Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1253: CHƯƠNG 1253: PHÍ BÁO DANH CỦA ĐẠI HẮC

Giang Lưu lại tiếp tục đốn củi cho Lý Niệm Phàm.

Tiêu Thừa Phong thì mang theo Đại Hắc tiến về Đại Đạo Đan các.

Lúc đó, hai vị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn, Vân Trần Tộc trưởng Vân tộc và kiếm nô Chu Nguyên Hải đều đang chờ đợi ở gần Đại Đạo Đan các, chờ đợi Đại Hắc và Tiêu Thừa Phong tới.

Ngoại trừ Đại Hắc ra, tất cả mọi người đều dùng pháp thuật thay đổi dung mạo của mình, dù sao bọn họ đều được Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các ghi hận trong lòng, nếu như bị đối phương phát hiện thì chắc chắn sẽ có phiền phức không cần thiết.

"A? Đại Đạo Đan các thực sự rất náo nhiệt a."

Đại Hắc dùng thần thức quét qua, phát hiện có vô số người ra vào Đại Đạo Đan các nối liền không dứt, thậm chí còn xếp thành một hàng dài.

"Khụ khụ, Cẩu ... Cẩu đại gia, chuyện là như thế này, Đại Đạo Đan các thông báo, tất cả mọi người đều có thể dùng sương mù màu xám không rõ đổi lấy đan dược, nếu như sương mù màu xám đủ nhiều thậm chí có thể đổi lấy Chí Tôn Thần dược."

Phó Sơn chủ ho nhẹ một tiếng nói lời giải thích.

Đối với xưng hô Cẩu đại gia này hắn rõ ràng là còn chưa quen, không rõ con chó Đại Hắc này đến tột cùng là có thực lực gì, tuy nhiên có thể được loại cao nhân kia nuôi, gọi một tiếng là Cẩu đại gia chuẩn không sai.

Đại Hắc khẽ gật đầu, khóe miệng chó khẽ nhếch lên, "Chẳng trách, bọn họ làm ăn buôn bán tốt như vậy, lượng sương mù xám cũng rất lớn a! Quả nhiên ăn cướp mới là phương thức thu hoạch nhanh nhất."

"Cẩu đại gia, vậy chúng ta bây giờ trực tiếp xông vào ăn cướp trắng trợn sao?"

Tiêu Thừa Phong nóng lòng muốn thử mở miệng hỏi, hắn đã làm tốt chuẩn bị ngự kiếm phi hành, suy nghĩ xem nên lấy phương thức tỏa sáng nào để mà xuất hiện.

"Lao thẳng vào cùng tặng có khác nhau chỗ nào?"

Đại Hắc nhẹ nhàng nhìn vào hắn, lắc lắc đầu chó.

Chưa kể hiện tại bọn họ không có bằng chứng gì, cứ thế lao thẳng vào thì không thể chiếm được chính nghĩa, xem như có được chính nghĩa thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của Đại Đạo Đan các.

Đại Hắc biểu thị cho biết mặc dù là một con chó nhưng nó cũng có đầu óc.

Lúc này, ánh mắt của nó lại nhìn về phía một bên khác, nghi hoặc hỏi: "Bên kia đang làm cái gì?"

Vân Trần nói: "Chỗ đó là nơi Đại Đạo Đan các tuyển nhận Luyện đan sư, bọn họ đang một mực chiêu nạp lượng lớn Luyện đan sư có năng lực ở bên ngoài."

Hai mắt chó của Đại Hắc lập tức sáng lên, "Đi, chúng ta qua bên kia."

"Cẩu đại gia, chúng ta tới đó làm gì?" Vân Trần không hiểu.

Đại Hắc mỉm cười, nói với giọng cao thâm khó dò: "Ha ha, đánh không lại thì gia nhập."

"Ngươi là chuẩn bị trở thành Luyện đan sư, trà trộn vào Đại Đạo Đan các?"

