Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1213: CHƯƠNG 1213: ĐÂY, ĐÂY LÀ...

Người thủ mộ mặt không chút thay đổi, không nói một lời, ánh mắt kiên định tiếp tục chiến đấu, lấy hành động đáp lại ác niệm!

Ác niệm không nói sai, bởi vì không cách nào loại bỏ được không rõ, ở trong năm tháng lâu dài có thể tìm được cơ hội, mà người thủ mộ thì khác, mọi bố cục ở nơi này không thể xuất hiện một chút sai lầm, một khi xuất hiện sai lầm thì sẽ mang tới cơ hội cho ác niệm.

Mà không có ai có thể mãi mãi không phạm sai lầm, cho dù là Vân tộc, ở trong sự thay đổi của vô số năm qua, lòng người cũng đã thay đổi.

Nhưng, người thủ mộ cũng không có ý định từ bỏ.

"Đại Đạo Chân Long, hiển hóa thân ta!"

Lực lượng toàn thân của người thủ mộ đột nhiên ngưng tụ lại một cách nhanh chóng, ở quanh thân hắn, đại đạo vô tận hội tụ thành một long ảnh (bóng rồng) to lớn, lượn xoay quanh.

Lực lượng kinh khủng trực tiếp làm cho cả Tổ địa đều biến thành chân không, mọi thứ đều bị đánh bay ra ngoài.

Mà xem như mấy người Niếp Niếp cũng bị cỗ lực lượng này liên tục đẩy lui về đằng sau, vô cùng hoảng sợ.

"Thật, thật lợi hại!!"

"Đây chỉ vỏn vẹn là một tia thần thức của cường giả đỉnh cao thôi a, thế mà có thể thi triển ra được thần thông đáng sợ như vậy."

"Có thể trấn áp không rõ được sao?"

Vào lúc này, khí thế của ngườ thủ mộ cũng là xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Loại bỏ xu hướng suy tàn vừa rồi, dáng người như ngọc, đứng ở trên đầu Đại Đạo Chân Long, khí tức uy nghiêm, thế không thể đỡ.

"Chủ ... Chủ thượng."

Đám người Vân Không kia cảm nhận được cỗ khí thế này, từng người đều bị dọa tới mặt cắt không còn hột máu, thân thể run rẩy không thôi.

Nỗi sợ hãi kính nể ẩn sâu trong huyết mạch bùng lên và bao phủ bọn họ.

Đây rõ ràng là một kích mạnh nhất của người thủ mộ, cũng chính là thần thông át chủ bài mà vị cường giả đỉnh cao kia năm đó để lại.

Vẻ mặt Vân Không hiện lên sự dữ tợn, pháp lực toàn thân hắn bộc phát tới cực hạn, quát ầm lên: "Chúng ta đã không còn đường lui, thả Chủ thượng mới ra, nghênh đón tương lai mới!"

Hắn thi triển ra toàn lực, đưa tay chộp vào sâu trong phong ấn.

"Hóa ra ở trên thân thể của ngươi còn giữ lại một đạo thần thông như vậy."

Sắc mặt ác niệm cũng trở nên ngưng trọng lên, nhìn vào người thủ mộ đang tấn công về phía mình, sương mù xám xịt khắp người hắn sôi trào lên như nước sôi, bên trong là tiếng gầm rú trầm thấp như dã thú.

Lực lượng cường đại cũng được ngưng tụ ở trên người của hắn, đưa tay đánh ra một chưởng về phía người thủ mộ.

"Thiên Đạo Trấn Thế!"

Hắn tự xưng mình là thiên đạo, muốn lấy lực lượng của thiên trấn áp Đại Đạo Chân Long!

"Ầm!"

Hai cỗ lực lượng cực đoan kinh khủng va chạm vào nhau, biến thành ánh sáng vô tận bảo phủ bầu trời, làm nhói đau con mắt của tất cả mọi người.

Có điều, sự không tầm thường của cái Tổ địa này càng nằm ngoài ý nghĩ của tất cả mọi người, ở dưới loại va chạm kinh khủng này thế mà vẫn còn không sụp đổ, giống như có lực lượng phong ấn không cách nào tưởng tượng trấn áp phong ấn tất cả lực lượng ở nơi này.

Đợi tới khi ánh sáng bùng lên tán đi, đám người Niếp Niếp mới định thần nhìn vào trận giao chiến.

Người thủ mộ ngưng tụ lực lượng toàn thân đã ảm đạm tới chỉ còn lại cái bóng mờ nổi bồng bềnh giữa không trung, giống như một cơn gió cũng đủ để thổi tan hắn đi vậy.

Mà tình huống bên phía ác niệm cũng chẳng tốt hơn được bao nhiêu, nằm ngửa trên mặt đất, sương mù màu xám quanh người cũng chỉ còn lại rải rác vài sợi.

Dương Tiễn nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, sợi hãi than nói: "Đại Đạo Chân Long, thần thông này thật là khủng khiếp."

Người thủ mộ lấy một cái thần thông để cứu vãn xu hướng suy tàn, chuyện này là rất rất không thể tưởng tượng nổi.

