Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1226: CHƯƠNG 1226: TA LÀ NGƯỜI YÊU NGHỀ NHẤT

Trên dưới toàn bộ tông môn đã bị xói mòn bởi lòng tham.

Tám thành số đệ tử đã nổi dậy chống lại Tông chủ, những đệ tử khác thì đã bị tàn sát tới hầu như không còn, chỉ vì Phiếu Miểu Tâm kinh.

Đại sư huynh cười lạnh, "Sư phụ, toàn bộ Phiếu Miểu tông chỉ còn một người cứng nhắc như ngươi, giao Phiếu Miểu Tâm kinh ra, chúng ta còn có thể cho ngươi được thống khoái."

Một tên đệ tử khác trầm giọng nói: "Sư phụ, sương mù màu xám đang tới gần nơi này, Phiếu Miểu tông dù sao cũng không tiếp tục chờ được nữa, không bằng giao Phiếu Miểu Tâm kinh ra, mọi người cũng được giải tán càng sớm càng tốt!"

"Ha ha ha..."

Bối Van Trường cũng không biết nên dùng vẻ mặt gì tới đối mặt với lần biến cố này, cười một tiếng thê lương.

Cảnh tượng này quả thực còn muốn thảm hơn so với việc tông môn bị diệt, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Có điều hắn vẫn rất có cốt khí nói: "Các ngươi đời này cũng đừng nghĩ tới việc đạt được Phiếu Miểu Tâm kinh!"

"Muốn chết!"

Đại sư huynh Tung Minh trầm giọng chợt quát một tiếng, lập tức vận chuyển pháp lực công về phía Bối Vân Trường!

Những đệ tử khác cũng hành động sau đó.

Hơn mười tên đệ tử tất cả đều cầm trường kiếm trong tay, kiếm khí màu trắng vô cùng sắc bén biến thành kiếm võng kinh khủng, bao phủ Bối Vân Trường vào trong đó.

Bối Vân Trường sử dụng Phiếu Miểu Tâm kinh, bước ra những bộ pháp kỳ dị, dáng người lúc ẩn lúc hiện, kiếm khí trong tay rất sắc bén, lấy một kiếm chống lại hơn mười đạo kiếm khí xung quanh.

Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện đã bị xuyên thủng trăm ngàn lỗ bởi kiếm khí tràn ngập đâm vào.

Tuy nhiên tu vi của hơn mười tên đệ tử đột nhiên tăng vọt, ngoài ra còn xuất thủ vô cùng tàn nhẫn, không để ý tới tình nghĩa sư đồ chút nào, chẳng mấy chốc đã có thể áp chế được Bối Vân Trường, để lại mấy vết kiếm trên người Bối Van Trường!

Con ngươi của Tung Minh biến thành màu xám trắng, nói ra lời nói lạnh như băng: "Thời đại mới tới rồi, loại người nào cứng nhắc cổ hủ chắc chắn sẽ bị thời đại này đào thải, sư phụ, không phải ngươi không lựa chọn sương mù màu xám mà là ngươi đã bị sương mù màu xám từ bỏ!"

Bối Vân Trường lắc đầu, cảm thán nói: "Ngươi đã điên rồi!"

"Ha ha ha, không điên cuồng thì không sống nổi!"

Tung Minh cười điên cuồng không thôi.

Những đệ tử còn lại khác đều lộ ra vẻ mặt điên cuồng, thế công trong tay càng ngày càng sắc bén hơn.

"Đệ tử Phiếu Miểu tông, cùng nhau mời sư phụ chịu chết!"

Bọn họ cùng nhau hét lớn một tiếng, giơ cao trường kiếm trong tay lên, kiếm mang (ánh kiếm) hội tụ trong hư không, hóa thành một kích mạnh nhất, kiếm ảnh (bóng kiếm) to lớn chém về phía Bối Vân Trường!

Dưới một kích này, mọi pháp lực của Bối Vân Trường đều bị trảm diệt, mắt tấy sẽ phải chết dưới kiếm mang.

Lúc này, một cỗ khí thế bàng bạc ầm ầm buông xuống, mang theo một cơn gió lớn, trong nhyas mắt từ bên ngoài tiến vào bên trong đại điện.

