Mọi người bên Thiên Cung nhận được mệnh lệnh từ gà truyền tin, khuôn mặt lập tức trở nên nghiêm túc, cũng không thảo luận vấn đề mùi thối với Vương Tôn nữa, lập tức nắm chắc thời gian đi hoàn thành nhiệm vụ.
Đợi tới khi bọn họ trở lại Nguyên giới, tất cả lập tức mở to hai mắt mà nhìn, hít vào một ngụm khí lạnh.
"Cái này, cái này ... đây vẫn là Nguyên giới trước khi chúng ta rời khỏi sao?"
"Sương mù màu xám không rõ đâu? Cả giới hỗn loạn đâu? Khí tức cường đại đột nhiên xuất hiện đâu?"
"Ta còn tưởng Nguyên giới sẽ đại loạn, đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, làm sao đảo mắt cái đã khôi phục lại rồi?"
Đám người Quân Quân đạo nhân thế nhưng là nhớ rất rõ ràng cảnh tượng đáng sợ khi từ Nguyên giới trở về cấm khu thượng cổ.
Mà từ lúc bọn họ tiến vào cấm khu thượng cổ cho tới trở lại Nguyên giới một lần nữa thế nhưng là khoảng thời gian nửa ngày cũng chưa dùng tới, làm sao lại trực tiếp lắng xuống rồi? Trái ngược có cần thiết phải lớn tới như vậy hay không?
Giống như một trò đùa vậy.
Bên trong đôi mắt của Nữ Oa mang theo sự kích động, ngưng giọng nói: "Nguyên nhân chắc chắn là do mũi tên mà cao nhân bắn ra!"
Quân Quân đạo nhân gật đầu nói: "Đúng, không sai! Uy lực của mũi tên kia của cao nhân quả thực là từ xưa tới nay chưa từng có, đã hắn bắn ra mũi tên này, vậy rõ ràng là có thể trấn áp được thứ không rõ! Hóa ra mọi chuyện đều nằm trong tầm khống chế của cao nhân."
Tiêu Thừa Phong sùng kính nói: "Một mũi tên dẹp hỗn loạn, đây chính là phong thái của cao nhân, đáng tiếc không thể nhìn thấy cảnh tượng đó tận mắt a."
Dương Tiễn nói: "Bây giờ cao nhân đã trấn áp không rõ rồi, nhiệm vụ thu thập sương mù màu xám đã giao cho chúng ta, vậy chúng ta nhất định phải mượn cơ hội này đi dọn dẹp sương mù màu xám cho sạch sẽ!"
Mọi người đều gật đầu tán thành, sau đó không dám chậm trễ, lập tức bắt đầu triển khai hành động.
Chỉ có điều bây giờ sương mù màu xám đã ẩn lui đi, muốn tìm được cũng không phải là chuyện dễ dàng, bọn họ trước tiên chỉ có thể để cho Thiên binh Thiên tướng đi nghe ngóng tin tức, đồng thời đi tới Vân tộc để xem có thu hoạch gì không.
Vân tộc vừa mới trải qua tai họa từ Tổ địa, đang nghỉ ngơi lấy lại sức, nhìn thấy đám người Thiên Cung lập tức tiến lên đón.
Mặt mo Tộc trưởng Vân tộc đỏ lên, kính úy run giọng nói: "Các vị đạo hữu, mũi tên vừa mới xuyên phá bầu trời kia ... thế nhưng là do cao nhân bắn ra?"
Dương Tiễn thận trọng khẽ gật đầu, thấp giọng nói: "Việc này chúng ta biết được là được rồi, cao nhân chỉ sợ đang đánh cờ với người, không thể để lộ tung tích!"
Tộc trưởng Vân tộc gật đầu liên tục, kích động tới thân thể không nhịn được mà run rẩy, "Ta hiểu, ta hiểu!"
Thậm chí, trong đôi mắt già nua còn có nước mắt trào ra.
