Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1238: CHƯƠNG 1238: KIẾM LAI

Dương Tiễn nghi ngờ nói: "Bọn họ thu thập sương mù màu xám để làm cái gì?"

Ngọc Đế nói: "Khẩu hiệu thu thập sương mù màu xám của các bên đều giống nhau, đó chính là phong ấn và trấn áp sương mù màu xám không rõ!"

Nữ Oa nhịn không được nói: "Nếu như những thế lực này đều thu thập sương mù màu xám giúp cao nhân vậy thì tiết kiệm được nhiều việc."

Mọi người đều gật đầu đồng ý.

Tuy nhiên ngay sau đó, ánh mắt Tiêu Thừa Phong lại đột nhiên sáng lên, trên mặt mang theo nụ cười không có ý tốt, kích động nói: "Nữ Oa đại nhân nhắc nhở ta, bọn họ tuy rằng không phải thu thập sương mù màu xám cho cao nhân, nhưng là chúng ta có thể đi cướp a!"

Lời nói này trực tiếp để mọi người như thể phúc đến thì lòng cũng sáng ra vậy.

Cự Linh Thần nói thẳng: "Kế này hay! Cướp đoạt của bọn họ sẽ nhanh hơn nhiều so với việc chúng ta tự mình đi thu thập!"

Dương Tiễn đồng ý nói: "Vừa rồi từ chỗ Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các, chúng ta đã cướp được không ít sương mù màu xám, quả thực là vô cùng dễ dàng."

"Đừng có nói lung tung!"

Quân Quân đạo nhân quát lạnh một tiếng rồi nói: "Chúng ta đây không phải gọi là cướp, mà là mượn! Về phần cướp như thế nào ... khụ khụ, là mượn như thế nào thì cần phải suy tính một phen, chọn tốt mục tiêu."

Lập tức, mọi người đã định ra kế sách hay.

Vừa chú ý tới động thái của sương mù màu xám, tự chủ thu thâp, vừa nghĩ biện pháp đi mượn như thế nào.

Mà ánh mắt của Tiêu Thừa Phong đã bị thu hút bởi một tin tức khác.

"Thần Kiếm sơn mở rộng sơn môn, nghênh đón Kiếm tu trong thiên hạ, người nào có thể được Thần kiếm nhận làm chủ thì người đó có thể trực tiếp lấy kiếm đi, công phạt sương mù màu xám không rõ!"

Ngọc Đế nói: "Thần Kiếm sơn là thánh địa dành cho Kiếm tu ở Nguyên giới, trong đó có một ngọn núi trưng bày tất cả đều là Thần kiếm, nghe đồn ở vô số năm về trước, Sơn chủ của Thần Kiếm sơn có Kiếm đạo thông thần, ở trên ngọn núi đó khiêu chiến Kiến tu trong thiên hạ, phàm là người nào thua thì đều cần phải để lại kiếm của mình, lúc này mới tạo thành tòa Kiếm sơn đó."

"Kiếm đạo thông thần? Lợi hại như vậy?"

Hai mắt Tiêu Thừa Phong đột nhiên sáng lên, bắn ra kiếm khí, lòng ngứa ngáy khó chịu nói: "Ta đây nhất định phải tới đó kiến thức một chút."

Quân Quân đạo nhân nói ngay: "Thần Kiếm sơn sở dĩ mở rộng sơn môn chính là tặng kiếm cho thiên hạ, để càng nhiều người có năng lực đi trấn áp sương mù màu xám, bọn họ nói không chừng cũng trấn áp một số sương mù màu xám, ngươi đi qua đó nhìn xem có thể mượn về hay không."

Tiêu Thừa Phong kích động nói: "Ha ha ha, yên tâm, Tiêu Thừa Phong ta mà xuất mã thì toàn bộ Thần Kiếm sơn sẽ bị ta thuyết phục, ngoan ngoãn đưa ra tất cả của mình."

"Có điều, có chỗ chơi nui như vậy không thể chỉ có một mình ta đi, ta đi gọi Giang Lưu."

Sau đó, hắn lập tức rời khỏi Thiên Cung, đi tới Lạc Tiên sơn mạch.

Chân núi, Giang Lưu vẫn như cũ cầm trường kiếm trong tay cần cù đốn củi, dưới chân hắn đã chất đống không ít củi rồi.

Hắn giống như một bức tranh chuyển động, mỗi ngày lặp đi lặp lại chuyện giống vậy mà không cảm thấy chán chút nào.

Tiêu Thừa Phong lập tức lao tới, mở miệng nói: "Giang Lưu huynh, ngươi là Kiếm tu duy nhất trong thiên địa này mà Tiêu Thừa Phong công nhận, lần này ta muốn đi tới thánh địa Kiếm tu ở Nguyên giới, ngươi có muốn đi cùng hay không?"

