"Đi thôi!"
Kiếm ý chi kiếm này vọt bắn mà ra, lao thẳng về phía Hùng Sư mà đi!
Vô số người nín thở ngưng thần nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này.
"Xùy!"
Những nơi trường kiếm này bay qua, kiếm thế rạp trời kín đất kia như là màn che bị cắt phá, sau đó đâm vào miệng Hùng Sư, xuyên qua toàn bộ nó!
Trường kiếm vẫn như cũ không ngừng, quang ảnh lóe lên, cũng đâm xuyên qua Chu Thái luôn!
Vào lúc này, hình ảnh này giống như dừng lại.
Chỉ có kiếm thế đầy trời kia đang tiêu tán dần dần.
Ánh mắt sắc bén của Hùng Sư dần dần tan rã.
Ở dưới ánh mắt kính sợ và không thể nào tin được của vô số người, tất cả tan thành mây khói.
"Phốc -- "
Máu tươi như suối từ trong miệng của Chu Thái phun ra ngoài.
"Ngươi thế mà lại mạnh như vậy? Tại sao?"
Hắn không cam tâm, phần nhiều hơn chính là không thể nào hiểu được.
Hắn thế nhưng được biết tới là Kiếm đạo đệ nhất nhân, đối với việc hiểu biết về kiếm luôn là điều hắn cảm thấy tự hào nhất, xem như đối mặt với Đại Đạo Chúa Tể thì kiếm của hắn cũng sẽ không thể bị uốn cong, kiếm của hắn lẽ ra đã đạt tới cực hạn.
Nhưng là
Kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong lại mạnh tới như thế, mạnh hơn hắn nhiều tới như vậy.
Làm sao có thể?
Trên thế giới này tại sao lại có thể có được kiếm đạo bá đạo như thế?!
"Tại sao ta lại mạnh như vậy?"
Ánh mắt Tiêu Thừa Phong trở nên thâm thúy, "Đại đạo vô biên, học thức là vô tận! Tầm mắt của ngươi quyết định tới hạn mức cao nhất của thực lực của ngươi, có một số tồn tại, cho dù ngươi chỉ đứng ở bên cạnh bưng trà rót nước cho tồn tại đó thôi, thì trong bất tri bất giác ngươi đã vượt qua đỉnh phong bây giờ rồi."
"Trên đời thật sự có tồn tại như vậy sao? Vô phúc nhìn thấy vậy thì đây sẽ là sự hối hận lớn nhất trong cuộc đời!"
Chi Thái tự lẩm bẩm, thân thể chậm rãi đổ xuống.
Thân thể của hắn dần dần tiêu tán, hòa vào bên trong thanh kiếm của hắn, để lại kiếm đạo truyền thừa của hắn.
"Kiếm đạo đệ nhất nhân dưới Chúa Tể? Cái danh xưng này chung quy là họa chứ không phải phúc, người nào trầm mê vào bên trong cái danh xưng này thì tự nhiên vĩnh viễn không cách nào đột phá tới Đại Đạo Chú Tể cảnh!"
Tiêu Thừa Phong trách trời thương người mà nói một câu, vẫn như cũ duy trì tư thái đứng chắp tay, đầu góc nghiêng 45 độ với cổ ngước nhìn trời cao.
Dưới chân hắn, vô số Thần kiếm trên Thần Kiếm sơn đều đang run lên khẽ kêu, giống như thần phục.
Cảnh tượng này được hiển thị hoàn hảo trong mắt mọi người dưới núi.
"Thật mạnh mẽ!"
"Chu Thái thực sự đã chết rồi?! Cái này, cái này."
"Hóa ra vừa rồi tất cả hành động của Tiêu Thừa Phong đều là giả vờ, mục đích chỉ là vì thu hút Chu Thái đi sâu vào, sau đó thì cho một kích trí mạng!"
"Quá kinh khủng, Kiếm đạo của hắn thế mà có thể trực tiếp nghiền nát kiếm đạo của Chu Thái, rồi giết chết Chu Thái!"
"Thiên không sinh ta Tiêu Thừa Phong, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài, thanh danh thật vang dội a!"
Tất cả Kiếm tu đều kinh hãi tới cực điểm, Chu Thái vốn đã rất mạnh, trong mắt bọn họ, Chu Thái là đối tượng mà bọn họ không cách nào chiến thắng, ngay cả cỗ kiếm thế báo đạo dời sông lấp biển kia bọn họ cũng không có dũng khí đi đối mặt.
Nhưng là, lại bị một kiếm của Tiêu Thừa Phong phá trận, đây là một loại nghiền ép, thậm chí để mọi người cảm thấy Chu Thái như thể là đang lấy trứng chọi đá, tự tay bóp dái vậy.
Kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong lại kinh khủng như vậy!
