Đại Đạo Chúa Tể!
Không nghĩ tới thế mà lại xuất hiện một lần nữa ở bên trong Nguyên giới.
Tuy nhiên nghĩ lại, bọn họ lại cảm thấy cũng chẳng có gì ngoài ý muốn cả.
Dù sao cường giả đỉnh cao trước đây bởi vì phong ấn Thiên mới ngăn cách cấm khu thượng cổ ra, có hóa thân của Thiên ở Nguyên giới thì cũng chẳng có gì lạ.
Lông mày Dương Tiễn nhíu lại, ngạc nhiên nói: "Chẳng lẽ Thiên năm đó cũng không có bị phong ấn hoàn toàn ở bên trong cấm khu thượng cổ?"
"Đúng là như vậy, tuy nhiên Thiên chỉ là nó tự phong, chúng ta thì gọi nó là thứ không rõ."
Bóng người ban đầu kia mở miệng nói: "Các ngươi có thể gọi ta là người thủ mộ, mai táng chính là ác niệm nhiễm không rõ trước đây!"
"Không rõ?"
"Ác niệm bị nhiễm?"
"Chẳng lẽ xem như cường giả đỉnh cao thì cũng sẽ bị nhiễm không rõ?!"
Câu nói này của người thủ mộ đã để lộ ra quá nhiều tin tức, hơn nữa cũng quá mức kinh người.