Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1250: CHƯƠNG 1250: HIỆN TẠI CÁNH CỬA LÀM TIỀU PHU CAO TỚI NHƯ VẬY SAO?

Cái gì? !

Bức tự thiếp này là được người ban thưởng?!

Đầu óc Sơn chủ và Phó Sơn chủ đều vang lên ông ông, còn tưởng rằng bản thân mình nghe nhầm.

Ban đầu, trong tiềm thức bọn họ đương nhiên cho rằng, bức tự thiếp này chắc chắn là vật tổ truyền của Giang Lưu.

Mà Giang Lưu thì sẽ là hậu nhân của thế gia Kiếm tu siêu cấp cường đại nào đó, bức tự thiếp này là bảo vật trấn tộc của bọn họ.

Tuyệt đối không nghĩ tới, thế mà lại nghe được lời nói kinh hãi thế tục như vậy.

Trên đời này có ai thực sự có thể viết một ra một bức tự thiếp như thế, vậy tu vi bản thân người đó lại cao thâm khó dò tới mức nào?!

Mà ngay khi bọn hắn đang không thể không kinh hãi, đối thoại của Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong lại truyền vào trong tai họ một lần nữa.

Giang Lưu lắc đầu, rồi lại gật đầu một cái, "Đáng tiếc là có đáng tiếc chút, dù sao cũng là ta mặt dày mày dạn xin được, tuy nhiên bức tự thiếp này vốn chỉ là thứ mà cao nhân dự định trực tiếp coi nó là rác rưởi bỏ đi."

"Tê --!"

Sơn chủ và Phó Sơn chủ cùng lúc hít vào một hơi khí lạnh.

Coi bức tự thiếp vừa rồi thành rác rưởi mà vứt vỏ?!

Đến tột cùng là phát rồ bức nào mới có thể làm ra chuyện kinh thế hãi tục như vậy!

Nhìn chung tất cả kiếm tu đương thời, bất kể là ai khi đạt được bức tự thiếp kia đều sẽ trân quý tới giấu như mèo giấu cứt.

Phó Sơn chủ nhịn không được mà lên tiếng kinh hô, "Không có khả năng? Ta còn lâu mới tin sẽ còn loại người lại ... nghịch thiên như vậy!"

Tiếng kinh hô của hắn sắc bén, không thể nào tiếp nhận được thứ bản thân mình ngưỡng mộ như vậy mà phải gặp đãi ngộ như thế.

Giang Lưu nhìn vào Phó Sơn chủ, cười nói: "Ha ha, chuyện ngươi không biết không có nghĩa là không có, sự cường đại của cao nhân các ngươi há có thể tưởng tượng?"

Sơn chủ tỉnh táo hơn so với Phó Sơn chủ nhiều, hắn chắp tay cung kính nói: "Đạo hữu chớ trách, hắn chỉ là bởi vì chấn kinh quá mức mà thất thố, cao nhân trong miệng đạo hữu kia, kiếm đạo quả thực đã vượt quá sức tưởng tượng."

Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong đưa mắt nhìn nhau, sâu trong đôi mắt cất giấu một vệt ý cười.

Cao nhân biết đâu chỉ là kiếm đạo

Kiếm đạo chẳng qua chỉ là một nhánh nhỏ bên trong đại đạo vô tận mà thôi.

Nếu như để cho bọn họ nhìn thấy trong viện của cao nhân rải đầy những bức tự thiếp kia thì chỉ sợ sẽ lập tức tan vỡ đi.

Có điều bọn hắn không nói ra.

Trong mơ hồ có một loại cảm giác, đó chính là không được để lộ quá nhiều tin tức của cao nhân ở Nguyên giới.

"Được rồi, Dung Thiên kiếm chúng ta mang đi."

Giang Lưu đưa tay một chiêu, Dung Thiên kiếm lập tức bay tới, được hắn nắm chặt lại.

