Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1236: CHƯƠNG 1236: CĂN BẢN KHÔNG CAI ĐƯỢC

Ngạo nghễ mà nói: "Bảo vật này há lại để cho ngươi nếm một cách tùy tiện? Đại Đạo Đốn Ngộ đan chúng ta thực sự là không để vào mắt!"

Các ngươi như vậy, phân cũng không có mà ăn!

Sắc mặt Tam trưởng lão biến hóa không ngừng, lập tức kinh ngạc với bối cảnh của Thiên Cung, để hắn không cách nào nhìn thấu, vừa uất ức với thái độ của Thiên Cung dành cho hắn.

Lông mày cau lại, lạnh lùng nói: "Các vị, sương mù màu xám không rõ này, chỉ có giao cho Đại Đạo Đan các chúng ta thì mới có thể tịnh hóa triệt để, các ngươi đạt được sương mù màu xám, chỉ sợ sẽ làm loạn thế gian, tha thứ cho ta không thể để cho các ngươi mang đi."

Quân Quân đạo nhân cười lạnh nói: "Bàn điều kiện không thành nên chuẩn bị ăn cướp một cách trắng trợn rồi?"

"Sương mù màu xám chỉ có các ngươi mới có thể tịnh hóa được? Đây là đạo lý từ nơi nào tới vậy?"

Hai mắt Dương Tiễn hơi nheo lại, tiếp tục nói: "Được một cái Đại Đạo Đan các, Thiên Cung chúng ta nhớ kỹ!"

Tam trưởng lão lắc đầu, đạm mạc nói: "Đã các vị ngu xuẩn mất khôn, vì thiên hạ thái bình, Đại Đạo Đan các chúng ta chỉ có thể bất đắc dĩ mà xuất thủ."

Mục Thiên Hoa cười lạnh với đám người Thiên Cung, sau đó thì bước ra một bước, trầm giọng nói: "Hiện tại chủ động giao ra còn kịp, chờ ta động thủ thì kết quả của các ngươi đều sẽ không tốt!"

"Muốn đánh thì đánh, cần gì mà phải nói nhảm nhiều như vậy?"

Tiêu Thừa Phong xua tay sốt ruột nói, sau đó thì trong tay bấm pháp quyết, trường kiếm lập tức phá không, lao thẳng tới Mục Thiên Hoa mà đi.

"Châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình, thật buồn cười!"

Mục Thiên Hoa nở ra nụ cười kiêu ngạo và lạnh lùng, thân thể theo gió mà lên, nhẹ nhàng bay ra từ trên Phương chu, duỗi ra một ngón tay, điểm một điểm về phía trường kiếm kia.

Một làn sóng nước gợn lên từ đầu ngón tay của hắn, một chiếc khăn mùi xoa màu xanh thẳm xuất hiện ở trước ngón tay, như một tấm chắn, ngăn cản trường kiếm.

"Kiếm này không tệ, ta thu!"

Mục Thiên Hoa mở miệng cười nhạt, đầu ngón tay phun trào ra từng lớp pháp lực.

Chiếc khăn mùi xoa kia dần dần biến lớn, nhúc nhích khuếch tán ra giống như dòng nước, từng chút từng chút một bao bọc về phía trường kiếm mà đi.

Nó thực sự có thể đồng hóa trường kiếm, từ đó đoạt pháp bảo tới.

Thân kiếm của trường kiếm run rẩy, giống như đang ngăn cản cỗ lực lượng này.

"Là Dung Bảo Thủy Cân, nước nuôi vạn vật, đồng hóa vạn vật, là Bản Nguyên chí bảo thuần hệ Thủy!"

"Ta nhớ Dung Bảo Thủy Cân này là Thánh khí của Thánh Thủy môn, trong tay Mục Thiên Hoa tại sao lại có thể có được chí bảo bực này?"

"Trong tay Mục Thiên Hoa đương nhiên không có, nhưng Đại Đạo Đan các là ở nơi nào, pháp bảo đương nhiên sẽ không thiếu."

"Vô số tu sĩ vì một viên đan dược mà bỏ ra biết bao gia tài, Đại Đạo Đan các giàu tới làm cho người giận sôi a!"

"Có điều ta cảm thấy Thiên Cung thần bí kia cũng rất giàu, chỉ trận mưa vừa rồi kia, chính là thế gian hiếm có, để cho người ta nhớ mãi a."

...

"Ong ong ong."

Trường kiếm rung động.

Mục Thiên Hoa nở ra nụ cười đắc ý.

Kiếm tu một khi rời khỏi kiếm thì chẳng là cái thá gì!

Hắn sớm đã bị Tiêu Thừa Phong kéo căng giá trị cừu hận, nhất định phải cho Tiêu Thừa Phong một bài học khó quên!

"Muốn thu kiếm của ta sao? Ngươi thu được nổi không?"

Tiêu Thừa Phong cười lên ha hả, đưa tay một chiêu, sau lưng lại có một thanh kiếm bay ra, trực tiếp kề dưới chân của hắn, ngự kiếm mà đi!

Sau đó, đưa tay chỉ một chỉ về phía Mục Thiên Hoa.

