Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1214: CHƯƠNG 1214: TỊNH ... TỊNH HÓA RỒI!

"Không, vì sao cái phong ấn này lại khôi phục lại?!"

Ác niệm khó có thể tin trợn lớn hai mắt lên, mà ngay cả sương mù màu xám tràn ra cũng đang run rẩy.

Ở bên trong toàn bộ Tổ địa này, gốc tích thật sự chính là một tờ giấy phong ấn này.

Mà xem như người thủ mộ cũng chỉ dùng để làm hậu chiêu chống lại ác niệm.

Trải qua vô số năm tháng, tờ giấy phong ấn này đã bị làm hao mòn, bởi vậy mới khiến cho đám người Vân tộc kia mới có thể từ bên ngoài xé nát nó xuống.

Mà vào giờ khắc này, tờ giấy này lại tỏa ra ánh sáng một lần nữa, một tia thần vận lưu chuyển khiến ác niệm tê cả da đầu.

"Là cỗ khí tức này, chính là cỗ khí tức này, chủ nhân, ta thật chờ tới!"

Người thủ mộ si ngốc nhìn vào tờ giấy kia, hắn rõ ràng là một cái bóng mờ, thế mà nước mắt lại tuôn rơi đầy mặt, kích động tới thân thể run rẩy liên tục.

"Ha ha ha, mọi chuyện cuối cùng cũng trở lại, sương mù màu xám không rõ kia nhất định sẽ bị trấn áp!"

Hắn khóc một lúc rồi lại cười to một lúc, tâm trạng chấn động không thôi, cuối cùng rất cung kính mà cúi đầu về phía chữ Phàm kia.

Long Nhi nhìn vào chữ Phàm kia, kinh ngạc mở miệng nói: "Phàm? Đây không phải là ca ca ..."

Không chỉ nàng ta, tất cả mọi người của Thiên Cung ngay khi nhìn thấy chữ này thì đầu tiên đều nghĩ tới cao nhân.

Bởi vì từ khi bọn họ bắt đầu quen biết với cao nhân thì chính là lấy một chữ Phàm này mà xuyên qua tất cả.

Quan trọng nhất là, bên trong tên của cao nhân còn có một chữ Phàm!

Niếp Niếp quan sát chữ kia một cách cẩn thận, đột nhiên mở miệng nói: "Chữ viết này ... cũng rất giống với chữ viết của ca ca a, chẳng lẽ là ca ca viết trước kia sao?"

"Chữ này tuyệt đối có liên quan với cao nhân! Ha ha ha, chúng ta được cứu rồi!"

"Lấy một tờ giấy không ấn sương mù màu xám không rõ thì cũng chỉ có cao nhân mới có được uy năng như vậy, cao nhân lại xuất thủ che chở chúng ta!"

"Lý do tại sao chữ viết tay này sẽ bị đánh thức chỉ là bởi vì trên người của chúng ta có dính lấy khí tức của cao nhân!"

"Không sai, có khí tức của cao nhân, vậy sương mù màu xám không rõ không nhiễm vào chúng ta được!"

Đám người Thiên Cung kích động không thôi, không còn e ngại đối với sương mù màu xám ở xung quanh nữa.

"Ca ca thật là lợi hại! Sương mù màu xám không rõ trước đây chắc chắn cũng là do ca ca trấn áp!"

Hai mắt Long Nhi tỏa sáng lấp lánh, khóe miệng nở ra nụ cười tươi.

Nàng ta không thể không nghĩ tới lời nói mà Lý Niệm Phàm nói với các nàng trước khi ra khỏi cửa ----

"Tứ Hợp viện là hậu thuẫn kiên cố nhất của các nàng!"

Hóa ra ca ca sớm đã bố cục xong xuôi, còn có cái gì mà phải sợ!

Bên trong Tổ địa.

Tờ giấy kinh bình tĩnh treo lơ lửng giữa trời, chữ Phàm ở giữa tỏa ra vầng sáng, tuy rằng không sáng nhưng lại mang tới cho người ta cảm giác chiếu rọi mọi thứ trên thế gian, ôn hòa mà thoải mái dễ chịu, trái ngược với sự lo lắng bất an của sương mù màu xám không rõ.

Ánh sáng thoải mái dễ chịu rọi chiếu ra ngoài, rơi vào trên thân sương mù màu xám không rõ, giống như tuyết tan vào mùa xuân, xua tan nó đi từng chút một.

"Không, ngươi không có khả năng trở về, làm sao mà ngươi có thể trở về?!"

Ác niệm nhìn chòng chọc vào tờ giấy kia, bên trong đôi mắt lộ ra sự điên cuồng cực độ.

Vào lúc này, cơ thể hắn đã là nứt ra từng khúc, làn da tróc ra rụng xuống, miệng vết thương dữ tợn, có sương mù màu xám không rõ nồng đậm lưu chuyển, trông cực kỳ gớm ghiếc, giống như một con thú dữ.