Giang Lưu vừa đốn củi vừa nói: "Thánh địa Kiếm tu?"

Tiêu Thừa Phong gật đầu nói: "Không sai, chỗ đó có một ngọn núi là nơi tập hợp Thần kiếm của các thiên tài Kiếm đạo từ thời cổ đại tới nay, nghe nói người bình thường rất khó chiếm được sự tán thành của Thần kiếm ở trên ngọn núi đó, loại thịnh thế này thế nhưng là tuyệt đối không nên bỏ qua."

Giang Lưu dừng động tác trong tay, cười nói: "Ngươi là sợ tu vi Kiếm đạo của mình không đủ, lúc này mới tới tìm ta đi chống đỡ tràng tử cho ngươi sao?"

Tiêu Thừa Phong ho nhẹ một tiếng nói: "Ngươi thế nhưng là tiều phu của cao nhân, chặt củi lâu như vậy rồi cũng nên rời núi tăng thêm thể diện cho cao nhân chứ."

Giang Lưu gật đầu nói: "Ta phải đi xin cao nhân nghỉ phép cái đã, nếu như cao nhân đồng ý thì ta mới đi."

Tứ Hợp Viện.

"Đông đông đông."

"Giang Lưu cầu kiến Lý công tử."

"Kẹt kẹt."

Tiểu Bạch mở cửa ra, Giang Lưu hành lễ với Tiểu Bạch xong thì lúc này mới tiến vào Tứ Hợp viện.

Có điều, vừa mới bước vào Tứ Hợp viện, thân thể của hắn đột nhiên chấn động mạnh một cái, toàn thân đều bị một cỗ lực lượng vô danh nào đó trấn áp, để hắn không dám nhúc nhích một chút nào.

Cỗ lực lượng này cũng không phải là đang nhằm vào hắn, nhưng lại giống như phàm nhân gặp phải tiên nhân, theo bản năng sinh ra cảm giác áp bách khiến hắn dựng hết cả tóc gáy lên.

Giang Lưu yếu ớt nhìn lên, con ngươi càng là ro rụt kịch liệt lại.

Trên mặt sân Tứ Hợp viện bày đầy giấy tuyên.

Trên đó hầu như còn lưu lại những nét chữ viết tay, từng chữ đều toát ra uy lực của đại đạo vô cùng vô tận, xem như một chữ đơn giản như chữ 'Nhất', cũng dường như vô biên, kéo dài đến bầu trời vô tận, khiến người ta lạc lối.

Một vài bức tự thiếp, mỗi một bức đều đủ để kinh thiên động địa, lúc này lại giống như rác rưởi ném đầy trên mặt đất, thậm chí còn có nhiều bức ở trên còn có dấu chân, khiến đôi mắt của Giang Lưu run rẩy.

Lý Niệm Phàm khẽ ho một tiếng, ngượng ngùng nói: "Khụ khụ, đang dạy người luyện chữ a, trong nhà có hơi bừa bộn một chút."

Gần đây Tư Đồ Thấm thoát khỏi bảng chữ mẫu, chuẩn bị tự mình viết chữ.

Lý Niệm Phàm không thể không dạy nàng, bắt đầu từ những từ cơ bản nhất.

Tự thiếp trên đất kia chính là thành quả gần đây, bởi vì luyện thư pháp sẽ tốn giấy hơn, cũng lười quét dọn dẫn tới trong thư viện giấy bay đầy trời.

Giang Lưu vội vàng lắc đầu, "Không bừa bộn, không bừa bộn một chút nào."

Đây mà là loạn sao? Đây rõ ràng chỉ là chói mắt a!

Hắn thậm chí không dám nhìn vào những chữ này lâu hơn, hoa mắt không nói, chắc chắn sẽ bị lạc ở trong đó.

Lý Niệm Phàm tò mò mà hỏi: "Giang Lưu, ngươi qua đây có chuyện gì không?"

Giang Lưu thận trọng nói: "Thừa Lý công tử, lần này ta tới là muốn xin phép công tử cho ta nghỉ, có thể phải mất mấy ngày sau mới có thể trở lại tiếp tục đốn củi cho Lý công tử."

"Chuyện này không sao, củi đã đủ, ngươi có việc gì thì cứ việc đi làm đi."

Lý Niệm Phàm cười nói tùy ý.

Giang Lưu thực sự khách khí quá a, loại chuyện này mà cũng phải tới xin phép nghỉ.

Ngay sau đó, Lý Niệm Phàm lại hiếu kỳ hỏi một lần nữa: "Có thể nói cho ta biết ngươi xin phép nghỉ để đi làm cái gì không?"

Giang Lưu nói: "Có một cái Thánh địa Kiếm tu, ta muốn đi xem một chút."

Hóa ra là đang hướng về tiền đồ mà đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!