Lý Niệm Phàm vẫn đang đánh cờ với Tiểu hồ ly.
Đột nhiên, khóe miệng Tiểu hồ ly vẽ ra một nụ cười đủ làm cho thiên địa phai màu, nhanh chóng hạ quân trắng vào một vị trí trên bàn cờ.
Trong một chớp mắt, cờ trắng liên kết với nhau theo chiều dọc và hình thành đại thế, trên bàn cờ giống như Đại Long, gào thét mà ra!
Một cỗ khí tức đại đạo ngập trời giống như núi lửa phun trào phun ra ngoài, ở trên hư không hình thành một vòng xoáy khổng lồ.
Ở trong mắt những người khác, bàn cờ này đã bốc lên ánh sáng mạnh, có đại đạo Chân Long hiển hóa, hoành hành trên trời cao.
Kinh khủng như vậy.
"Tỷ phu, ta đã nói một chiêu này của ta tất thắng, ngươi thế mà còn bất cẩn như vậy, hừ hừ hừ."
Tiểu hồ ly cười híp mắt, đắc ý hừ hừ.
Tuy nhiên, sắc mặt Lý Niệm Phàm không thay đổi chút nào, khóe miệng cũng nhếch lên ý cười, đùa giỡn nhìn vào Tiểu hồ ly.
Lắc đầu nói: "Trên đời không có bố cục vô địch, nóng lòng cầu thành mà không để ý tới bố cục của đối thủ, đây là tối kỵ của việc đánh cờ."
Dứt lời, hắn cầm hạ xuống một quân cờ đen!
Trong chốc lát.
Ánh sáng đen ngút trời!
Quân cờ đen ban đầu vốn lung lay sắp đổ dưới quân cờ trắng, bây giờ đột nhiên quật khởi, hóa thành một người khổng lồ trong tay cầm đại phủ đứng sừng sững giữa trời xanh.
Mà đại phủ vừa đúng bổ vào trên đầu rồng bên quân cờ trắng!
"A, tại sao có thể như vậy?!"
Tiểu hồ ly trợn tròn mắt, khó có thể tin nhìn chằm chằm bàn cờ, một lúc sau mới cúi đầu thất lạc.
Không cam lòng nói: "Tỷ phu lợi hại, người ta không qua được ngươi."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Ngươi đã rất giỏi, chỉ cần ngươi tập trung hơn vào đối thủ của ngươi, ngươi sẽ ít có đối thủ."
Dạy dỗ Tiểu hồ ly một đợt, hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Bên ngoài Tứ Hợp viện.
Theo đại đao quy tắc tiêu tán, Giang Lưu và Vương Tôn đều lấy lại tinh thần.
Nhớ mãi không thôi, lộ ra vẻ mặt được ích lợi không nhỏ.
Tiêu Thừa Phòng thì khí thế trên người đột nhiên bốc lên, trong hư không truyền đến một tiếng vang kỳ lạ, giống như có một loại gông xiềng nào đó bị đánh phá.
Giờ khắc này, hắn từ Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, chính thức bước vào Đại Đạo Chúa Tể!
Chỉ cần nhìn thấy lực lượng của quy tắc biểu hiện trong một ván cờ, hắn đã thành tựu cảnh giới Chúa Tể, nói ra chỉ sợ chẳng có ai tin.
Quá không thể tưởng tượng nổi.
Có điều, hai mắt Tiêu Thừa Phong rủ xuống, cũng không vui sướng được bao nhiêu, ngược lại tràn đầy tiếc hận.
"Ai, ta chỉ hiểu được chút da lông trong đó mà đã có thể đột phá, nhưng bởi vì tu vi nông cạn mà không cách nào lĩnh hội được nhiều hơn, vô ích bỏ lỡ cơ duyên lớn tới như vậy, ta khổ a!"
Tiêu Thừa Phong vỗ đùi, hận không thể đánh gãy nó.
"Được rồi, loại chuyện này không cưỡng cầu được, chúng ta nhanh đi vào bái phỏng cao nhân đi."
Giang Lưu mở miệng nói lời thúc giục.
Lập tức, bọn họ điều chỉnh tốt trạng thái của mình, cùng nhau đi tới trước cửa Tứ Hợp viện.
"Đông đông đông."
"Kẹt kẹt."