Tuy nhiên ngay sau đó, hắn lại phát ra tiếng cười.

Có hơi điên cuồng nói: "Trở về thì lại như thế nào, kết cục sẽ vẫn giống như năm đó, ngươi làm gì được ta?!"

Ác niệm gào thét một tiếng, thân thể thế mà trực tiếp nổ tung.

Sương mù màu xám không rõ vô tận bộc phát giống như thủy triều, phóng lên trời cao, hội tụ trong khoảng không thành một cái miệng khổng lồ của một con thú hung dữ.

Lúc này hắn đã thoát khỏ phong ấn, bày ra tư thái mạnh nhất, còn muốn đáng sợ hơn mấy lần so với lúc giao thủ với người thủ mộ.

So sánh với nó mà nói, tờ giấy kia vẫn bình tĩnh như trước, mà ngay cả ánh sáng cũng không thay đổi, vô cùng ôn hòa.

Bình tĩnh xem sương mù màu xám không rõ biểu diễn.

"Chỉ là một tờ giấy rách mà thôi, ta xé ngươi!"

Giọng nói sương mù màu xám không rõ cuồn cuộn như sấm, vô hình vô chất, từ bốn phương tám hướng bao phủ về phía tờ giấy kia!

"Ca ca..."

Quả tim của Long Nhi và mọi người lập tức nhấc lên cao.

Tuy rằng bọn họ có lòng tin đối với cao nhân, nhưng là sương mù màu xám không rõ thực sự là vô cùng đáng sợ, hơn nữa đây còn không chỉ là lực lượng của sương mù màu xám không rõ, nó còn dính nhiễm lấy cường giả đỉnh cao trước đó phân ra một phần lực lượng của cường giả đỉnh cao.

Mà tờ giấy này đã trải qua vô số năm tháng, chỉ dựa vào khí tức của cao nhân lúc này mới có thể khôi phục, thật có thể chống lại được sương mù màu xám không rõ sao?

Mọi người lo lắng nhìn chằm chằm vào, sương mù màu xám giương nanh múa vuốt nhào về phía tờ giấy kia, càng ngày càng gần.

Trong lúc đó.

Chữ Phàm ở chính giữa bắn ra ánh sáng vô tận như là mặt trời, chiếu sáng cả Tổ địa!

"A!"

Một tiếng kêu thảm thiết phát ra từ trong sương mù xám xịt không rõ, có thể nhìn thấy bằng mắt thường, những sương mù màu xám kia đang run rẩy.

"Xì xì xì!"

Theo tiếng kêu thất thanh chói tai, sương mù màu xám đang giảm dần với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Một chữ Phàm, trải dài qua năm tháng vạn cổ, một khi khôi phục, chiếu phá 'không rõ' vô tận!

"Không -- "

Sương mù màu xám phát ra một tiếng gào thét không cam lòng cuối cùng, sau đó thì bị tịnh hóa tới không còn.

Toàn bộ Tổ địa lập tức trở về bình tĩnh, sương mù màu xám không rõ đã không còn.

Mà tờ giấy kia giống như cũng tiêu hao hết một chút lực lượng cuối cùng, tự động bốc cháy tiêu tán ở trong thiên địa.

"Tịnh ... tịnh hóa rồi!"

"Không rõ thì lại như thế nào, còn không phải bị cao nhân trấn áp một cách dễ dàng sao!"

"Cao nhân quả nhiên vô địch!"

Đám người Niếp Niếp đều lộ ra vẻ mặt vui vẻ như trút được gánh nặng.

Mà đám người Vân Không thì trợn tròn mắt.

Ánh mắt của bọn hắn trở nên mờ mịt, tâm trạng như là xe cáp treo, chập trùng lên xuống không ngừng.

Đầu tiên là bị người thủ mộ phế bỏ mọi thứ, ngay vào lúc tuyệt vọng thì vừa đúng nhận ác niệm làm Chủ thượng mới, còn tưởng rằng có thể có được một tương lai rộng mở, tuyệt đối không nghĩ tới Chủ thượng mới này dương dương đắc ý được một lúc thì lại lập tức bị một tờ giấy tịnh hóa mất.

Đây là đang chơi chúng ta sao?

Theo sương mù màu xám không rõ tiêu tán đi, lực lượng trong cơ thể của bọn họ cũng lập tức tiêu tán không còn, lại trở thành phế nhân một lần nữa, co quắp nằm trên mặt đất.

"Chủ thượng, tha ta, ta cũng bởi bị sương mù màu xám không rõ kia mê hoặc cho nên lúc này mới ủ thành đại họa!"

"Chủ thượng, chúng ta sai, tha mạng a!"

Đám người Vân Không cùng nhau quỳ trên mặt đất, liên tục cầu xin tha thứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!