Luyện đan sư ở bên cạnh không thể không cười lạnh nói: "Ngươi như thế này nếu như có thể luyện chế thành công, ta sẵn sàng ăn cứt của ngươi ngay tại chỗ!"
Đại Hắc nghe thấy vậy, lập tức che chắn cái mông của mình lại, "Ta nhổ vào, ngươi như vậy mà còn muốn lừa gạt ăn uống, cút sang một bên chơi!"
"Ngươi!"
Luyện đan sư thiếu chút nữa thì ói màu, vẻ mặt lúc trắng lúc xanh.
Con chó này hoàn toàn không biết xấu hổ.
Trong lòng của hắn âm thầm suy nghĩ, chờ tới khi kết thúc khảo hạch, nhất định phải tìm một cơ hội biến con chó này thành thịt chó, bằng không sẽ khó có thể xua tan nỗi hận trong lòng.
Sau đó, hắn nín thở ngưng thần, tập trung vào việc luyện đan.
Không thể bởi vì một con chó ngốc mà hủy đi lò đan này.
Mà Đại Hắc ở sau khi xào lăn được một lúc, thế mà thả cái nồi xuống, sau đó đậy nắp nồi lên, nằm sấp ngủ.
"Ha ha, xem ra đã tự từ bỏ rồi."
"Chắc chắn nó cũng cảm thấy xấu hổ, cho nên dứt khoát đậy cái nắp lại, không cho người ngoài trông thấy đồ vật trong đó."
"Không cần phải nói, trong nồi chắc chắn là một mảnh hỗn loạn."
"Đây là kết thúc màn biểu diễn của con chó ngốc nghếch, không có gì để xem"
...
Tiếng giễu cợt truyền đến liên tiếp như thủy triều, sau đó từng tên đều mất hết cả hứng, không còn để ý tới Đại Hắc.
Chỉ có cái nồi kia vẫn còn đang 'Tút tút tút' thổi hơi nóng ra bên ngoài.
Mà Luyện đan sư ở bên cạnh Đại Hắc tròn xoe mắt nhìn đan lô một cách nghiêm túc và cẩn thận, sự tập trung hoàn toàn trái ngược với Đại Hắc đang ngủ say bên cạnh.
"Tinh luyện đan dược, phải làm tới không bị ngoại giới quấy rầy, cẩn thận tập trung, đối đãi có tâm, đầy lòng mộ đạo!"
Trong đầu Luyện đan sư đang hồi tưởng lại những lời dạy của sư phụ khi lần đầu tiên tiếp xúc với việc luyện đan.
Lập tức, hắn cảm thấy sự quấy nhiễu đạo tâm tưới từ Đại Hắc đã được vuốt lên, một lòng một dạ đầu nhập vào việc luyện đan.
Khống chế hỏa hầu.
Bỏ linh dược vào.
Dùng thần thức thao túng dược tính hòa vào nhau.
Dần dần, trên trán của hắn xuất hiện những hạt mồ hôi mịn.
Thần thức căng thẳng cao độ khiến sắc mặt hắn hơi tái nhợt, nhưng hắn vẫn còn đang cắn răng kiên trì, không lơ là chút nào.
"Hồng hộc, hồng hộc -- "
Đại Hắc ở một bên ngáy to.
Đảo mắt nửa canh giờ trôi qua.
Đầu Luyện đan sư đã đầy mồ hôi, hắn thật vất vả mới rút ra được chút thời gian để lau mồ hôi trên trán, sau đó lại lập tức đưa vào một gốc linh dược cuối cùng vào trong đan lô.
"Một bước cuối cùng, đan sắp thành rồi!"
Trên mặt Luyện đan sư không thể không nở ra nụ cười tươi.
Hắn liếc nhìn Đại Hắc, cười khinh bỉ một cái, tìm được cảm giác ưu việt.
Vượt qua khoảng thời gian giống nhau, ta sắp luyện thành một viên Thần đan, mà ngươi thì chỉ nằm ngáy o o sống uổng thời gian, đó là cách tạo ra khoảng cách giữa mọi người.
Cho nên ta là luyện đan sư, mà ngươi thì chỉ có thể là chó!
"Ngưng cho ta!"
Hắn quát khẽ một tiếng, đột nhiên gia tăng hỏa lực, ánh mắt sáng ngời có thần, tiến vào trình tự cuối cùng, ngưng đan.
"Ngáp."
Lúc này, Đại Hắc ngáp một cái, u mê tỉnh lại.
Nó dùng chân chó dụi dụi con mắt, mắt chó còn đang mơ mơ màng màng, một lát sau mới lấy lại tinh thần.
"Đúng rồi, có thể mở vung."
Nó đứng người lên, đặt chân lên phía trên nắp nồi.
Cảnh này bất ngờ khiến nó trở thành con chó sáng giá nhất toàn trường, thu hút vô số ánh mắt chú ý.
"Không thể nào, không thể nào, nó thế mà còn có ý định mở vung?!"
"Tự rước lấy nhục, đây chính là một con chó tự rước lấy nhục!"
"Ha ha ha, nói thật, ta vẫn rất chờ mong trong nồi sẽ là như thế nào."
"Con chó này không tệ, còn biết thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người."
...
Mấy người Tiêu Thừa Phong thấy cảnh này thì đều một mặt bất đắc dĩ.
Bọn họ không trông vậy vào việc Đại Hắc có thể luyện chế ra đan dược, bọn họ vạch ra một kế hoạch khác, chờ đợi Đại Hắc đi ra mọi người sẽ cùng nhau an ủi nó một chút, sau đó đi mời Thái Thượng Lão Quân.
"Muốn mở nồi sôi rồi?"