Theo Dung Thiên kiếm tới tay, hắn lập tức cảm nhận được một luồng kiếm ý kỳ lạ, vô cùng bá đạo, giống như Hoàng giả của Kiếm đạo.

Nếu như trước kia, Kiếm đạo này đủ để cho Giang Lưu có được ích lợi không nhỏ, nhưng là bây giờ thì có vẻ hơi không đáng chú ý.

Dung Thiên kiếm tuy rằng có thể dung luyện ngàn vạn kiếm đạo trong thiên hạ, có thể nói là ưu việt hơn vô số kiếm đạo, nhưng còn cần chủ động đi dung luyện, nếu không cẩn thận sẽ đi lạc đường.

Trái lại, bức tự thiếp của cao nhân, một tiếng 'Kiếm tới', vạn kiếm kiếm nào kiếm nấy cũng thần phục, chủ động bay tới, cam tâm tình nguyện được điều khiển tùy ý.

Ai mạnh ai yếu, liếc qua là thấy ngay.

Đương nhiên, cái này không thể nói Dung Thiên kiếm không mạnh, chỉ có thể nói là cao nhân quá mạnh, trên đời chỉ sợ không có người nào có thể đạt tới cảnh giới của cao nhân đi.

Hai vị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn thấy bọn họ chuẩn bị rời đi, không thể không vội vàng bước về phía trước mấy bước.

Lông mày Tiêu Thừa Phong không thể không nhẩy một cái.

"Ừm?"

"Chẳng lẽ các ngươi định cướp đoạt Dung Thiên kiếm sao?"

Phó Sơn chủ lập tức giật mình, liên tục khoát tay, "Đạo hữu không nên hiểu nhầm, chúng ta tuyệt không có ý định này."

Sơn chủ cũng giải thích một cách chân thành nói: "Dung Thiên kiếm chnugs ta quả thực không giữ được, chỉ có thể để ở trên người các ngươi mới yên tâm, chúng ta tuyệt không dám đoạt a!"

Bọn họ giật nảy cả mình, sợ Tiêu Thừa Phong và Giang Lưu một lời không hợp lập tức ra tay đánh nhau.

Không nói thực lực của bản thân Tiêu Thừa Phong và Giang Lưu đã rất mạnh, chỉ cần nghĩ tới cao nhân đằng sau thôi, bọn họ là chắc chắn không dám đắc tội.

Sơn chủ mong đợi nói: "Thật ... thật ra thì chúng ta là muốn mở mang kiến thức phong thái của vị cao nhân kia một chút, muốn mời hai vị dẫn tiến một chút."

Cái gọi là sớm hiểu, chiều chết cũng được.

Bọn họ sinh ở Thần Kiếm sơn, đời này chỉ yêu thích kiếm đạo, biết trên thế gian có một đại năng kiếm đạo như thế, nếu như không đi gặp một lần thì vậy thì rất không cam lòng.

"Cầu kiến cao nhân?"

Giang Lưu cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, trực tiếp lắc đầu nói: "Cao nhân đắm chìm trong việc thanh tu đến mức không cách nào tự kiềm chế, chúng ta sẽ không dẫn tiến, huống chi ta chỉ là một tên tiều phu, cũng không có tư cách dẫn tiến."

"Tiều... Tiều phu?"

Sơn chủ và Phó Sơn chủ đã không phải lần đầu tiên nghe được cái từ này, thi nhau kinh ngạc.

Ngươi lừa đảo quỷ a?

Giang Lưu nhìn thấu suy nghĩ của bọn họ, khẽ cười một tiếng, "Các ngươi có phải cho rằng ta là đang trang bức hay không? Nhưng trên thực tế, ta quả thực chỉ là tiều phu của cao nhân."

Cái này, chuyện này ...

Sơn chủ và Phó Sơn chủ choáng váng.

Bọn họ kìm lòng không được mà nhìn về phía Tiêu Thừa Phong, muốn nhìn xem cách nói của hắn một chút.

Tiêu Thừa Phong thở dài, "Các ngươi cũng đừng có nhìn ta, ta ngay cả tư cách làm tiều phu cũng không có."