"Một vở kịch hay, một đám đệ tử cùng nhau giết sư, các ngươi cũng xứng dùng kiếm sao?!"

Giọng nói này như tiếng sấm rền vang vọng ở bên trong tai của mỗi người.

Ngay sau đó, theo một tiếng kêu nhỏ, một đạo kiếm quang nhanh như chớp mà tới, chói lòa mắt của tất cả mọi người.

Kiếm ảnh to lớn kia lập tức bị đánh tan.

"Binh binh bang bang!"

Trường kiếm trong tay của tất cả đệ tử Phiếu Miểu tông đều bị chém rụng rơi trên mặt đất, thân thể bay ngược ngã xuống trên mặt đất.

Tiêu Thừa Phong chắp tay sau lưng, không nhanh không chậm, từ bên ngoài đại điện bước chân tiến vào bên trong.

Những thanh trường kiếm nèm rải rác trên mặt đất run lên, như thể đang chào đón vị vua của chúng.

Phương thức xuất hiện này, tràn đầy bức cách.

Tung Minh kinh hãi muốn chết, run giọng nói: "Ngươi là ai?"

"Ta là ai?"

Tiêu Thừa Phong lạnh lùng kiêu ngạo cười một tiếng, buồn bã nói: "Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đọa vạn cổ như đêm dài!"

Tung Minh không cam lòng nói: "Tiêu tiền bối, chúng ta không oán không cừu, đây là chuyện của Phiếu Miểu tông chúng ta, tại sao ngươi phải nhúng tay vào?"

Tiêu Thừa Phong lạnh lùng nói: "Các ngươi bị sương mù màu xám không rõ làm cho u mê, nhập vào Ma đạo, tự nhiên nên trừ!"

Sau lưng, đám người Thiên Cung khoan thai tới chậm.

Dương Tiễn cười mắng: "Tiêu Thừa Phong, trang bức nên có chừng có mực, cùng nhau đi tới, ngươi đã lặp lại kiểu này bao nhiêu lần rồi, lời nói thì cũng phải thay đổi một chút chứ, làm mãi như vậy không biết chán hay sao?"

Cự Linh Thần tiếp lời nói: "Đây là lần thứ mười sáu rồi, ngươi không thấy mệt nhưng chúng ta đều thấy mệt cả rồi!"

Tiêu Thừa Phong nói lời phản bác: "Ta đây không phải chính là vì tạo danh khí cho Thiên Cung sao? Các ngươi làm sao không biết xấu hổ lại nói ta như vậy, ở đây ta là người yêu nghề nhất!"

Sự xuất hiện của bọn họ đã cô đọng toàn bộ không gian của Phiếu Miểu tông, mặc dù họ không cố ý lan tỏa khí tức ra ngoài, nhưng thi thoảng uy áp vẫn như cũ khiến cho người ta không thở nổi.

Bối Vân Trường tê cả da đầu, không nghĩ tới ở vào thời khắc tông môn sắp bị diệt vong, thế mà đột nhiên có nhiều đại lão tới như vậy.

Hắn vội vàng cung kính nói: "Bối Vân Trường bái kiến các vị tiền bối, cảm tạ ân cứu mạng của các vị tiền bối."

"Không cần khách khí."

Tiêu Thừa Phong cười khoát khoát tay áo, hỏi tiếp: "Không ngại để chúng ta thanh lý môn hộ giúp ngươi chứ?"

"Các vị tiền bối xin cứ tự nhiên."

Lập tức, Tiêu Thừa Phong vung tay lên, trường kiếm nằm trên mặt đất thi nhau bay lên trời, đâm xuyên qua tất cả đệ tử.

Quân Quân đạo nhân đã thành thói quen, lấy một quả Thủy Tinh cầu ra, rút ra hết tất cả sương mù màu xám mà đám đệ tử kia hấp thụ, phong ấn vào bên trong Thủy Tinh cầu.

Quân Quân đạo nhân lắc đầu, "Chỉ có chút này, tuy nhiên có chút còn hơn không."

Lúc này có ba tên đệ tử tiến vào đại điện, nói với Bối Vân Trường: "Sư tôn."

Bối Vân Trường hỏi: "Còn có người nào sống sót không?"

