"Muốn đi?!"
Nam nhân mặc áo đỏ phát ra tiếng cười khát máu, hắn lại đưa tay lần nữa, hắn lại giơ tay chỉ vào phía sau lưng Tiêu Thừa Phong!
"Hưu!"
Một đạo kiếm mang nhỏ như sợi tóc, im hơi lặng tiếng, chớp mắt đã đi tới đằng sau Tiêu Thừa Phong.
Đằng sau Tiêu Thừa Phong giống như mọc thêm con mắt, thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn đột nhiên quay người, nghiến răng tới ken két, tích đủ hết tất cả lực lượng toàn thân, cầm kiếm chém về phía đạo kiếm khí kia.
Cho dù chỉ là một dấu vết rất nhỏ, hắn cũng không dám bất cẩn, thậm chí còn đốt cháy tiềm lực của chính mình, rất quyết đoán.
Mặc dù hắn rất thích trang bức, nhưng hắn không kiêu ngạo chút nào, và hắn cũng không ngốc nghếch chút nào.
"Ầm!"
Dù là như thế, thân thể Tiêu Thừa Phong vẫn chấn động mãnh liệt, bay ngược về phía sau như diều đứt dây, quần áo quanh người cũng bị chém ra mấy chục chỗ, giống như bị vạn kiếm đảo qua.
"Phốc!"
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, không dám chậm trễ chút nào, tiếp tục quay đầu chạy như điên.
Bước ra một bước, đi ra khỏi Kiếm Vực.
Nam nhân mặc áo đỏ nhướng mày, cảm thấy ngạc nhiên.
Không nghĩ tới Tiêu Thừa Phong thế mà đón được một kích của chính mình.
Có điều hắn bị giữ lại bởi thanh kiếm mạnh nhất của Thần Kiếm sơn, muốn đuổi theo nhưng có lòng mà không có sức.
"Cứu mạng a! Giết người rồi!"
Tiêu Thừa Phong từ trên núi chạy như điên mà xuống, râu ria thật dài tung bay ở sau lưng, trông dáng vẻ vô cùng chật vật.
Vừa chạy vừa mắng to: "Thần Kiếm sơn chính là cái hố to, là đang hố mọi người a, chạy mau đi, Thần Kiếm sơn sắp xong rồi!"
Tất cả mọi người đều bị tiếng la thất thanh của hắn hấp dẫn, lúc nhìn thấy bóng dáng của hắn thì vẻ mặt càng lộ ra sự kinh hãi.
"Hắn là Tiêu Thừa Phong? Làm sao đột nhiên biến thành như vậy rồi?"
"Thương thế trên người của hắn rõ ràng là bị kiếm gây nên thương tích, đến tột cùng là ai, vậy mà có Kiếm đạo còn mạnh hơn nhiều so với Tiêu Thừa Phong như vậy?"
"Không phải Tiêu Thừa Phong tiến vào Kiếm vực sao? Bên trong đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?"
"Có thể làm cho hắn chạy trốn tới không để ý tới hình tượng như vậy thì chỉ sợ có chuyện khó lường xảy ra."
...
Phải biết, những biểu hiện của Tiêu Thừa Phong trước đó mọi người đều nhìn vào trong mắt, thực lực Kiếm đạo có thể nói là tuyệt đỉnh, làm sao đột nhiên lại biến thành như vậy rồi?
Không thể tưởng tượng.
Ở một bên khác của Thần Kiếm sơn, hai lão giả kia thì lông mày nhíu lại, lúc nghe thấy ý tứ trong lời nói của Tiêu Thừa Phong thì đều sầm mặt lại, lộ ra vẻ tức giận, lập tức chân bước ra một bước, biến mất ngay tại chỗ.
Một giọng nói già nua vang lên trong hư không.
"Tiêu Thừa Phong, ngươi nói lung ta lung tung cái gì vậy, Thần Kiếm sơn ta lúc nào hố người rồi? Thần Kiếm sơn ta sẽ đứng vững vàng mãi không ngã! Làm sao có thể xong?"