Sơn chủ và Phó Sơn chủ đã hoàn toàn bó tay rồi.

Hiện tại cánh cửa làm tiều phu cao tới như vậy sao?

Cuối cùng, bọn họ đều khe khẽ thở dài, vẻ mặt tiêu điều.

"Ai, là chúng ta nghĩ đơn giản quá rồi, cao nhân như thế quả thực không phải phàm phu tục tử là có thể nhìn thấy một cách tùy ý, đời này không có duyên gặp một lần, chính là một chuyện vô cùng đáng tiếc."

Sơn chủ cung kính nhìn vào Giang Lưu, thành kính nói: "Thần Kiếm sơn chúng ta dính lấy hào quang của cao nhân mới có thể vượt qua được lần đại kiếp nạn này, nếu như cao nhân có bất kỳ giao phó gì, chúng ta cũng bằng lòng cố gắng một chút sức mọn."

Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong đều quăng ánh mắt tán thưởng về phía Sơn chủ.

Lão gia hỏa này thượng đạo a.

Có thể liếm láp một cách tự nhiên như vậy cũng là một nhân tài.

"Đã như vậy, vậy ta không khách khí."

Giang Lưu mỉm cười, "Cao nhân cố ý thu thập sương mù màu xám không rõ, nếu như các ngươi có tâm, có thể ra một phần lực, thu thập nhiều một chút giao cho chúng ta, yên tâm, chỗ tốt sau này sẽ lớn tới mức vượt qua sức tưởng tượng của các ngươi."

"Không sai, một khi tâm trạng của cao nhân tốt, tùy tiền vẩy nước thôi cũng đủ để các ngươi hưởng thụ cả đời."

Tiêu Thừa Phong một mặt cao thâm khó dò mà nói ra.

Bọn họ thực sự nói thật, về phần có tin hay không thì đó chính là chuyện của Thần Kiếm sơn.

Sơn chủ lập tức nghiêm mặt lại một chút, mở miệng nói: "Hai vị đạo hữu yên tâm, sương mù màu xám không rõ làm loạn thế gian, xem như các ngươi không nói thì chúng ta cũng sẽ làm như thế!"

Còn liên quan tới chỗ tốt cực lớn mà Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong nói tới, hắn tự nhiên là không thể tin được, chỉ cảm thấy bọn họ là đang phóng đại.

Vẩy chút nước là có thể hưởng thụ cả đời, đây là đang nói với đứa trẻ lên ba sao?

Tuy nhiên chỉ cần có thể thu được ấn tượng tốt của cao nhân, sau này đạt được một chút chỉ điểm về kiếm thuật, vậy cũng đáng giá.

"Khụ khụ, hai vị, nếu như các ngươi có ý định thu thập sương mù màu xám không rõ, ta ngược lại thật ra thì biết một cái bí mật, có thể đạt được không ít sương mù màu xám không rõ."

Lúc này, Chu Nguyên Hải một mực không lên tiếng, ánh mắt mịt mờ lấp lóe, đột nhiên mở miệng.

"Ồ?"

Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong lập tức đưa ánh mắt rơi vào trên người Chu Nguyên Hải, hơi ngạc nhiên.

Chu Nguyên Hải là hậu nhân Kiếm Thị của chủ nhân Dung Thiên kiếm, mang theo Vân Trần tộc trưởng tới đây để tìm Dung Thiên kiếm, lúc này thế mà ngay cả tin tức về sương mù màu xám cũng biết.

Chu Nguyên Hải khẽ nói: "Ta cũng là ở trong lúc vô tình thăm dò ra được bí mật này, Đại Đạo Đan các cũng đang thu thập sương mù màu xám, tuy rằng nói ra bên ngoài là vì phòng ngừa sương mù màu xám làm loạn thế gian, nhưng là đang âm thầm mượn nhờ lực lượng sương mù màu xám với ý đồ đạt được sức mạnh!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!