Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1251: CHƯƠNG 1251: ĐÂY LÀ ... ĐẠI ĐẠO QUY TẮC HIỂN HÓA?!

Hả?

Đại Đạo Đan các?

Tiêu Thừa Phong không thể không đưa mắt nhìn về phía Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các.

Lúc này mới phát hiện, vị Tam trưởng lão kia không biết đã lặn đi từ lúc nào rồi, tám thành chính là nhìn thấy được bức tự thiếp kia đại triển thần uy, trực tiếp dọa chạy, ngay cả một câu hung ác cũng không dám thả.

Lông mày Tiêu Thừa Phong nhíu lại hỏi: "Đại Đạo Đan các là như thế nào?"

Chu Nguyên Hải trầm giọng nói: "Lấy sương mù màu xám không rõ để luyện đan!"

Vẻ mặt của Sơn chủ Thần Kiếm sơn lập tức trầm xuống, "Phàm là người nhiễm sương mù màu xám không rõ kết quả đều sẽ không tốt, bọn họ thế mà còn dám lấy sương mù màu xám để luyện đan?!"

Phó Sơn chủ vuốt vuốt bộ râu, mở miệng nói: "Người của Đại Đạo Đan các mắt cao hơn đầu, nắm giữ Thiên Địa Thần hỏa, đan đạo đứng ở đỉnh cao, tự xưng có thể luyện hóa mọi thứ trong thiên địa, có ý nghĩ điên cuồng như thế thì cũng không có gì kỳ quái."

Trên thực tế, có tới bảy thành người bị nhiễm sương mù xám không rõ, đều là bởi vì tự phụ!

Bọn họ muốn mạnh lên, đồng thời lại cảm thấy mình có thể khống chế được sương mù màu xám, sẽ không bị sương mù màu xám ăn mòn, cho nên chủ động hấp thu sương mù màu xám, kết quả tự nhiên không cần phải nhiều lời.

Vân Trần, Tộc trưởng Vân tộc lập tức nói ngay: "Đại Đạo Đan các lấy đan làm phần thưởng, để vô số tu sĩ chủ động đi thu thập sương mù màu xám không rõ giúp bọn họ, nghĩ tới chắc đã góp nhặt được rất nhiều."

Hai mắt Tiêu Thừa Phong sáng lên, cười to nói: "Ha ha ha, như vậy chẳng phải càng tốt hơn sao, tránh cho chúng ta phải đi góp nhặt từng chút xíu một, trực tiếp đi cướp về cho cao nhân!"

Ban đầu hắn đã có thù với Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các, bây giờ lại phát hiện đối phương là một con dê béo mập lại còn trụi lông, hận không thể lập tức làm thịt nó.

"Cho dù như thế, Đại Đạo Đan các cũng không phải dễ xông vào như vậy."

Sơn chủ Thần Kiếm sơn cau mày, chậm rãi lắc đầu.

"Đại Đạo Đan các có thủ đoạn luyện đan đoạt tạo hóa trong thiên địa, vô số năm qua, chỉ dựa vào việc luyện đan đã kết giao với vô số cường giả, tu sĩ ở trên Nguyên giới từng nhận được ân huệ của bọn họ cứ phải nói là như cá diếc sang sông, nếu như chúng ta gióng trống khua chiêng đi gây sự với Đại Đạo Đan các, vậy khác gì làm kẻ địch của một nửa Nguyên giới."

Vân Trần khẽ gật đầu, "Không sai, quan trọng nhất là chúng ta không có chứng cứ, không có ai sẽ tin tưởng vào lời nói của chúng ta."

Đồ đần cũng biết, Đại Đạo Đan các chắc chắn sẽ không thừa nhận hành động của chính mình, xông vào lại không xông vào được, đây gần như là khó giải.

"Quả thật có chút khó làm."

Ngay cả Tiêu Thừa Phong cũng không nói khoác.

Tuy rằng nói nếu như mời cao nhân ra tay, những vấn đề này đều không phải là vấn đề, nhưng làm một quân cờ hợp cách, đương nhiên không có khả năng để cho cao nhân đích thân đi làm.

