Giờ phút này, bọn họ đều có một loại cảm giác, đó chính là kiếm thế của mình chẳng qua chỉ là một con thỏ nhỏ, sẽ bị con sư tử kia ăn đến không còn sót lại một chút cặn bã nào.
Một số Kiếm tu có kiếm tâm bất ổn càng là hoảng sợ lùi về sau hai bước, một màn này trở thành ác một trên con đường tu đạo của bọn hắn.
"Rống -- "
Hùng Sư gào thét một tiếng, đánh về phía Tiêu Thừa Phong.
Nó giống như Vương Giả Kiếm đạo, những nơi đi qua, Kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong đều tránh lui, bị chấn động tới liểng xiểng.
Ngay khi tất cả mọi người cảm thấy Tiêu Thừa Phong không ngăn cản được, chắc chắn sẽ lại rút lui lần nữa, hắn thế mà cắn chặt hàm răng, "Run run rẩy rẩy" bước về phía trước một bước.
Một cỗ kiếm ý từ trên người hắn tuôn trào ra, muốn tranh phong với con hùng sư kia.
"A? Ngươi thế mà còn không lùi?"
Mặt Chu Thái lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó thì hết sức vui mừng.
Chỉ quấy rối Tiêu Thừa Phong để hắn không cách nào đạt được Thần kiếm thì cũng không phải là mục đích của Chu Thái, Chu Thái muốn chính là để cho Tiêu Thừa Phong chết!
Tuy nhiên, trên Trần Kiếm sơn hắn không thể hành động bất chấp, chỉ có thể thông qua so đấu kiếm đạo, ở loại tình huống này là rất khó lấy được tính mạng người ta, nhưng nếu như đối phương không kịp lui ra, chờ tới khi kiếm đạo hai bên dây dưa với nhau rất sâu vậy đó chính là thời cơ giết người!
"Ha ha ha, xem ra ngươi là cực kỳ yêu thích thanh kiếm này a, vậy ta sẽ thu phục thanh kiếm này ở ngay trước mặt ngươi!"
Chu Thái cười rộ lên, kiếm khí trên người lao ra càng thêm dữ dội, để cho còn Hùng Sư kia càng ngưng thực hơn.
Vào lúc này, Hùng Sư giống như sống vậy, oai phong lẫm liệt đứng ở trên hư không, dẫn tới vô số Thần kiến ở trên Thần Kiếm sơn phải run rẩy, phát ra tiếng kêu khẽ.
Hùng Sư không nhìn Tiêu Thừa Phong, từng bước một đi về phía thanh kiếm kia.
"Đứng lại cho ta!"
Tiêu Thừa Phong nổi giận quát lên một tiếng, kiếm thế trên người cũng bộc phát ra một cách điên cuồng, quấn lấy con Hùng Sư kia càng lúc càng sâu.
Hùng Sư phát ra một tiếng gầm nhẹ tỏ vẻ khinh miệt, móng vuốt vỗ một cái, thanh kiếm này bay lên không trung, đi tới bên cạnh Chu Thái.
"Kiếm tốt, đây đúng là một thanh kiếm tốt, tuy nhiên thuộc về ta!"
Chu Thái trêu tức mà nhìn vào Tiêu Thừa Phong, biểu thị rõ tư thái cao cao tại thượng.
Giết người giết tâm.
Hắn không chỉ muốn giết Tiêu Thừa Phong, còn muốn làm cho đạo tâm Tiêu Thừa Phong sụp đổ!
"Thảm, quá thảm rồi, trơ mắt nhìn thanh kiếm mà chính mình yêu thích bị ném vào tay người khác."
"Thực lực không bằng người chính là bi ai như vậy."
"Kể từ đó, sau này Tiêu Thừa Phong còn có mặt mũi nào để mà trang bức nữa sao?"
...
Tuy nhiên, mọi người lại phát hiện, trên mặt Tiêu Thừa Phong vậy mà cũng không có bất kỳ thần sắc uất ức nào, ngược lại sắc mặt rất bình tĩnh, khóe miệng nở ra nụ cười tươi.
Vẻ chật vật mới vừa rồi dường như đã quét sạch sành sanh, giống như biến thành người khác, bộc lộ tài năng.
"Thanh kiếm này ngươi thích thì lấy đi, trên Thần Kiếm sơn dù có vạn kiếm cũng không có một cái nào có thể lọt vào mắt Tiêu Thừa Phong ta, bởi vì kiếm đạo của ta hơn tất cả!"
Tiêu Thừa Phong đứng chắp tay, một cỗ kiếm thế như dời núi lấp biển mãnh liệt lao ra, gió lớn thổi tới quần áo của hắn bay phất phới.
Giang Lưu đột nhiên vỗ vào trán một cái.