Lông mày Sơn chủ đột nhiên nhẩy một cái, khen ngợi nói: "Biện pháp hay! Chỉ cần có thể trà trộn vào Đại Đạo Đan các, không chỉ có thể tìm kiếm được chứng cứ phạm tội của Đại Đạo Đan các, đồng thời còn có thể ra tay từ bên trong!"

Tuy nhiên ngay sau đó, hắn nghi hoặc nhìn vào Đại Hắc.

Biện pháp này quả thực không tệ, nhưng muốn gia nhập vào đó cũng không có dễ dàng như vậy.

Trong bọn họ đều không có người nào biết luyện đan, như vậy nói theo cách khác, Đại Hắc chuẩn bị tự mình luyện đan, nhưng chỉ là một con chó cũng biết luyện đan sao?

Nội tâm Tiêu Thừa Phong khẽ động, nói ngay: "Cẩu đại gia, bây giờ ta đi Thiên Cung mời Thái Thượng Lão Quân tới."

"Không cần, bản cẩu tự mình động thủ."

Đại Hắc lại là lắc đầu, lạnh lùng bước từng bước chân mèo hướng về nơi khảo hạch Luyện đan sư.

Lần này nó muốn đi ra ngoài là để giải tỏa sự buồn chán, điều nó muốn là cảm giác được tham gia, hơn nữa mỗi ngày đi theo bên cạnh Lý Niệm Phàm, chỉ là luyện đan mà thôi, so với việc nấu cơm thì có khác nhau chỗ nào?

Đáng tiếc, không đợi đi vào thì đã bị người cản lại.

"Dừng lại, nơi này không phải là nơi mà một con chó nên đến, cút đi cho ta!"

Một tên đệ tử Đại Đạo Đan các lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Đại Hắc, trong lời nói đầy vẻ miệt thị.

Đại Hắc ngẩng đầu chó lên, "Bản Cẩu gia là tới tham gia khảo hạch luyện đan."

"Cái gì, một con chó mà cũng muốn tham gia khảo hạch luyện đan?"

"Ha ha ha, bần đạo năm nay đã hơn 5 vạn tuổi rồi mà chưa gặp phải trường hợp nào như thế này, thật có thể nói là sống lâu mới thấy."

"Ta còn tưởng rằng con chó này là hậu duệ của Thần thú nào đó, nhưng trông trái ngó phải thì đây rõ ràng chỉ là một con Thổ cẩu bình thường chẳng có gì lạ."

"Con chó này là từ nơi nào tới? Cũng thú vị a, luyện chế làm Cẩu Nhục đan còn có thể đánh răng một chút nha."

...

Nhiều Luyện đan sư ở xung quanh nghe được lời nói của Đại Hắc, thi nhau lộ vẻ mặt trào phúng.

Địa vị bọn họ cao thượng, xem như tu sĩ bình thường cũng không để vào mắt, chớ nói chi chỉ là một con chó.

Tên đệ tử Đại Đạo Đan các kia cười lạnh, "Ha ha, nếu như ngươi là tới đây để xin chân chó giữ cửa, chúng ta sẽ còn cân nhắc một chút."

Hai mắt Đại Hắc hơi lạnh xuống, "Mắt chó xem thường chó, có quy định chó không thể báo danh không?"

Đệ tử kia khinh miệt nói: "Quy định này thì thật không có, nhưng vì phòng ngừa con chó con mèo đều tới, tham gia cần giao phí báo danh, ít nhất phải là một cốc Chí Tôn Thần dược tam phẩm, ngươi có không?"

Đại Hắc yên lặng quay người rời đi.

"Cẩu đại gia, chúng ta làm sao bây giờ, có muốn chúng ta xuất thủ làm thịt đám người kia hay không!"

Tiêu Thừa Phong mặt âm trầm, trên người sát ý sôi trào.

"Không cần, trực tiếp giết chết cũng quá nhàm chán."