Phó Sơn chủ Thần Kiến sơn nhìn về phía Chu Nguyên Hải, "Tin tức này của ngươi có chuẩn không?"

Chu Nguyên Hải trịnh trọng gật đầu, "Hoàn toàn chính xác, các vị đạo hữu nếu như không tin thì có thể đi tới hiện trường xác minh."

Tất cả mọi người không tự chủ được mà đưa mắt nhìn nhau.

Xác minh?

Xác minh thế nào?

Chẳng lẽ trực tiếp bảo Đại Đạo Đan các mở cửa ra để cho mọi người vào xác minh?

Điều này rõ ràng là không có khả năng a!

Tiêu Thừa Phong thì không nghĩ nhiều như vậy, nói thẳng: "Không cần biết thật hay giả, có thể cướp được sương mù màu xám không rõ từ Đại Đạo Đan các đều là chuyện tốt!"

Giang Lưu trầm ngâm một lát rồi nói: "Việc này tạm thời không đề cập tới, trước tiên đi đưa Dung Thiên kiếm về cho cao nhân đã."

"Nói đúng."

Lập tức, hắn và Tiêu Thừa Phong nói lời hẹn gặp lại với mọi người đằng sau, sau đó lập tức đi thẳng về cấm khu thượng cổ.

Đối mặt với ánh mắt trông mong của Vân Trần và Sơn chủ của Thần Kiếm sơn, bọn họ lựa chọn không nhìn, không muốn mang người ngoài tới quấy rầy cao nhân.

Chu Nguyên Hải nhìn vào thân ảnh biến mất của bọn họ, trong đôi mắt hiện vẻ thâm thúy không lường được, không biết suy nghĩ cái gì.

...

Hai canh giờ sau.

Tiêu Thừa Phong và Giang Lưu đi tới dưới chân Lạc Tiêu sơn mạch, xe nhẹ đường quen mà đi về phía trên đỉnh núi.

Chỉ có điều, khoảnh khắc họ đặt chân lên núi, quả tim của bọn họ đều cùng lúc nhảy một cái, đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ giật mình trong mắt của đối phương.

"Đây là ... đại đạo quy tắc hiển hóa?!"

Tiêu Thừa Phong hạ giọng, khiếp sợ không thôi.

Giang Lưu ngưng trọng khẽ gật đầu.

Lạc Tiên sơn mạch vẫn là Lạc Tiên sơn mạch, nhưng vào lúc này lại được một cỗ lực lượng chí cường vô hình bao bọc lại, sinh ra một loại quy tắc hoàn toàn mới, tách biệt với thế giới bên ngoài.

Cái này giống như bị cuốn vào một ván cờ, bên trong ván cờ là quy tắc hoàn toàn mới!

Không cần phải nói, đây chắc chắn là do cao nhân làm.

Tiêu Thừa Phong và Giang Lưu không dám lơ là, tiếp tục đi lên núi.

Khi đi ngang qua trang trại chăn nuôi, tất cả gia súc đều tự phát quỳ rạp trên mặt đất, tất cả đều đang run rẩy, kính úy quỳ bái về đỉnh núi.

Tiếp tục đi về phía đỉnh núi, lúc sắp tới Tứ Hợp viện, bọn họ thấy được Vương Tôn đang ngửa đầu, ngơ ngác nhìn phía trên Tứ Hợp viện.

Thoe ánh mắt của Vương Tôn, thân thể Tiêu Thừa Phong và Giang Lưu đều chấn động mạnh một cái, như là bị làm phép định thân vậy, cũng không nhúc nhích.

Đã thấy, bên trong hư không, hai làn khói đen trắng đan xen vào nhau, hai bây dây dưa thôn phệ lẫn nhau, một cỗ lực lượng đại đạo đáng sợ biến thành quy tắc bao phủ trọn tòa Lạc Tiên sơn mạch.

