Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1245: CHƯƠNG 1245: ĐƯA ĐỒ ĂN TỚI CỬA A

...

Có điều, Tiêu Thừa Phong căn bản không để ý đến những thanh Thần kiếm kia.

Đúng như những gì hắn nói, hắn có Kiếm đạo của riêng mình, hơn nữa từng chiễm được sự chỉ điểm từ cao nhân, Kiếm đạo của hắn chính là kiếm mạnh nhất, không cần tới Kiếm đạo khác?

Hắn một đường đi lên, hướng thẳng đỉnh núi mà đi.

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đoán rằng Tiêu Thừa Phong chuẩn bị đoạt lấy thanh Thần kiếm trấn sơn kia của Thần Kiếm sơn.

Nghe đồn, thanh Trấn Sơn Thần kiếm này chính là Sơn chủ đời đầu tiên của Thần Kiếm sơn để lại, dựa vào thanh kiếm này mới có thể chấn nhiếp vô số Thần kiếm trên Thần Kiếm sơn này.

Đạt được thanh thần kiếm đó, chẳng khác nào đạt được truyền thừa của toàn bộ Thần Kiếm sơn, xem như Sơn chủ đương nhiệm của Thần Kiếm sơn cũng không thể làm được gì.

"Lại có một kiếm tu muốn đăng đỉnh?"

"Lấy thực lực và tâm tính của Tiêu Thừa Phong, quả thực sẽ đi thẳng tới một kiếm mạnh nhất."

"Hắn có thể là người thứ tư đi, ba người trước đó thế nhưng là còn chưa đi ra, cũng không biết tình huống là như thế nào."

"Chờ sau khi hắn tiến vào Kiếm vực rồi nói sau."

...

Mọi người bàn tán sôi nổi.

Cái gọi là Kiếm vực, chính là Kiếm đạo của Thần kiếm mạnh nhất huyễn hóa mà thành lĩnh vực đại đạo, nếu như tu vi kiếm đạo không đủ vậy ngay cả việc tới gần cũng không làm được.

Điều này cũng giúp loại bỏ khả năng Thần kiếm bị quấy rối.

Từ khi Thần Kiếm sơn mở ra tới nay đã kém dài tới hơn một tháng, nhưng người có thể bước vào Kiếm vực chỉ mới có ba người.

Ở trong tiếng bàn tán của mọi người, Tiêu Thừa Phong đã đi tới nơi cao nhất của ngọn núi.

Hắn vươn một ngón tay ra điểm nhẹ về phía trước một cái, lập tức cảm thấy phía trước có một lớp màn che nhìn không thấy.

Một đạo kiếm khí mang tính thực chất va chạm với ngón tay của hắn, không cho hắn tiến vào.

"Chẳng qua chỉ là một vết tàn của Kiếm đạo, không làm khó được ta."

Tiêu Thừa Phong mỉm cười, hắn thi triển kiếm đạo bao trùm lấy toàn thân của mình, sau đó tiếp tục cất bước về phía trước.

Lần này, hắn giống như vạn sông khác nguồn nhưng cùng đổ về một biến, dung hợp lại với Kiếm vực, không còn bị cản trở nữa, bước vào Kiếm vực, biến mất ở trong tầm mắt của mọi người.

Dưới núi.

Sắc mặt Chu Nguyên Hải và Giang Lưu đều thay đổi.

Chu Nguyên Hải kích động nói: "Ta cảm nhận được, đó là khí tức của Dung Thiên kiếm, nó ngay ở bên trong Kiếm vực!"

Giang Lưu thì khẽ chau mày, "Bên trong Kiếm vực dường như ẩn chứa một loại kiếm khí cổ quái nào đó, cực kỳ tà dị, bên trong còn có vết tích so đấu Kiếm đạo."

Ngay ở trong nháy mắt khi Kiếm vực được mở ra, bọn họ cùng lúc theo độ mẫn cảm đối với Kiếm đạo, cảm nhận được một chút tình huống trong đó.

Về phần cảm xúc của Tiêu Thừa Phong thì là sâu nhất.

Bởi vì ngay khi hắn vừa mới bước vào Kiếm vực, đã có một cỗ nguy cơ trí mạng đổ ập tới, hắn theo bản năng rút trường kiếm ra quét ngang về phía trước!

"Ầm!"

Một vầng sáng màu máu xuất hiện, được kiếm quang của Tiêu Thừa Phong phá vỡ.

Tiêu Thừa Phong miễn cưỡng ổn định lại thân hình, trầm mặc nhìn vào mọi thứ ở bên trong Kiếm vực.

Nếu không phải tốc độ xuất kiếm của hắn rất nhanh thì một kích vừa rồi kia hắn không chết thì cũng phải trọng thương, kết quả chung cuộc chắc chắn là chết!

Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khóe mắt của hắn lại không tự chủ được mà nhảy lên.

