Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1254: CHƯƠNG 1254: CHÓ CỦA CAO NHÂN THẬT BIẾT LUYỆN ĐAN SAO?

Đại Hắc vểnh cái đuôi lên, từng bước một bước vào địa điểm khảo hạch.

Ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn vào Đại Hắc thi nhau thay đổi, , giống như thể đang nhìn một con chó ngốc nghếch vậy.

"Chậc chậc chậc, con chó này là tới từ đâu, thế mà có thể bỏ ra chí bảo như thế làm phí báo danh, thực sự là ngu xuẩn đến ghê hồn a."

"Không biết hàng, không biết hàng a, ta nhìn nó tám thành cảm thấy thứ kia quá thối, cho nên lúc này mới vứt bỏ đi."

"Không có học thức thật sự là đáng sợ, loại bảo bối kia nói tặng người liền tặng người luôn."

"Đại Đạo Đan các đợt này kiếm lợi lớn a, quá may mắn!"

...

Chưa kể, theo ý kiến của họ, một con chó ngốc như vậy thì làm sao lại biết luyện đan? Chắc chắn sẽ bị đào thải!

Yêu cầu của khảo hạch là phải luyện chế ra một viên Dung Đạo đan Chí Tôn Thần đan Tam phẩm, xem như phần lớn số luyện đan sư đều là xa không thể chạm chứ đừng nói chi là một con chó.

Nói theo một cách khác, thao tác này của Đại Hắc chính là trực tiếp cho không.

Địa Hắc thì không để ý tới suy nghĩ của người khác, tự mình đi tới địa điểm khảo hạch.

"Hừ!"

Bên cạnh nó, một lão giả râu tóc bạc trắng không khỏi hừ lạnh một tiếng, cảm thấy bị sỉ nhục.

Đồng thời trực tiếp nhấc tay kháng nghị với Đại Đạo Đan các, "Để một con Thổ cẩu đến luyện đan cùng một chỗ với bọn ta, đây là đang sỉ nhục chúng ta sao! Mau đưa nó ra khỏi đây đi!"

Luyện đan sư kia mặt đầy vẻ ghét bỏ.

Thân phận của hắn cao quý, cùng một chỗ vậy mà lại là một con Thổ cẩu, để hắn cảm thấy rất khó chịu.

Có điều khi hắn biết được Đại Hắc thế mà giao ra chí bảo có thể so với Chí Tôn Thần dược Cửu phẩm thì chỉ có thể bất đắc dĩ mà tiếp nhận sự thật này.

Hóa ra còn là một con chó ngốc!

Một khắc sau, ở dưới cái nhìn soi mói trợn mắt há hốc mồm của hắn, Đại Hắc khoan thai móc đạo cụ luyện đan của chính mình ra.

Một cái nồi cộng thêm một cái xẻng xúc.

Luyện đan sư này còn tưởng rằng bản thân mình xuất hiện ảo giác, dụi dụi con mắt xong lúc này mới xác định, con chó này thế mà thật chuẩn bị dùng những thứ này để luyện đan.

Cả kinh tới thiếu chút nữa quai hàm cũng rơi xuống mặt đất.

Những người khác tự nhiên cũng đều có chút chú ý đối với Đại Hắc, thấy cảnh này đều khó mà nhịn được, phát ra một trận cười vang.

"Ta không nhìn nhầm đó chứ? Nó lấy nồi và xẻng ra?"

"Ha ha ha, một con chó tham gia khảo hạch Luyện đan sư chuẩn bị xào rau ... đây quả thực là chuyện trước nay chưa từng có."

"Sống lâu mới thấy, quả nhiên sống lâu mới thấy a."

"Chó lấy nồi ra, chẳng lẽ là đang chuẩn bị biểu diễn tiết mục cái nồi sắt hầm chính mình cho mọi người xem?"

"Đây là một con chó ngoan a, nó không tiếc bỏ ra một chí bảo, chính là vì lên sân khấu để cho mọi người xem một chuyện cười, để cho mọi người cười một tiếng."

"Hy sinh chính mình tạo niềm vui cho chúng ta, nó là một con chó vĩ đại!"

...

Trong đám người.

Mấy người Tiêu Thừa Phong cũng đều cùng nhau trợn tròn mắt.

Bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới, Đại Hắc sõ có thao tác kỳ hoa như thế.

"Cái này ... chó của cao nhân thật biết luyện đan sao?"

Sơn chủ Thần Kiếm sơn không xác định hỏi.

Tiêu Thừa Phong nhắm mắt nói: "Chắc vậy ... chắc vậy, Cẩu đại gia mỗi lần hành động tuy rằng đều ra ngoài ý định nhưng vẫn luôn hầu ở bên cạnh cao nhận, thực sự rất lợi hại."

Mà ở bên trong Đại Đạo Đan các.

Tam trưởng lão quan sát mọi người luyện đan, đồng dạng cũng đặt ánh mắt vào trên người Đại Hắc.

Hắn vẫy tay một cái, tên đệ tử thu phí báo danh của Đại Hắc kia vội vàng bưng lấy hộp gỗ, nộp vào trong tay của hắn.

Tam trưởng lão nhận lấy hộp gỗ, sau đó mở ra.

Mùi thối bộc phát ra từ trong hộp khiến lông mày của hắn đột nhiên nhíu chặt một cái, hắn cố nén khó chịu đưa mặt tiếp cận, dùng sức ngửi ngửi, sau đó lại duỗi ngón tay ra chạm vào một cái đưa vào bên trong miệng chẹp chẹp.