Niếp Niếp cũng nói: "Chỉ riêng cái thần thông này đã không thẹn với cái danh hào cường giả đỉnh cao."

Tuy nhiên Quân Quân đạo nhân lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, la hét nói: "Không tốt, nhanh đi ngăn cản đám người Vân tộc kia!"

"Ha ha ha, muộn!"

Vân Không cười lạnh đáp lại, nhếch miệng lên tạo ra một đường cong tàn nhẫn.

Theo tay của hắn dùng sức xé ra, hắn đã xé nát phong ấn ở nơi sâu nhất.

Đó là một tờ giấy rất rách, theo năm tháng, tờ giấy đã bị mài mòn đi rất nhiều, đã không còn hình dáng, trên đó còn những dòng chữ mờ nhạt tuy nhiên đã không còn nhìn thấy được rõ ràng nữa.

Không có người nghĩ tới, phong ấn sương mù màu xám không rõ lại là một tờ giấy bình thường chẳng có gì lạ như vậy.

Đến mức khiến đám người Niếp Niếp ngây ngẩn cả người.

Người thủ mộ nhìn vào tờ giấy kia thì mặt lộ vẻ thương cảm.

Mà ác niệm nằm ở dưới đất, lực lượng toàn thân lại đang khôi phục một cách nhanh chóng.

"Ha ha ha, oa ha ha ha, cái phong ấn đáng chết kia cuối cùng đã hết rồi!"

Ác niệm giống như điên cuồng, kích động tới cực hạn.

"Phanh phanh phanh!"

Theo tay hắn vung lên, trên người hắn vốn bị xiềng xích buộc chặt thì vào lúc này đứt thành từng khúc, khó tạo ra được thêm một chút áp chế nào.

Đồng thời, lực lượng của hắn so với lúc giao thủ với người thủ mộ còn cường đại hơn.

Đám người Vân Không thấy vậy thì mừng rỡ, vội vàng quỳ xuống đất cúng bái nói: "Cung nghênh Chủ thượng trở về!"

Ác niệm uy nghiêm nói: "Các ngươi rất không tệ, sau này sẽ là con dân của ta!"

"Đa tạ chủ thượng."

Sau đó, ánh mắt ác niệm rơi vào trên người đám người Niếp Niếp, "Trên người của các ngơi có khí tức cường giả đỉnh cao năm đó, chẳng lẽ là hậu nhân của bọn họ? Ta cũng có thể thu nạp các ngươi làm con dân của ta, truyền cho các ngươi lực lượng mạnh hơn!"

Trong khi nói chuyện, một tia sương mù màu xám đã vờn quanh ở xung quanh mọi người, giống như chỉ cần mọi người gật đầu là sẽ dung nhập vào thân thể của bọn họ.

Niếp Niếp nhìn vào những sương mù máu xám này với vẻ mặt đầy sự ghét bỏ, vội vàng lắc đầu nói: "Không cần!"

Những người khác cũng đều đang vận chuyển pháp lực toàn thân, vô cùng cảnh giác nhìn vào những sương mù màu xám không rõ kia.

Tuy nhiên, ác niệm rõ ràng sẽ không cho bọn họ cơ hội cự tuyệt, cười nói: "Đừng vội từ chối, chờ khi các ngươi cảm nhận được cỗ lực lượng này vậy thì nhất định sẽ say mê!"

Lời nói rơi xuống, những sương mù màu xám kia lập tức giương nanh múa vuốt nhào về phía mọi người.

Tuy rằng pháp lực đám người Niếp Niếp cũng đã ngay lập tức phun trào ra, thi triển ra tất cả thủ đoạn phòng ngự thế nhưng lại không ngăn cản được sương mù màu xám kia được chút nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn chúng sắp dung nhập vào bản thân mình.

Tuy nhiên --

Khi sương mù màu xám không rõ dính vào trên da của mọi người thì lại khó tiến thêm được chút nào.

Giống như thể được một cỗ lực lượng thần dị nào đó ngăn cản, không để cho sương mù màu xám được xâm phạm vào dù chỉ là một chút nào.

"Đây, đây là..."

Bóng mờ người thủ mộ run lên bần bật, mắt trợn tròn, vừa mừng vừa sợ.

Sợ hãi nói: "Cỗ khí tức trên người bọn họ kia thế mà có thể ngăn cản được sương mù màu xám nhiễm vào."

"Điều này sao có thể? !"

Ác niệm khàn giọng mà thét lên, giống như nghĩ tới chuyện gì kinh khủng tới cực điểm, con ngươi co rụt kịch liệt lại.

Đám người Niếp Niếp ngược lại là một vẻ mặt mê mang không hiểu.

Mà ngay cả khi bọn họ đang ở trong trạng thái không hiểu rõ cho lắm, tờ giấy cũ nát không chịu nổi kia lại dường như cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên tự mình bắt đầu chuyển động.

Nó trôi nổi ở giữa không trung, từng tia sáng chảy xuôi, từng lớp bùn mờ đi một chút xíu, thế mà để chữ viết trong đó dần dần trở nên rõ ràng.

Ở chính giữa của tờ giấy chỉ có một chữ ---- phàm!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!