Nói với Vân Trần tộc trưởng còn đang choáng váng bất đắc dĩ mà nói: "Ngươi xem đi, lại bắt đầu ..."
Cái gì?
Không lọt vào mắt?
Ánh mắt của tất cả mọi người khi nhìn vào Tiêu Thừa Phong đều rất giống như đang nhìn một kẻ ngu, nhịn không được mà lắc đầu.
Bất kỳ một thanh kiếm nào trên Thần Kiếm sơn đều không lọt vào mắt?
Là xốc nổi tới cỡ nào mới có thể nói ra một câu không biết trời cao đất rộng tới như vậy?
"Ở ranh giới của sự sống và cái chết, tâm lý của người này tám thành là đã suy sụp, và hắn ta bắt đầu nói những lời luyên thuyên."
"Không thể nói Tiêu Thừa Phong quá yếu, chỉ có thể nói Chu Thái quả thực mạnh, không hổ là Kiếm đạo đệ nhất nhân."
"Kiếm đạo hai người bọn họ dây dưa với nhau đã sâu, Tiêu Thừa Phong muốn rút thì cũng đã muộn, xem Chu Thái có thể hạ thủ lưu tình hay không."
"Ha ha, một đường đi tới hắn đang một mực chọn lựa Thần kiếm, bây giờ nói là không lọt vào mắt?"
Trong đại sảnh phía bên kia của Thần Kiếm sơn.
Hai lão giả cùng lúc nhìn về phía một ngọn núi, chân mày hơi nhíu lại.
Trên mặt một lão giả lộ vẻ thất vọng, "Thiên không sinh ta Tiêu Thừa Phong, Kiếm đọa vạn cổ như đêm dài, nếu không phải thiên tài Kiếm đạo tuyệt thế thì căn bản không nói ra được loại lời này, ban đầu ta còn một mực rất muốn gặp vị Tiêu Thừa Phong này một lần, hôm nay nhìn thấy thì lại nghe danh không bằng gặp mặt."
Trong giọng nói của hắn mang theo một sự tức giận, dù sao Tiêu Thừa Phong tuyên bố không lọt mắt bất luận một thanh thần kiếm nào, đây chính là đang khinh thường ở Thần Kiến sơn của hắn không có Kiếm đạo tốt.
Một lão giả khác thì cười nói: "Sơn chủ không nên tức giận, từ khí tức trên người hắn tới xem, tu vi Kiếm đạo của hắn cực kỳ không tầm thường, vừa rồi chắc là giấu nghề, chúng ta cứ chờ đợi xem hắn đến cùng có xứng với luận điệu mà hắn nói ra hay không."
Trên Thần Kiếm sơn.
Chu Thái nghe Tiêu Thừa Phong nói như vậy thì cũng sửng sốt một chút, tuy nhiên ngay sau đó thì phát ra một tiếng cười nhạo.
Tràn ngập sát ý mà nói: "Giả vờ giẩ vịt, ngươi sắp chết đến nơi rồi mà còn muốn khoe khoang, quả thực buồn cười, hôm nay ta sẽ giết ngươi dưới kiếm của ta, là có thể tạo ra một câu chuyện lý thú."
"Muốn giết ta?"
Khóe miệng Tiêu Thừa Phong gợi lên nụ cười khinh thường, bình tĩnh nhìn vào Chu Thái.
"Ngươi khả năng còn chưa phát hiện, thật ra thì vừa rồi ta chỉ là đang một mực câu dẫn ngươi để cho ngươi chủ quan, không kiếm ý dạng này của ngươi làm sao có thể dây dưa tới sâu như vậy? Hiện tại ta chạy không được, ngươi cũng chạy không được, chỉ có điều không phải ngươi giết ta, mà là ta giết ngươi!"
"Ha ha ha, nói khoác mà không biết ngượng, vậy thì để xem ai giết ai!"
Chu Thái cười to lên.
Nương theo lấy nụ cười của hắn, kiếm thế quanh người hắn thế mà càng ngày càng mạnh lên, kiếm ý vốn là vô hình vô chất giờ đang hoành hành xung quanh như một thanh kiếm sắc bén, trời đất kêu gào và hư không biến dạng.
"Rống!"
Hùng Sư kia ngửa mặt lên trời gào thét, dáng người cũng càng oai hùng hơn lao về phía Tiêu Thừa Phong mà đi!
Tuy nhiên.
Đối mặt với một kiếm này, Tiêu Thừa Phong lại chỉ đưa tay chỉ về phía trước.
Kiếm thế của hắn không có biểu hiện áp đảo mà chỉ ngưng tụ thành một thanh kiếm ý chi kiếm, xem như bị kiếm thế của Chu Thái bao vây, ta vẫn cứ lù lù bất động!