Một người trong đó nói: "Còn có ba sư đệ, thương thế rất nặng đang được chữa thương ở bên ngoài."

Bối Vân Trường thở dài một tiếng, mặt lộ vẻ đau buồn.

Một cái tông môn lớn như vậy, thế mà lại chỉ còn lại có mấy người may mắn còn sống sốt, quá thê thảm rồi.

Dương Tiễn nói lời an ủi: "Loại tình huống này như ngươi thế nhưng là đã rất may mắn, chúng ta một đường đi tới, cảnh tượng cha con tương tàn, vợ chồng bất hòa thế nhưng là nhiều vô số kể, rất nhiều tông môn đều đã bị diệt cả tông."

Cự Linh Thần gật đầu nói: "Có một số tông môn toàn tông đều mượn sương mù màu xám để tu luyện, bị chúng ta thanh lý hết, tông môn các ngươi có thể còn có nhiều đệ tử nhẫn nhịn được sự dụ hoặc của sương mù màu xám thì đúng là không dễ dàng."

Đây không phải là bọn họ nói lung tung, mà là những gì chứng kiến được khi đi tới.

Tuy rằng khoảng thời gian sương mù màu xám không rõ bộc phát rất ngắn, nhưng vẫn tạo thành ảnh hưởng cực kỳ đáng sợ.

Có rất rất nhiều người không chịu được sự dụ hoặc mà hấp thu sương mù màu xám không rõ.

Theo đó mà tới, cừu hận, ghen ghét, tham lam, bạo ngược ... nổi lên.

Cảm xúc vốn giấu sâu trong lòng được phóng đại lên một cách nhanh chóng, cộng với bọn họ bởi vì sương mù màu xám không rõ mà tu vi tăng vọt, nội tâm bành trướng đi gây sự khắp nơi.

Cảnh tượng hỗn loạn khiến nội tâm đám người Thiên Cung đều trở nên nặng nề, cảm thấy bất an, càng kiên định với quyết tâm muốn xóa bỏ hoàn toàn sương mù màu xám không rõ.

Bọn họ tin tưởng chắc chắn rằng, chỉ cần đi theo cao nhân cho thật tốt, thắng lợi cuối cùng nhất định sẽ thuộc về họ!

Bối Vân Trường lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Ta thật không nghĩ tới sương mù màu xám không rõ lại khủng bố như thế, thế mà xúi giục tất cả đệ tử của ta, bọn họ vốn không phải như vậy, tóm lại, cảm tạ các vị tiền bối một lần nữa."

Dương Tiễn mở miệng nói: "Chúng ta tới lần này chính là vì loại bỏ thứ không rõ kia khỏi thế gian, bên chỗ ngươi sương mù màu xám không rõ càng ngày càng nồng đậm, có biết phương hướng tây nam kia có gì không?"

"Phương hướng tây nam?"

Sắc mặt Bối Vân Trường hơi động một chút, mở miệng nói: "Nếu như ta không đoán sai, các ngươi muốn tìm sương mù màu xám không rõ thì chắc chắn có quan hệ với Thận khí."

"Thận khí?"

"Ban đầu phương hướng tây nam có một cái sơn cốc, tên là Mê Vụ sơn cốc, là một nơi vô cùng nguy hiểm."

Bối Vân Trường nói: "Bất cứ ai tiến vào sơn cốc đều sẽ bị sương mù ảnh hưởng, khó phân biệt được phương hướng, thần thức rơi vào huyễn cảnh."

"Xem như Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhất bộ tiến vào bên trong cũng rất khó đi ra, vốn mọi người chỉ coi nơi đó là một sơn cốc tự nhiên bình thường, thế nhưng ngay vào mấy ngày trước, theo sương mù màu xám không rõ bộc phát ra, trong sơn cốc nơi đó lại có một loại tồn tại đáng sợ nào đó theo đó mà thức tỉnh!"

"Ta cũng chỉ mới nghe được người ta nói gần đây, hóa ra trong sơn cốc có một đầu Thận Long chiếm cứ sơn cốc đó, nó đã ngủ yên cho đến khi sương mù màu xám đến, những sương mù kia chẳng qua chỉ là Thận khí khi nó đang ngủ say mà phun ra nuốt vào, từ đó tạo thành sương mù trong sơn cốc."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!