Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1237: CHƯƠNG 1237: ĐÚNG LÀ CÓ LAI LỊCH LỚN.

Không nghĩ tới trước mặt lại xuất hiện một tên quái thai, hơn nữa một người còn mang theo nhiều thanh Thần kiếm như vậy.

Ánh mắt của Tam trưởng lão Đại Đạo Đan các trở nên u ám, đằng sau hắn còn có hai tên tu sĩ đều là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ.

Tuy nhiên, hắn cũng biết được bên mình không có chút phần thắng nào, cũng không tiếp tục ra lệnh xuất thủ nữa.

"Thiên Cung a, rất được rất được, chỉ là cái đồ nhà quê đi ra từ cấm khu thượng cổ mà cũng dám là địch với Đại Đạo Đan các chúng ta, Nguyên giới rất lớn, các ngươi sẽ phải hối hận!"

Tam trưởng lão âm trầm nói, nói tiếp: "Chúng ta đi!"

Tuy nhiên, không đợi Phi chu quay đầu, Dương Tiễn và những người khác đều đã xông tới.

Dương Tiễn cười lạnh nói: "Ngươi đã cao tuổi như vậy rồi thế mà còn ngây thơ như vậy, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao? Thiên hạ này làm gì có chuyện tốt như vậy?"

Cự Linh Thần nhe răng trợn mắt nói: "Đúng vậy, muốn cướp đồ của chúng ta, hơn nữa còn động thủ, vậy mà đã muốn đi rồi? Ngươi đừng có làm trò cười nữa có được không?"

Tam trưởng lão lạnh lùng nói: "Các ngươi muốn thế nào?"

Quân Quân đạo nhân cười nói: "Đã các ngươi cũng đang thu thập sương mù màu xám, vậy thì để sương mù màu xám của các ngươi lại, chúng ta xem như hòa nhau."

Tam trưởng lão lập tức nói ngay: "Không có khả năng!"

Sắc mặt Dương Tiễn không thay đổi chút nào, lạnh lùng nói: "Vậy chính là không muốn nói chuyện rồi, giết ngươi trước rồi lại lấy sương mù màu xám cũng giống vậy."

"Ầm!"

Uy thế vô tận lập tức bộc phát ra từ trong cơ thể của mọi người, còn có pháp lực như long đằng hổ khiếu, đánh vào trên phi thuyền.

Cả chiếc Phi chu tan thành từng mảnh, giống như từng bông tuyết nhỏ trôi đi.

Đám người Tam trưởng lão từ trên không trung rơi xuống, ngã trên mặt đất sắc mặt tái nhợt, bên trong đôi mắt đầy vẻ kinh sợ.

Bọn họ không nghĩ tới ngoại trừ Tiêu Thừa Phong ra, những người còn lại của Thiên Cung thế mà cũng đáng sợ như thế.

Mỗi một người đều có thực lực chiến đấu vượt cấp.

Hơn nữa ... hắn còn cảm nhận được rõ ràng loại sát khí lạnh thấu xương bộc phát ra từ trên người bọn họ kia, không phải là giả mà là thật sẽ giết hắn!

Thiên Cung là một đám kẻ lỗ mãng a, thế mà thực sự không sợ Đại Đạo Đan các một chút nào.

"Các vị dừng tay, sường mù màu xám ở đây, cho các ngươi."

Tam trưởng lão móc ra một cái hồ lô từ trong ngực, khuất nhục ném cho Quân Quân đạo nhân.

Sau đó thì ngay cả lời lẽ hung ác cũng không dám nói, xám xịt mà rời đi.

Nói với đám điên này không có gì tốt, không chừng bọn họ thật nổi điên lên giết người.

Mọi người vây xem thấy cảnh này thì đều cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.

Đường đường là Đại Đạo Đan các thế mà nhận sợ, từ giờ trở đi, danh tiếng của Thiên Cung chỉ sợ muốn cao hơn thêm một tầng.

Có điều, cũng có người cảm thấy Thiên Cung không biết tự lượng sức mình, một cái thế lực mới nổi thế mà lại dám đi vào chỗ chết đắc tội với một thế lực uy tín lâu năm, cái này có khác gì muốn chết đâu.

Đám người Quân Quân đạo nhân thì là không có để Đại Đạo Đan các vào trong lòng một chút nào, sau khi đạt được sương mù màu xám thì lập tức lên đường mang trở về Thất giới.

Ở trên Phi chu của Đại Đạo Đan các.

Sắc mặt Tam trưởng lão âm trầm, ánh mắt như muốn giết người.

Một cỗ khí tức bạo ngược tàn phá xung quanh hắn khiến cho người ta phải e ngại.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Thiên Cung được lắm, hôm nay ban ân, Đại Đạo Đan các ta ngày sau tất báo!"