Đại Hắc một mặt bình tĩnh, "Bọn họ muốn phí ghi danh, cho bọn họ là được."

Sau đó, nó đưa mọi người đến một góc, pháp lực nhấp nhô quanh người, trong bụng như khua chiêng gõ trống phát ra tiếng ục ục.

Ngay sau đó.

Cái mông của nó vểnh lên, một cục phân hình chiếc nhẫn tiêu chuẩn rơi xuống đất.

Đồng thời, một mùi hôi thối tràn ra khiến khuôn mặt đám người Tiêu Thừa Phong tái đi, thi nhau bịt mũi bịt miệng lại, một mặt ghét bỏ.

Tuy nhiên, trong khi che miệng và mũi, ngoại trừ Tiêu Thừa Phong ra thì tất cả những người khác đều thi nhau lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, giật mình không thôi.

"Cục phân ... cục phân này thực sự không tầm thường!"

"Lóe ra ánh sáng đại đạo, đồng thời còn có khí tức đại đạo vờn quanh, linh vận thậm chí còn vượt qua Chí Tôn Thần dược Cửu phẩm!"

"Lợi hại, không hổ là chó của cao nhân, ngay cả phân cũng bất phàm như thế!"

Chỉ có Tiêu Thừa Phong là không cảm thấy ngạc nhiên.

Không nói Đại Hắc, xem như đám thịt rừng mà cao nhân nuôi dưỡng ở dưới núi kia ỉa ra phân cũng đều là bảo bối.

Dù sao cơm nước bọn chúng hắn đều thực sự rất tốt, trong thân thể gom góp tích lũy linh lực vô tận, linh lực dư thừa theo phân mà ra, Thần dược không bằng được!

Đại Hắc để phân chứa vào trong hộp gỗ, lại đi về phía nơi khảo hạch.

Đệ tử Đại Đạo Đan các nhướng mày, "Dừng lại, ngươi cái con chó này tại sao lại tới nữa?"

"Cầm đi đi, đây là phí báo danh của Bản Cẩu gia."

Đại Hắc thuận tay ném hộp gỗ tới.

Chẳng lẽ con chó này thực sự có thể bỏ ra Chí Tôn Thần dược Tam phẩm?

Tên đệ tử kia hoài nghi mở hộp gỗ ra, mọi người xung quanh tất cả đều tò mò mà vây lại.

Trong chốc lát, mùi hôi thối nồng nặc thiếu chút nữa làm cho hắn ngất đi, mọi người xung quanh cũng bị hun cho một trận choáng váng.

Tuy nhiên bọn họ dù sao cũng không phải người bình thường, mùi thối hoàn toàn không đủ để làm ảnh hưởng tới đạo tâm của bọn họ, chẳng mấy chốc thì phát hiện thứ không tầm thường trong hộp gỗ.

"Tê ---- bên trong mùi hôi thối này làm sao lại ẩn chứa khí tức đại đạo, để cho ta cảm thấy sảng khoái tinh thần?"

"Tuy rằng vô cùng hôi thối, nhưng cho dù như thế thì cũng khó có thể che lấp sự không tầm thường trong đó!"

"Có một số Thần dược vì bảo vệ bản thân, sẽ để cho bản thân mình phát ra mùi thối, để người không biết hàng lui bước, nhưng thứ này chạy không qua khỏi được đôi mắt độc ác của ta!"

"Từ mùi vị ta có thể kết luận, Chí bảo này có thể so với Chí Tôn Thần dược Cửu phẩm!"

"Mùi kia thơm quá, nhanh để cho ta hít thêm vài hít nữa, hít, hít, hít ----"

...

"Lạch cạch!"

Tên đệ tử kia vội vàng đóng hộp gỗ lại, phòng ngừa dược hiệu xói mòn theo mùi vị.

"Được rồi, ngươi có thể tiến vào!"

Hắn sợ Đại Hắc đổi ý, nhanh chóng nhận hộp gỗ, lập tức cho qua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!