Sau đó lại có một giọng nói khác vang lên.
"Việc liên quan tới danh dự của Thần kiếm sơn, thu hồi lời nói mới vừa rồi của ngươi, không phải vậy cũng đừng trách chúng ta lấy già lấn nhỏ!"
Ngay sau đó.
Mọi người chỉ thấy bên trong hư không, có hai lão giả đang đứng thẳng.
Trên người đều mặc áo trắng, không giận tự uy.
"Tê, là Sơn chủ và Nhị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn."
"Tiêu Thừa Phong vừa rồi rõ ràng là đang chọc giận bọn họ, thế mà chọc bọn họ tức giận tới mức trực tiếp lộ diện."
"Nói nhảm, Tiêu Thừa Phong thế nhưng là nói Thần Kiếm sơn sắp xong rồi, còn nói Thần Kiếm sơn đang hố mọi người, những lời này đủ để không chết không thôi."
"Nghe nói người này nói chuyện từ trước tới nay đều rất kéo cừu hận, hôm nay được gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."
...
Tuy nhiên, lúc mọi người ở đây cho rằng Tiêu Thừa Phong muốn nhận sợ.
Hắn thế mà lại đưa tay chỉ vào mặt hai vị Sơn chủ tiếp tục mắng: "Các ngươi mở Thần Kiếm sơn ra đều không làm tốt biện pháp bảo vệ sao? Thả một con quái vật đi vào, rõ ràng chính là muốn kéo mọi người chôn cùng, xong, Vạn kiếm của Thần Kiếm sơn các ngươi tất cả đều xong!"
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Tiêu Thừa Phong đến tột cùng là đang nói cái gì?
"Ngươi..."
Sơn chủ nhíu mày nhìn vào Tiêu Thừa Phong, đang chuẩn bị hỏi thăm tình huống thì lại cảm ứng đươc cái gì đó, vẻ mặt đột nhiên thay đổi lớn.
Thân hình hắn lóe lên, nhanh chóng đi về phía Kiếm vực.
Tuy nhiên, không đợi hắn tiến vào Kiếm vực, một đạo kiếm mang màu đỏ thông thiên đột nhiên từ trong đó bộc phát mà ra, bức lui hắn.
Đây, đây là...
Tất cả mọi người bị kiếm mang ngút trời này làm cho giật mình, mặt lộ vẻ sợ hãi.
Kiếm mang này rất khủng bố, giống như ẩn chứa tất cả kiếm đạo trong thiên hạ, để cho người ta có một loại cảm giác như nhìn thấy chủ của vạn kiếm, không sinh ra nổi ý định chống lại.
"Ha ha ha, oa ha ha ha, bây giờ mới phản ứng được thì đã quá muộn rồi!"
Theo một tiếng cười kéo dài, kiếm mang kia càng trở nên khổng lồ hơn, đồng thời, tỏa ra một cỗ khí tức yêu dị, chỉ thẳng vào đạo tâm người, để cho người ta sinh ra một loại xung động muốn hòa làm một thể với kiếm mang này.
"Thần Thông, Thiên Địa Tiêu Dung!"
Giọng nói lạnh lùng vang vọng giữa thiên địa, đạo kiếm mang màu đỏ kia như là một cái màn che từ trên trời rủ xuống, bao phủ lại cả toàn Thần Kiếm sơn.
"A! Ta không động được!"
"Kiếm đạo của ta đang hòa tan, không, thân thể của ta cũng đang hòa tan!"
"Chuyện gì xảy ra, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Ai tới cứu cứu chúng ta!"
...
Tiếng kêu kinh hoảng tràn ngập cả tòa Thần Kiếm sơn.
Mắt trần có thể thấy, thân thể của bọn họ dần dần biến thành thể lỏng, đang tan rã, trường kiếm trong tay bọn họ cũng đang được hòa tan.
Không chỉ có như thế.