Thanh kiếm thứ ba bắn ra, không có nhắm vào thứ gì khác, nhắm thẳng về phía Dung Bảo Thủy Cân mà đi!

"Xùy -- "

Thanh kiếm thứ ba đâm vào trên Dung Bảo Thủy Cân, khiến cho gợn sóng nơi đó lập tức dao động, một cỗ ba động kỳ dị đang tràn lan ra, hai cỗ lực lượng cường đại đang giằng co.

Một cái vô cùng sắc bén, một cái thì mềm mại không sợ.

Mục Thiên Hoa sầm mặt lại, pháp quyết trong tay biến hóa không ngừng, ngưng giọng nói: "Vậy thì cùng thu luôn!"

Tuy nhiên --

"Kiếm thứ tư, xuất!"

"Kiếm thứ năm, xuất!"

"Kiếm thứ sáu, xuất!"

...

Đằng sau Tiêu Thừa Phong, từng thanh trường kiếm giống như không cần tiền xếp hàng mà ra, đều là hướng về phía Dung Bảo Thủy Cân mà đi!

Trong nháy mắt, đã có mười mấy thanh trường kiếm xuất hiện ở trước mặt Mục Thiên Hoa.

Dung Bảo Thủy Cân rốt cuộc không cách nào đồng hóa, bắt đầu biến dạng, dần dần biến thành hình dáng trường kiếm.

"Được, rất nhiều rất nhiều Thần kiếm a!"

"Chí ít đều là Đại Đạo Chí bảo Nhị phẩm, thậm chí có hai thanh là Đại Đạo Chí bảo Ngũ phẩm!"

"Quá giàu, không khoác lác không lừa lọc, nhưng thanh trường kiếm này không cần giết tới đều có thể chọc mù con mắt của ta a."

"Bọn họ đến tột cùng là ai a, chỉ một mình người này vậy mà đã giàu tới có thể so với một đại tông môn rồi a!"

"Thiên Cung... Thật là đáng sợ!"

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn vào những thanh trường kiếm ở trên trời kia, giống như ảo mộng vậy.

"Ha ha ha, Thiên không sinh ta Tiêu Thừa Phong, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!"

Được nhiều người để ý tới như vậy, lòng hư vinh của Tiêu Thừa Phong đã đạt được thỏa mãn cực lớn.

Cười điên cuồng, tiếng cười cuồn cuộn vang vọng ở trong thiên địa, sau lưng lại một lần duy nhất bay ra ba thanh Thần kiếm nữa, ánh sáng vô tận bao phủ bầu trời xanh, kiếm quang như ngân hà treo ngược, trùng trùng điệp điệp.

"Phốc!"

Dung Bảo Thủy Cân lập tức bị xuyên thủng, mười mấy thanh trường kiếm nối đuôi nhau mà vào, lao thẳng tới trước mặt Mục Thiên Hoa.

Hai tay Mục Thiên Hoa khẽ run lên, thân hình nhanh chóng lui về phía sau, lại gọi ra mấy món pháp bảo hộ thân nữa nhưng cũng khó mà ngăn cản thế công của Thần kiếm, lộ ra rất chi là chật vật.

"Ha ha ha, nói nhảm nửa ngày, hóa ra chỉ vậy?"

Dưới chân Tiêu Thừa Phong được năm thanh trường kiếm kéo lấy, khinh thường nhìn vào Mục Thiên Hoa, buồn bã nói: "Năm thanh Thần kiếm mạnh nhất của ta còn chưa có ra vậy mà ngươi đã không ngăn cản được rồi."

Dương Tiễn và những người khác đều lắc đầu, đều không muốn xem Tiêu Thừa Phong.

"Bắt đầu rồi, gia hỏa này lại bắt đầu trang bức, căn bản không cai được."

"Những thanh Thần kiếm này chẳng qua là thứ rác rưởi mà Niếp Niếp tiên tử và Long Nhi tiên tử các nàng mang ra từ bên trong Nguyên Trì thánh cảnh mà thôi."

"Cự Linh Thần ngươi nói cái rắm, ngươi không phải cũng chọn lấy hai cái rìu lớn sao? Đúng, còn có một cái chùy lớn nữa."

"Dương Tiễn, nhắc tới ngươi thì cũng là như vậy, lúc lấy chí bảo thì ngươi là cái tên miệng cười toe toét nhất."

"Có Tiêu Thừa Phong loại chim đầu đàn này cũng rất tốt, danh tiếng của Thiên Cung chúng ta xem như được đánh ra hoàn toàn."

Về phần những người vây xem khác, sớm đã giật mình chết lặng từ lâu, từng tên đều trợn tròn mắt há hốc mồm mà nhìn vào sự chật vật của Mục Thiên Hoa với vẻ mặt ngốc trệ.

Mục Thiên Hoa thế nhưng là ở cảnh giới nửa bước Chúa Tể, mà Tiêu Thừa Phong chỉ là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ mà thôi, thế mà có thể đè Mục Thiên Hoa ra mà đánh, loại tu vi này thực sự là khiến cho người ta phải sợ hãi.

Phàm là có thể chiến đấu vượt cấp, không có ai là không phải thiên tài siêu cấp, quá hiếm thấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!