"Điều này sao có thể? !"
Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các tim gan run lên, mở to hai mắt ra nhìn.
Tất cả đắc ý cùng mong chờ của hắn đều bị Tiêu Thừa Phong chém hết.
"Cái tên Chu Thái phế vật kia, thiệt thòi Đại Đạo Đan các chúng ta nuôi hắn lâu như vậy, vậy mà chỉ một tên Tiêu Thừa Phong cũng không giết được!"
Hắn tức giận chửi nhỏ một tiếng, sắc mặt âm trầm, lẩm bà lẩm bẩm nói: "Thôi được rồi, nhịn thêm một chút, không thể làm hỏng chuyện lớn của Đại Đạo Đan các ta!"
Hai lão nhân bên kia Thần Kiếm sơn trang cũng chấn động.
Một kiếm vừa rồi của Tiêu Thừa Phong cứ xuất hiện trong đầu của bọn họ vung đi không được, và ngay cả họ cũng cảm thấy mình đã được lợi rất nhiều
Sơn chủ trầm mặc thật lâu, lúc này mới nói: "Ta thừa nhận, Thần kiếm có thể xứng với Tiêu Thừa Phong, xem như trên Thần Kiếm sơn thì cũng cực kỳ hiếm."
Một vị lão giả còn lại thì mặt mũi đầy vẻ kinh sợ, sợ hãi nói: "Kiếm đạo thật hung tàn, kiếm đạo này xem như Đại Đạo Chúa Tể cũng có rất ít người có thể lĩnh ngộ ra được, người này thế mà nắm giữ được, hắn đến tột cùng là làm được như thế nào, lại là học được từ chỗ nào?"
Sơn chủ ngưng giọng nói: "Được lắm cấm khu thượng cổ, nghe nói người từ trong đó đi ra đều không tầm thường, xem ra đúng là thật như vậy."
"Hắn tiếp tục leo núi, xem ra hắn không chỉ vì giết Chu Thái, chúng ta xem hắn xem đến tột cùng hắn là muốn làm cái gì."
Danh tiếng vừa được to ra được một chút, Tiêu Thừa Phong bỗng nhiên cảm thấy tinh thần sảng khoái, trên mặt nở ra nụ cười tươi tiếp tục tiến lên.
Kiếm đạo trên Thần Kiếm sơn hắn tự nhiên không để vào mắt, mục tiêu của hắn chỉ có một, đó chính là Dung Thiên kiếm thuộc về một trong Thất đại Chiến hồn!
Giải quyết Chu Thái xong, Tiêu Thừa Phong cũng không có tiếp tục che giấu kiếm đạo của mình nữa.
Kiếm ý vô tận từ trong cơ thể hắn tuôn ra, khiến cho không gian xung quanh bị bóp méo.
Những kiếm ý này mênh mông như sông lớn, ngạo nghễ như sao trên trời, khiến cho tất cả Kiếm tu dưới núi đều phải kinh ngạc.
"Ong ong ong!"
Tiêu Thừa Phong bước lên núi từng bước một, nơi nào bước chân của hắn đi qua, Thần kiếm dọc theo đường đi đều rung động.
Giống như đang cộng hưởng với nhau, hô hoán Tiêu Thừa Phong mang chúng nó đi.
Phải biết, muốn giành được sự tán thành của Thần kiếm thì phải thể hiện ra Kiếm đạo của mình để cho bọn chúng cộng mình, đạt được tán thành.
Tuy nhiên...
Đến lượt Tiêu Thừa Phong thì mọi chuyện đã diễn ra theo chiều ngược lại.
Thần kiếm kêu khẽ, đang chủ động cộng minh với kiếm đạo của Tiêu Thừa Phong, bọn chúng muốn có được sự tán thành của Tiêu Thừa Phong.
Cảnh tường này khiến tất cả Kiếm tu đều phải hâm mộ tới hai mắt đỏ ngầu.
"Hắn đến tột cùng là tu tập Kiếm đạo như thế nào, thế mà dẫn tới Thần kiếm phải hèn mọn như thế?"
"Hóa ra vừa rồi hắn là diễn thật, hắn rõ ràng có thể dễ dàng thu phục Thần Kiếm."
"Quá cường đại, cảm ngộ kiếm đạo của hắn xem như so với Sơn chủ của Thần Kiếm sơn thì cũng không thua kém bao nhiêu đi."
"Người so với người làm người ta tức chết a, khoảng cách giữa kiếm đạo lại chênh lệch tới lớn như vậy sao?"
...
Tác giả truyện Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão thông báo truyện sắp tới hồi kết và hứa sẽ cho cái kết hài lòng :D, ai đã đọc tới chương này thì mời sang đọc truyện Ta Có 90 Nghìn Tỷ Tiền Liếm Cẩu (Dịch) nhé.