Có một người đàn ông mặc áo choàng đỏ ngồi xếp bằng ở vị trí trung tâm của Kiếm vực, bên cạnh hắn thì có ba người nằm ở đó.

Ba người này đã bị thay đổi hoàn toàn, bởi vì tất cả đều đã thành da bọc xương, bị hút thành thây khô.

Mà ánh mắt của của Tiêu Thừa Phong tập trung vào thanh trường kiếm trên tay người đàn ông áo đỏ.

Kiếm dài tám thước, toàn thân đỏ như máu, hiện lên hình trong suốt, chính là Dung Thiên kiếm!

Quỷ dị chính là, thân kiếm của Dung Thiên kiếm đang dính chặt vào trên thanh Thần kiếm được cắm ở vị trí trung tâm của Kiếm vực.

Thanh Thần kiếm này không thể nghi ngờ chính là Thần kiếm của Sơn chủ đời thứ nhất Thần Kiếm sơn, thần quang rạng rỡ, lại đang phát ra tiếng than khóc, thân kiếm của nó đã bị hòa tan hơn phân nửa, giống như đang dung hợp với Dung Thiên kiếm.

Bản thân là Kiếm tu, Tiêu Thừa Phong có thể cảm nhận được Thần kiếm đang chống lại, đang cầu cứu.

"Phản ứng rất nhanh, trong số những người tiến vào đây, ngươi là người đầu tiên tránh được đòn đánh lén của ta, Kiếm đạo của ngươi để cho người ta rất muốn ăn, ăn vào chắc chắn sẽ rất thú vị!"

Một nụ cười khát máu hiện trên khóe miệng của người đàn ông áo đỏ, tham lam liếm bờ môi của mình một cái.

Tiêu Thừa Phong cảnh giác nhìn vào người đàn ông áo đỏ, trầm giọng nói: "Ngươi thôn phệ kiếm đạo của bọn họ?"

"Không không không, thôn phệ thì quá bá đạo, đây là dung hợp."

Người đàn ông áo đỏ lắc đầu, "Dung hợp Kiếm đạo trong thiên hạ, đây là chuyện mà mọi kiếm tu đều tha thiết ước mơ, ta chỉ là đang hoàn thành tâm nguyện của bọn họ, bọn họ chắc chắn sẽ rất cảm ơn ta đi, ngươi có muốn tham gia vào hay không?"

"Tham gia cái đầu của ngươi!"

Tiêu Thừa Phong hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay đột nhiên vung ra, chém về phía người đàn ông áo đỏ!

Hàng ngàn kiếm mang giống như dải Ngân hà treo ngược, từ trên trời lăn xuống!

Người đàn ông áo đỏ đưa tay một chỉ, dùng chỉ thay kiếm, tạo ra một kiếm mang màu đỏ lăng lệ.

Kiếm mang va chạm với ngân hà, nó giống như đầu kim đâm vào quả bóng bay, lập tức biến công kích của Tiêu Thừa Phong thành vô hình.

Đại Đạo Chúa Tể?!

Nội tâm Tiêu Thừa Phong lập tức trở nên lạnh ngắt, không thay đổi sắc mặt lui về phía sau mấy bước.

Đầu óc của hắn vận chuyển nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã sắp xếp rõ ràng.

Sở dĩ gọi là Dung Thiên Kiếm, chính là kiếm này có thể dung luyện kiếm đạo trong thiên hạ, mà nơi tốt nhất để dung hợp kiếm đạo đương nhiên ngoài Thần Kiếm sơn ra thì không còn có thể là nơi nào khác.

Trước kia Thần Kiếm sơn không mở ra cho người ngoài, cho nên Dung Thiên kiếm không vào được, chỉ có thể nhìn núi mà than thở.

Bây giờ người đàn ông áo đỏ này nhân lúc Thần Kiếm sơn mở ra, muốn nhờ Dung Thiên kiếm dung luyện Thần kiếm cả ngọn núi này, thậm chí ngay cả thần kiếm mạnh nhất cũng không buông tha.

Có thể tưởng tượng, một khi để cho hắn thực sự dung luyện thành công, vậy sẽ bộc phát ra uy lực đáng sợ cỡ nào.

Thực sự có thể nói là kiếm đạo vô tận, mũi kiếm chỉ vào, trảm diệt mọi thứ!

Thần Kiếm sơn chủ quan a, làm sao bọn họ lại thả một thứ kinh thiên động địa như vậy vào đây?

"Đột nhiên ta hiểu ra, dung hợp Kiếm đạo thật đúng là một cái suy nghĩ không tệ, vậy ngươi ở chỗ này cứ từ từ mà dung hợp, ta sẽ không quấy rầy."

Tiêu Thừa Phong lời còn chưa nói hết đã đột nhiên quay người chạy về phía ra ngoài Kiếm vực.

Người ta là Đại Đạo Chúa Tể, thế thì còn đánh cái nồi à, bản thân mình tới đây rõ ràng chính là đưa đồ ăn tới cửa a.

Là thật đưa đồ ăn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!