Vào lúc này, đám người Tiêu Thừa Phong giống như hóa thân thành quân cờ bên trong ván cờ, nhưng quân cờ thế mà nhìn thấy được quy tắc của ván cờ, cỗ rung động này, trong lòng bọn họ nhấc lên sóng to gió lớn, đại não vang lên ông ông.

Tuy nhiên, cho dù đầu óc của bọn hắn đang bộc phát sóng to gió lớn, nhưng cũng chỉ có thể lĩnh ngộ được một chút quy tắc trong đó.

Có điều ...

Xem như chỉ là một chút thôi cũng đủ để làm cho bọn họ phá vỡ gông xiềng, tiến vào một mảnh thế giới hoàn toàn mới.

"Chấp chưởng một phương thiên địa, quy tắc do ta định ra, đây chính là Chúa Tể!"

Hai mắt Tiêu Thừa Phong đột nhiên trở nên sắc bén, kiếm ý toàn thân sôi trào, lập tức ngồi xếp bằng xuống, tiêu hóa những gì đạt được.

Hắn không tiếp tục nhìn chằm chằm vào hư không, bởi vì hắn có thể xem hiểu, cũng chỉ có nhiều như vậy, xem thêm nữa cũng chỉ vô ích.

Về phần Giang Lưu và Vương Tôn, cảnh giới đều ở trên Tiêu Thừa Phong, vẫn như cũ như đói như khát nhìn chằm chằm vào hai làn khói đen trắng kia, phảng phất như đang nhìn đấng tạo hóa tạo ra thế giới, thuận tay sắp đặt quy tắc!

"Phanh phanh phanh!"

Một cỗ sóng khí đại đạo nổ vang ở trong cơ thể của bọn họ, đủ để thấy bọn họ thu hoạch rất nhiều.

Bên trong tứ hợp viện.

Lý Niệm Phàm và tiểu hồ ly đang ngồi ở trong chòi nghỉ mát, đang chơi cờ.

Lý Niệm Phàm cầm quân đen, khóe miệng ôm lấy nụ cười mỉm, thi thoảng hạ cờ.

Tiểu hồ ly một tay cầm quân cờ trắng, một tay đặt ở bên miệng cắn, đôi mắt to chớp động, mỗi lần suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng hạ cờ.

Hai người ngươi tới ta đi, hai màu đen trắng đã chiếm cứ một phần tư bàn cờ.

Đám người Đát Kỷ, Hỏa Phượng, Tư Đồ Thấm thì vây quanh ở một bên, khiếp sợ nhìn chằm chằm vào họ.

Long Nhi sùng bái nói: "Đát Kỷ tỷ tỷ, tiểu hồ ly cũng quá lợi hại, thế mà có thể đánh cờ với ca ca tới loại tình trạng này."

Đát Kỷ khẽ gật đầu, nói ra lời khen từ đáy lòng: "Công tử nói không sai, muội muội ta thiên phú ở việc chơi cờ thực sự kinh khủng như vậy."

Nàng ta cảm thấy cao hứng thay cho tiểu hồ ly, đồng thời cũng không thể không có chút cảm giác thất bại.

Tiến bộ của Tiểu hồ ly có thể nói là tiến triển cực nhanh, xem như nàng ta đánh cờ cũng đã không phải là đối thủ của tiểu hồ ly.

Từ trước tới nay lâu như vậy rồi, tiểu hồ ly không có việc gì là cả ngày nghiên cứu các loại ván cờ với sách hướng dẫn đánh cờ, nàng ta ngoại trừ chơi ra, quả thực cũng sẽ không nguyện ý làm cái khác.

Hôm nay đột nhiên hét lên đầy phấn khích rằng chính mình đã nghĩ ra một chiêu sát chiêu tất thắng, muốn khiêu chiến Lý Niệm Phàm.

Ban đầu mọi người chỉ cười trừ, chỉ cho rằng nàng ta đang khoác lác, không nghĩ tới nàng ta thế mà thật có thể đánh cờ với Lý Niệm Phàm tới lúc này, đây chính là chuyện từ trước tới nay chưa từng có ai làm được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!