Tiêu Thừa Phong ngây người, nhịn không được nói: "Vân Trần lão, ngươi đây là như thế nào? Ngươi hiểu cái gì mà lại khóc."
Đây là một lão liếm cẩu có thâm niên a.
Chẳng qua chỉ nghe được tin tức về cao nhân là cảm xúc lại lớn tới như vậy, tuyệt đối là người đã tu liếm đạo tới đại thành, bản lĩnh vuốt mông ngựa bực này là hiếm thấy.
Là một kình địch a!
"Các vị có chỗ không biết."
Vân Trần lau nước mắt trên mặt rồi nói: "Chủ nhân năm đó từng nói với chúng ta, hắn vẫn luôn đi theo sau một đấng tối cao, tuy rằng ta chưa từng thấy, nhưng ta có thể cảm nhận được sự tôn kính của chủ nhân đối với đấng tối cao đó, chuyện lần này, để cho ta cảm giác được đáng tối cao kia đã trở về, cho nên mới kích động như vậy."
Cường giả đỉnh cao năm đó thế mà đi theo sau một đấng tối cao!
Mọi người trong Thiên Cung đều xúc động, lại nghĩ tới vị thủ mộ bên trong Tổ địa kia từng nói tới lời, 'Hắn trở về' này.
Quả nhiên cao nhân đã chiến đấu chống lại thứ không rõ kia ở vô số năm về trước, nhưng bây giờ họ đang tiếp tục cuộc chiến cách đây vô số năm!
Tiêu Thừa Phong lớn tiếng nói: "Lần này, đôi thành chúng ta đi theo cao nhân, chắc chắn có thể tiêu diệt hoàn toàn thứ không rõ!"
Quân Quân đạo nhân hỏi: "Vân Trần tộc trưởng, chúng ta cần bắt được sương mù màu xám không rõ, ngươi thế nhưng là có biện pháp nào không?"
Vân Trần mở miệng nói: "Chuyện này không khó, sương mù màu xám không rõ tuy rằng bị một mũi tên của cao nhân chấn nhiếp mà ẩn lui, nhưng những tồn tại bị nhiễm thứ không rõ kia chắc chắn sẽ không cam lòng ở yên một chỗ, tới lúc đó có thể đi tới bắt nó được."
Nữ Oa nhíu mày lại, không cam lòng nói: "Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể chờ đợi thôi sao?"
Vân Trần cười nói: "Cũng không hẳn vậy, sương mù màu xám không rõ bộc phát trước đó, ta đặc biệt để ý mấy nơi có sương mù màu xám nồng đậm ở gần đây, một chỗ cách nơi này gần nhất nằm ngay phía tây nam."
Nơi có sương mù màu xám nồng đậm, tự nhiên càng dễ tìm được tung tích của sương mù màu xám không rõ.
Quân Quân đạo nhân nói ngay: "Phía tây nam sao? Được, chúng ta giờ đi xem một chút!"
Sau đó, đám người Thiên Cung không chậm trễ, lập tức bay thẳng về phía tây nam mà đi.
Phiếu Miểu tông.
Mặc dù chỉ là một môn phái nhỏ, nhưng phong cách hành sự lại ôn hòa, đệ tử tu luyện ý cảnh phiêu miểu, tự tại nhàn tản, cũng xem như là thế lực một phương.
Tu vi của Bối Vân Trường, Tông chủ Phiêu Miểu tông cũng không yếu, đạt tới cảnh giới Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhị bộ.
Ngay vào lúc sau khi sương mù màu xám không rõ bộc phát không lâu, Phiêu Miểu tông rơi vào một trận tai họa.
Vào lúc này, toàn bộ Phiêu Miểu tông đã tràn ngập khí tức giết chóc.
Vô số đệ tử chiến đấu tại quảng trường trước đại điện, pháp thuật rực rỡ nổ tung trong hư không, trên mặt đất thì đã được máu tươi phủ kín.