Tiểu Bạch ra mở cửa.
"Đa tạ tiểu Bạch."
Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong cùng nhau chắp tay thi lễ, lúc này mới nhấc chân bước vào Tứ Hợp viện.
"Nha, các ngươi về rồi."
Lý Niệm Phàm nhìn thấy hai người bọn họ, lập tức nở ra nụ cười tươi, tò mò hỏi: "Chuyến này đi thành quả như thế nào?"
Trước đó Giang Lưu tới xin phép hắn nghỉ phép để đi tham gia thịnh hội Kiếm đạo, cũng không biết kết quả như thế nào.
"Nhờ phúc của Thánh Quân đại nhân, chuyến đi này mọi chuyện đều tốt, còn chiếm được thanh Dung Thiên kiếm này."
Tiêu Thừa Phong đưa Dung Thiên kiếm ra.
Dung Thiên kiếm màu đỏ như máu, sáng như ngọc huyết, thoạt nhìn không tầm thường.
Lý Niệm Phàm khen: "Lợi hại, thế mà còn nhận được ban thưởng."
Có thể thu được ban thưởng, chắc chắn có được thứ tự không tệ ở bên trong thịnh hội kiếm đạo, xem ra hai người bọn họ lần này đi ra kiếm được một lần danh tiếng a.
Dừng một chút, hắn lại nói: "Được rồi, đã tới, không bằng cùng ăn một bữa cơm đi, cũng xem như là chúc mừng các ngươi lấy được thành tích tốt."
"Đa tạ Thánh Quân đại nhân."
Tiêu Thừa Phong và Giang Lưu lập tức mừng rỡ, cảm thấy đây là cao nhân ban thưởng cho chuyến đi này của bọn hắn.
Lúc ăn cơm, Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong có lòng muốn nói ra chuyện của Đại Đạo Đan các, nhưng cao nhân ở ngay bên cạnh, bởi vì lo lắng sẽ quấy rầy sự thanh tu của cao nhân, dẫn tới cao nhân không thích, cho nên cũng chỉ có thể dằn xuống đáy lòng.
Ai, xem ra chỉ có thể tự nghĩ biện pháp.
Đợi tới sau khi cơm nước no nê, Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong đứng dậy cáo từ.
Tuy nhiên ở khi bọn họ vừa mới đi ra khỏi Tứ Hợp viện không lâu, Lý Niệm Phàm phát hiện Tiêu Thừa Phong để quên Dung Thiên kiếm dưới đất.
Lý Niệm Phàm nhướng mày, "Cái gì vậy, ăn bữa cơm thôi làm sao lại để quên kiếm ở nơi này."
"Chủ nhân, ta đi trả lại cho bọn hắn."
Hai mắt Đại Hắc đảo một vòng, lập tức đứng dậy xung phong nhận việc.
"Đi."
Lý Niệm Phàm lời nói vừa dứt, chỉ thấy Đại Hắc cắn Dung Thiên kiếm, vội vàng chạy ra khỏi Tứ Hợp viện.
...
Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong vừa đi tới chân núi, đang định chuẩn bị đi Thiên Cung để thương lượng xem nên diệt trừ Đại Đạo Đan các như thế nào thì Đại Hắc đã đuổi kịp hai người.
"Gâu gâu gâu, dừng lại!"
Đại Hắc hóa thành bóng đen, trực tiếp ngăn ở trước mặt hai người.
"Cẩu đại gia."
Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong lập tức trở nên nghiêm nghị.
"Không biết Cẩu đại gia đuổi theo ra tới đây là cần làm chuyện gì?"
Đại Hắc ném Dung Thiên kiếm cho hai người, "Kiếm của các ngươi để quên ở Tứ Hợp viện, chủ nhân bảo ta trả về."
Cái này. . .
Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong đưa mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được vẻ hoài nghi.
Tiêu Thừa Phong nhịn không được nói: "Cẩu đại gia, cao nhân không phải là đang thu thập Thất đại Chiến hồn sao? Dung Thiên kiếm này là chúng ta cố ý để lại, làm sao lại trả lại rồi?"
"Chủ nhân đã cho ngươi, vậy chính là cho ngươi dùng."