Cảm nhận được pháp lực đang chuyển động trong cơ thể, hai mắt Tam trưởng lão lập tức sáng lên, "Đồ tốt, hiệu quả còn ở trên cả Chí Tôn Thần dược Cửu phẩm! Quan trọng thứ này mềm mại không dàu, còn muốn thích hợp làm vật liệu hơn so với Thần dược, dược hiệu càng kinh người hơn!"

Chỉ có điều, hắn đột nhiên sinh ra một loại cảm giác quen thuộc.

Khi lần đầu tiên hắn gặp nhóm của Tiêu Thừa Phong, bọn họ cũng từng lấy ra chí bảo tương tự, cũng thối tới nồng nặc, cùng một loại với đống trước mặt này, có hiệu quả như nhau.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc hắn đã ném loại cảm giác này ra sau ót.

Có hàng ngàn loại Thần dược giống nhau trong thiên địa, không có gì phải suy nghĩ sâu xa.

Đệ tử Đại Đạo Đan các cười ha ha nói: "Trưởng lão, chúng ta lần này kiếm lợi lớn a, con chó ngốc kia rõ ràng không biết luyện đan một chút nào, còn cầm bảo vật trân quý như thế này tới báo danh, quả thực chính là tới làm trò cười."

"Không, nó không phải tới làm trò cười, mà là tới tặng bảo."

Trên mặt Tam trưởng lão nở ra nụ cười mỉm, chậm rãi lắc đầu.

Tặng bảo?

Đệ tử hơi sững sờ.

"Trưởng lão có ý là ..."

"Chờ chút nữa không cần biết con chó này luyện chế được cái quái gì, ngươi cứ để cho nó qua ải, đi vào Đại Đạo Đan các chúng ta."

Trong mắt Tam trưởng lão tở ra ánh sáng lập lòe, cười lạnh ha ha nói: "Nó có thể giao ra 'một đống' bảo bối này, nói rõ trên người nó chắc chắn còn có những bảo bối khác, chúng ta nhất định phải hung hăng nghiền ép nó để nó giao ra tất cả!"

Đệ tử lập tức bội phục nói: "Trưởng lão cao minh!"

Tam trưởng lão đưa hộp gỗ này lại cho tên đệ tử, "Được rồi, mau đưa bảo vật này tới hậu điện, hỗ trợ Các chủ một chút sức lực!"

"Lĩnh mệnh!"

Trong mắt đệ tử lóe lên một sợi sương mù màu xám, hắn lập tức lĩnh mệnh, mang theo hộp gỗ chạy nhanh về phía hậu điện.

Hắn băng qua một hành lang dài dằng dặc, chui vào bên trong bóng tối sâu thẳm, một cỗ khí tức không rõ tràn ngập ở trong hư không.

...

Tại hiện trường luyện đan.

Luyện đan sư bên cạnh Đại Hắc khinh bỉ nói: "Chó ngốc, luyện đan không phải dùng nồi mà là dùng đan lô! Ngươi vẫn là xem ta luyện như thế nào đi."

"Ồn ào! Bản cẩu gia luyện đan như thế nào cần ngươi lắm lời sao? Đừng giống như con ruồi cứ kêu vo ve vo ve bên tai ta, chiêu này của ta là Xào lăn đan dược, loại người cặn bã như ngươi tự nhiên không hiểu, nhìn bản Cẩu gia biểu diễn cho thật kỹ!"

Đại Hắc bễ nghễ đưa mắt nhìn vào tên Luyện đan sư kia, nhe răng về phía hắn.

"Chó ngốc, thô tục!"

Luyện đan sư tức tới mặt đỏ tía tai, hóa bi phẫn thành động lực, tập trung tinh thần luyện đan.

Vật liệu cần thiết để luyện đan do Đại Đạo Đan các chuẩn bị.

Đại Hắc căn bản nhìn cũng không thèm nhìn, một mạch đổ hết tất cả vào trong nồi, sau đó há mồm phun ra một ngọn lửa, dùng xẻng khuấy lên như xào rau.

Mọi người chỉ thấy Đại Hắc đứng thẳng lên, chân trước cầm lấy nồi, còn ước lượng đi ước lượng lại không ngừng, giống như một tên đầu bếp.

Trợn tròn mắt.

Má nó quả thực không hợp thói thường.

"Xào rồi, má nó nó thế mà thật xào!"

"Xong, nhiều vật liệu luyện đan như vậy, tất cả đều bỏ đi rồi, quá lãng phí."

"Chó ngốc, chó ngốc a! Những linh dược kia xem như trực tiếp nuốt vào cũng còn tốt hơn là mang đi xào!"

"Quá chó, không làm người!"

...

Tên Luyện đan sư ở bên cạnh vốn nổi giận đùng đùng, thấy cảnh này thì hận không thể trợn cho tròng mắt rơi ra ngoài, thiếu chút nữa thì đạo tâm bất ổn nổ lô tại chỗ.

Mọi người đều biết.

Luyện đan có rất nhiều thứ phải chú trọng.

Đan lô hỏa hầu tạm thời không đề cập tới.

Xem như trình tự bỏ linh dược vào cũng không thể xuất hiện một chút sai lầm, thậm chí ở giữa mỗi loại linh dược còn có khoảng cách thời gian, khoảng cách thời gian hơi dài hoặc là hơi ngắn vậy thì đều có thể dẫn tới tình trạng luyện đan thất bại.

Đồng thời, cần thao tác hỏa diễm mọi lúc để điều chỉnh độ mạnh của hỏa diễm.

Tốt hơn hết là để cho đan lô được ổn định, không thể để cho rung động chút nào.

Tóm lại, luyện đan là một môn kỹ thuật có độ khó cao.

Thủ pháp thô bạo giống như Đại Hắc, thế này sao lại là luyện đan, đây rõ ràng chính là đang hung ác phá hủy linh dược a!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!