Làm Luyện đan sư, hắn đi tới đâu mà không được người kính úy?

Xem như Đại Đạo Chúa Tể cũng không dám ra vẻ với hắn.

Nhưng hôm nay, Thiên Cung lại hung hăng cho hắn một cái tát, để hắn mất hết thể diện.

Mục Thiên Hoa đứng ở bên cạnh hắn, hung hăng mở miệng nói: "Tam trưởng lão, có cần để Đan các phái cao nhân ra diệt trừ Thiên Cung hay không?"

Ánh mắt Tam trưởng lão biến hóa không ngừng, cuối cùng lắc đầu nói: "Trong khoảng thời gian bất thường gần đây, Các chủ bảo chúng ta cố gắng khiêm tốn, tất cả lấy thu thập sương mù màu xám làm chủ."

Nhắc tới sương mù màu xám, da mặt của hắn lại co rúm một trận lại, đau lòng không thôi.

Những sương mù màu xám giao cho Thiên Cung kia, thế nhưng là hắn thật vất vả mới thu thập tới được, còn chưa kịp cầm nóng thì đã đổi chủ.

...

Một bên khác, tại tổng bộ của Lược Thiên minh.

Người đeo mặt nạ khoanh chân ngồi ở trên hư không.

Một tên đệ tử đi tới trước mặt hắn, hai đầu gối quỳ xuống đất bởi kính sợ.

Mở miệng nói: "Chủ thượng, có tin tức mới liên quan tới Thiên Cung đi ra từ bên trong cấm khu thượng cổ."

Người đeo mặt nạ nói với giọng đầy uy nghiêm: "Nói."

Đệ tử nói: "Người của Thiên Cung cũng đang thu thập sương mù màu xám, trấn áp đầu Thận Long nhiễm sương mù màu xám kia, tuy nhiên lại nảy sinh xung đột với Đại Đạo Đan các, cuối cùng người của Thiên Cung lấy thực lực vượt xa người cùng cấp đánh bại một tên trưởng lão của Đại Đạo Đan các."

"Thực lực vượt xa cùng cấp?"

"Không sai."

Tên đệ tử kia khẽ gật đầu, giọng điệu cả kinh nói: "Người của Thiên Cung dường như người người đều là thiên tài, mỗi một vị đều có năng lực khiêu chiến vượt cấp, hơn nữa bọn họ làm việc còn không cố kỵ điều gì, chỉ sợ là có lai lịch lớn."

"Ha ha, đúng là có lai lịch lớn."

Người đeo mặt nạ cười lạnh, sau đó hắn ở trong hư không đưa tay một chiêu.

Một thanh trường kiếm như thủy tinh phá không mà tới, trôi nổi ở trước mặt của hắn.

"Vì tăng tốc tiến độ, ta cũng nên thả ra con mồi thứ hai, Kiếm Nô, tới lượt ngươi ra sân."

"Vâng, chủ nhân."

...

Mọi người trong Thiên Cung giao sương mù màu xám cho Tứ Hợp viện xong, trở lại Lăng Tiểu Bảo điện để cùng nhau thảo luận những vấn đề tiếp theo.

Ngoài việc nghe ngóng tin tức có liên quan tới sương mù màu xám ra thì bọn họ còn cần phải hiểu những thay đổi trong Nguyên giới.

Trong khoảng thời gian này, Thiên Cung đã nghe ngóng được không ít tin tức.

Sắc mặt Ngọc Đế ngưng trọng nói: "Bên trong Nguyên giới, dường như cũng có không ít thế lực thu thập sương mù màu xám giống như chúng ta, đặc thù nhất chính là có ba cái thế lực lớn, Thần Tiêu tháp, Đạo Quân thành, Băng hải! Theo lời đồn đại, ba cái nơi này đều tồn tại một cường giả chí cường, là loại cường giả đỉnh cao của vô số năm trước!"

"Cường giả đỉnh cao?"

Ánh mắt Quân Quân đạo nhân ngưng tụ lại, mở miệng nói: "Chẳng lẽ những cường giả đỉnh cao này sinh tồn cùng thời đại với Chiến hồn của Thất giới sao? "

Ngọc Đế nghiêm nghị gật đầu, "Chỉ sợ là như vậy!"

Dừng một chút hắn lại nói: "Ở cùng ngày khi sương mù màu xám không rõ bộc phát, có người tận mắt chứng kiến bọn họ xuất thủ, ngoại trừ Băng hải ra, cường giả đỉnh cao trong Thần Tiêu tháp và Đạo Quân thành đều xuất thủ, tin đồn này cũng đã nhận được chứng thực."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!