Giọng điệu của Đại Hắc rất tùy ý, "Lấy thực lực của chủ nhân, căn bản không dùng Thất đại Chiến hồn, chắc chắn là cho người bên cạnh dùng, ngoại trừ ngươi còn có ai dùng kiếm?"
Giang Lưu phải đốn củi cho Lý Niệm Phàm, cần Dung Thiên kiếm cũng không có tác dụng gì, chỉ có ở trong tay Tiêu Thừa Phong mới tính dùng hết tác dụng của nó.
Tuy nhiên lời này rơi vào trong tai của Tiêu Thừa Phong, lại để huyết dịch toàn thân hắn đều trở nên sôi trào, kích động không thôi.
Đặc biệt vinh hạnh!
Đây tuyệt đối là đặc biệt vinh hạnh a!
Tiêu Thừa Phong lập tức lớn tiếng kêu to trong nội tâm của mình.
Thất đại Chiến hồn không có cái nào mà không phải là truyền kỳ, có thể nói là đỉnh cao đương thời.
Có thể được cao nhân đặc cách cho sử dụng một trong số đó, đã đủ để thấy cao nhân tán thành đối với mình!
Vào lúc này, Tiêu Thừa Phong khóc.
Nước mắt tuôn rơi đầy mặt.
Sau đó hắn cúi đầu hướng về phía Tứ Hợp viện xa xa, nức nở nói: "Tiêu Thừa Phong đa tạ cao nhân ban ân, ta chắc chắn sẽ không để cho ngài thất vọng!"
Đại Hắc hỏi: "Vừa rồi trong lúc các ngươi ăn cơm có nhiều lần muốn nói lại thôi, là có chuyện gì vậy?"
Tiêu Thừa Phong còn đang đắm chìm trong cảm động, càng lúc nước mắt càng rơi không ngừng, chỉ có thể do Giang Lưu tới giải thích.
"Cẩu đại gia, chuyện là như thế này, chúng ta phát hiện một nơi có sương mù màu xám không rõ..."
"Hóa ra là như vậy."
Đại Hắc gật đầu chó, trong mắt chó lộ ra ánh sáng, đuôi chó dựng lên, không kịp chờ đợi nói: "Đại Đạo Đan các ở nơi nào, mau dẫn ta đi gây sự, ta cứ một mực ở trong Tứ Hợp viện đã sắp chán chết rồi."
"Cái gì? Ở bên trong Tứ Hợp viện mà nhàm chán?!"
Nghe được lời này của Đại Hắc, Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong lập tức xạm mặt lại, ngơ ngác nhìn vào Đại Hắc.
Bên trong Tứ Hợp viện tuyệt đối là thánh địa tu hành ổn nhất, không nói hoàn cảnh trong đó, chỉ nói đại đạo quy tắc trong lúc đánh cờ vừa rồi.
Chỉ là một bộ phần tràn ra từ bên trong đã để cho Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong được rất nhiều ích lợi, chớ nói chi là ở bên trong Tứ Hợp viện, chỗ tốt đạt được chỉ sợ vượt quá sức tưởng tượng.
Tuy nhiên, Đại Hắc thế mà lại kêu nhàm chán?!
Cái này hoàn toàn chính là thân ở trong phúc mà không biết phúc a!!!
Đại Hắc nói chuyện, "Đúng vậy, thật sự là rất nhàm chán, không phải nghe bọn họ đánh đàn thì chính là xem bọn họ viết chữ vẽ tranh, sau đó còn phải xem bọn họ đánh cờ, quả thực rất không thú vị, các ngươi là không hiểu được nỗi khổ của ta a!"
Ta hiểu con em gái ngươi!
Đến cùng là ai không hiểu ai khổ?!
Nếu như không phải tự biết mình đánh không lại Đại Hắc, Giang Lưu và Tiêu Thừa Phong thật muốn vỗ vào đầu chó của nó.
Không cần biết là đánh đàn, vẽ tranh hay là đánh cờ, đều kèm theo cơ duyên không cách nào tưởng tượng được a.
Nếu như đặt ở bên ngoài, không biết có bao nhiêu người liều mạng cũng sẽ phải chà xát một chút.
Má nó ngươi thế mà lại kêu khổ?!
Ngươi thật là chó a!
Hai người càng nghĩ càng uất ức, thân thể đều uất ức tới phát run lên.
Má nó, người so chó thực sự là tức chết người!!!