Trong lúc cấp bách.
Vị Luyện đan sư bên cạnh Đại Hắc rút ra chút thời gian tới xem thành quả của Đại Hắc.
Đại Hắc có thể cảm nhận được ánh mắt tới từ khắp nơi, mắt chó không thể không tỏ ra bễ nghễ quét qua, "Gâu gâu gâu, xem Thần đan của ta ra nồi!"
"Ông!"
Theo tiếng nắp nồi mở ra.
Thiên địa như thể cũng vì đó mà yên tĩnh, khí tức của đại đạo phảng phất giữa thiên địa, thanh âm của đại đạo vang vọng bên tai.
Đồng thời.
Ánh sáng chói mắt sáng lên từ trong nồi, gần như muốn lóe mù ánh mắt của mọi người.
"Cái này. . . Đây là..."
"A, thật chói mắt, đến tột cùng là thứ nào mới có thể phát ra dị tượng như vậy!"
"Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ con chó kia thật luyện thành rồi? Điều này sao có thể?!"
"Ta ngửi thấy, là mùi thuốc, trong nồi đó thực sự có đan dược!"
...
Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn nhau, mặt mũi đầy vẻ khó có thể tin.
Mà ngay cả đám trọng tài của Đại Đạo Đan các cũng thi nhau đứng người lên, khiếp sợ nhìn vào Đại Hắc.
"Con chó này không tầm thường! Quả nhiên chó có thể bỏ ra loại bảo vật kia làm sao có thể bình thường cho được?"
Tam trưởng lão của Đại Đạo Đan các kích động không thôi, cảm giác như thể chính mình nhặt được bảo vật vậy.
Con chó này không chỉ lấy ra được bảo bối kia, bản thân còn kỳ dị như thế, tuyệt đối là một con chó quý giá trên đời hiếm thấy a!
Đại Đạo Đan các ta nhận!
Một lát sau.
Theo ánh sáng tan đi.
Cảnh tượng trong nồi cuối cùng cũng đã hiện ra ở trước mặt mọi người.
"Tê -- "
Tập trung nhìn vào, lập tức đẻ cho tất cả mọi người phải hít vào một ngụm khí lạnh.
Luyện đan sư ở bên cạnh Đại Hắc càng là hận không thể trợn cho tròng mắt của mình trừng ra ngoài, như thể gặp quỷ.
Đã thấy, trong nồi có năm viên đan dược nằm chỉnh tề ở đó!
Từng vệt sáng lưu chuyển ở mặt ngoài của đan dược, chiếu sáng rạng rỡ.
"Năm viên! Thế mà luyện ra tới năm viên!"
"Một lò ra năm viên đan dược, có thể nói luyện đan sư đạt tới loại trình độ này không nhiều hơn số lượng hai bàn tay!"
"Vầng sáng lưu chuyển, mùi thuốc rất thơm, phẩm cấp của viên đan này đủ để liệt vào hàng ngũ cực phẩm!"
"Một nồi xào ra năm viên Thần đan cực phẩm, đến tột cùng là làm được như thế nào, quả thực phá vỡ tam quan!"
"Con chó này đủ để được xưng tụng một đời Luyện đan tông sư, được người kính ngưỡng!"
"Thực sự khó có thể tin, con chó này lại kinh khủng như vậy!"
...
Xì xào bàn tán!
Toàn trường nổ tung!
Tất cả mọi người nhìn vào Đại Hắc, hai mắt đỏ ngầu, thi nhau đám ngực giậm chân, oán hận chính mình trước đó bất kính đối với nó, không có đi nịnh bợ nó.
Nếu như có thể kết giao tốt với con chó này, vậy sau này cầu nó luyện đan chẳng phải sẽ ổn thỏa hơn sao, đáng tiếc đã bỏ qua a!
"Cẩu, Cẩu đại gia ... thế mà thật xào ra năm viên đan dược?!" Sơn chủ Thần Kiếm sơn mộng bức, đầu vang lên ông ông.
Tiêu Thừa Phong cũng trợn tròn mắt, tuy nhiên ngay sau đó hắn dùng sức vỗ vào đầu của mình.
"Ta thật ngốc, ta có tội! Thế mà lại chất vấn Cẩu đại gia, nó thế nhưng là đi theo cao nhân, luyện đan mà thôi làm sao có thể không làm được?"
Phó Sơn chủ Thần Kiếm sơn nói lời thán phục từ đáy lòng: "Không hổ là chó của cao nhân a, mọi việc nó làm đều khiến người ta khiếp sợ!"
"Chuyện này không có khả năng, đây không phải là sự thật!"
Vị luyện đan sư ở bên cạnh Đại Hắc kia hét lớn một tiếng, gần như tan vỡ.
Hắn luyện đan mà cứ nơm nớp lo sợ, thận trọng che chở linh dược, dùng thái độ thành kính tới cực điểm mà đan vẫn còn chưa thể ra lò.
Đại Hắc thì ngược lại.
Nó lật xào linh dược tùy ý, lúc luyện đan còn nằm ngáy o o, còn là dùng nồi nấu.
Nó dựa vào cái gì có thể luyện chế ra đan dược? Hơn nữa còn là năm viên, má nó còn đều là cực phẩm!
Luyện đan sư ngửa mặt lên trời kêu đau, "Không! Sao có thể như vậy, thế giới này tại sao có thể tàn nhẫn như thế! Người không bằng chó!"
Đúng vào lúc này
Cái mông của Đại Hắc phốc một tiếng về phía đan lô của hắn, thả ra một cái rắm chó.
Bên dưới đan lô của Luyện đan sư kia, hỏa diễm đang cháy hừng hực, lập tức theo tiếng mà tắt ...