Một tên đệ tử mặc trang phục của Phiêu Miểu tông cất bước giết vào trong đại điện, toàn tân hắn đều tỏa ra khí tức bạo ngược, nhìn chằm chằm vào lão giả trong đại điện, trầm giọng nói: "Sư phụ, ta đã khuyên ngươi nhiều lần, nếu như ngươi truyền Phiếu Miểu Tâm kinh cho ta sớm một chút thì chuyện làm sao sẽ biến thành như thế này?"
Hắn chính là Tung Minh, Đại sư huynh của Phiêu Miểu tông.
Bối Vân Trường nhận thấy sương mù màu xám trong mắt Tung Minh, con ngươi hơi co rụt lại, mở miệng nói: "Ngươi thế mà tu luyện với sự giúp đỡ của sương mù màu xám không rõ?"
Tung Minh cười lạnh nói: "Nếu không phải như vậy thì thực lực của ta làm sao lại tăng vọt?"
Bối Vân Trường tức giận nói: "Nghiệt đồ, ta từng nói người tu tiên đầu tiên phải thận trọng, sương mù tà môn này chắc chắn sẽ có tai hại, sao ngươi lại có thể hấp thu một cách tùy tiện như vậy?!"
Khuôn mặt Tung Minh trở nên dữ tợn nói: "Còn không phải bị ngươi ép sao! Nếu như ngươi truyền Phiếu Miểu Tâm kinh cho ta sớm một chút thì ta làm sao lại phải mạo hiểm mà đi hấp thu sương mù màu xám, mọi chuyện đều là do ngươi sai! Mau giao Phiếu Miểu Tâm kinh ra!"
Bối Vân Trường đau khổ nhắm mắt lại, cảm thán nói: "Những đệ tử tạo phản bên ngoài kia, đều tu luyện sương mù màu xám giống như ngươi? "
Tung Minh cười ha ha nói: "Thực lực cường đại thì có ai mà không thích? Mạnh được yếu thua chính là pháp tắc căn bản của thế giới này, yếu chính là một cái tội, mà đã là tội thì phải chết!"
Bối Vân Trường chậm rãi đi về phía trước, đứng chắp tay, khí tức trên người lưu chuyển, lạnh lùng nói: "Phiếu Miểu Tâm kinh ngươi cũng đừng vọng tưởng, còn có ai mượn sương mù màu xám để tu luyện thì đều đứng ra, hôm nay ta muốn thanh lý môn hộ!"
Ánh mắt của hắn quét qua, khí thế trên người càng ngày càng cao, uy phong lẫm lẫm của tông chủ là không thể nghi ngờ.
Một khắc sau ----
Ở bên tay phải của hắn, tất cả các đệ tử đang đứng giơ trường kiếm về phía hắn.
Ở bên tay trái của hắn, tất cả các đệ tử đang đứng giơ trường kiếm về phía hắn.
Đảo mắt, Bối Vân Trường đứng ở giữa trở thành mục tiêu công kích.
Hơn mười tên đệ tử có thể đứng ở bên trong đại điện này, tất cả đều là đệ tử nội môn có thiên phú cao, mà vào lúc này đều đang giơ trường kiếm về phía Bối Vân Trường.
Khí thế của Bối Vân Trường vốn còn đang cất cao lập tức bị kiềm hãm, trên mặt vẻ mặt cũng không còn sự thong dong, rơi vào ngốc trệ.
Tất cả đệ tử đắc ý của tông môn đều làm phản rồi?
Không nói đến bọn họ, tình hình bên ngoài đại điện hiển nhiên không tốt.
Tính toán cẩn thận, toàn thông thế mà có tới hơn tám thành đệ tử mượn sương mù màu xám để tu luyện!
Hơn nữa, những đệ tử này bởi vì mượn nhờ sương mù màu xám để tu luyện, tu vi của tất cả đều được tăng lên rất nhiều.
Tâm trạng Bối Vân Trường dần chìm xuống.
Cái này, cái này, cái này ... ta dường như có hơi không phải là đối thủ.