Trên Thần Kiếm sơn, toàn Thần Kiếm sơn đều đang rung động, cũng bắt đầu tan rã!
Có người đang luyện hóa cả tòa Thần Kiếm sơn!
Phải biết, những này không chỉ là kiếm, còn có truyền thừa a, kiếm đạo hợp lại với nhau kinh khủng tới cực hạn, người bình thường làm như vậy tuyệt đối sẽ bị phản phệ đến không còn sót lại một chút cặn nào.
Đến tột cùng là ai có thủ đoạn khủng bố như thế?!
Một màn này, để mọi người dưới núi tê cả da đầu, sợ run tim mất mật.
Bọn họ vội vàng sờ lên thân thể của mình, thi nhau thở dài nhẹ nhõm, tranh thủ thời gian lui lại giữ khoảng cách an toàn.
Cũng may bọn họ không ở trên Thần Kiếm sơn, cũng không nhận được ảnh hưởng từ kiếm mang màu đỏ kia, trốn qua được một kiếp.
Bọn họ kinh hãi muốn chớt, nghĩ mà sợ nói: "Quá kinh khủng, trên núi đến tột cùng là đang có chuyện gì xảy ra, khó trách Tiêu Thừa Phong sẽ chạy."
Giang Lưu nhìn vào kiếm mang màu đỏ kia, ngưng trọng nói: "Dung luyện vạn kiếm trong thiên hạ, tụ kiếm đạo vô tận vào trên người?"
Tiêu Thừa Phong tức giận bất bình nói: "Giang Lưu huynh, đây là năng lực của Dung Thiên kiếm, may mà ta chạy nhanh, không phải vậy kiếm đạo ta chịu trăm cay ngàn đắng để ngộ ra cũng phải làm áo cưới cho người khác."
"Không hổ là Thất đại Chiến hồn năm đó, mỗi một cái đều có được uy năng cái thế."
Giang Lưu sợ hãi thán phục mà lên tiếng.
Bia đá dưới chân núi của cao nhân, cây liễu trong hậu viện của cao nhân, còn có Lạc Thần cung trước đó, bây giờ lại thêm Dung Thiên kiếm này, mỗi một cái uy lực đều có thể xưng diệt thế.
Chu Vân Hải cả kinh nói: "Hắn thế mà dùng Dung Thiên kiếm tới loại tình trạng này, chẳng lẽ kiếm của Chủ thượng bị hắn luyện hóa hoàn toàn rồi?"
"Không."
Giang Lưu lắc đầu.
"Dung luyện ngàn vạn Kiếm đạo tuy rằng sẽ rất mạnh, nhưng làm như thế cũng sẽ có chỗ tai hại rất lớn, sẽ mất đi tư cách theo đuổi Kiếm đạo đỉnh phong, nếu quả như thật sự đã luyện hóa được hoàn toàn Dung Thiên kiếm rồi, vậy thì sẽ không đi tới một bước này."
"Mau nhìn, hai tên Sơn chủ muốn ra tay!"
Ngay vào lúc bọn hắn nói chuyện, hai tên Sơn chủ đã đi tới đỉnh núi Thần Kiếm sơn, bên trong hai mắt bắn ra lửa giận vô tận.
Uy danh của Thần Kiếm sơn 80% là tới từ tòa Thần Kiếm sơn này.
Trên đỉnh núi Thần kiếm là truyền thừa đồng thời cũng là kiêu ngạo.
Mà vào lúc này, thế mà có người mưu toan luyện hóa hết tất cả Thần kiếm ở nơi này, hành động này không khác muốn đặt cái mông ngồi lên trên Thần Kiếm sơn rồi ma sát, là muốn đoạn tuyệt căn cơ của Thần Kiếm sơn a!
"Đám chuột nhắt tới từ phương nào, dám can đảm tới Thần Kiếm sơn giương oai, muốn chết!
Phó Sơn chủ vung tay lên, một thanh trường kiếm như ngọc đột nhiên bắn ra ngoài, xuyên phá bầu trời!