Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1261: CHƯƠNG 1261: CẨU ĐẠI GIA ĐỪNG SỢ, VỀ, ĐÃ VỀ TỚI CỬA NHÀ

"Hô hô hô!"

Sương mù màu xám không rõ vô tận tràn hết vào bên trong miệng của Đại Hắc.

Một mình Đại Hắc càng chống đỡ càng lớn, dần dần trở nên giống như một quả bóng da.

Theo Các chủ hét thảm một tiếng, cuối cùng hắn khó mà duy trì được thân thể sương mù màu xám, tất cả sương mù màu xám đều được Đại Hắc thôn phệ sạch.

"Gâu gâu gâu!"

Đại Hắc ngửa mặt lên trời gâu ba tiếng, thân thể biến lớn không ngừng rồi sau đó lại thu nhỏ, sau đó liên tục biến lớn...

Xung quanh nó, sương mù màu xám tràn ngập vô tận, tràn ra khỏi cơ thể nó và bao quanh nó.

Trong con ngươi của nó phun trào sương mù màu xám, đảo mắt.

"Cẩu, cẩu ... Cẩu đại gia, ngươi không sao chứ?"

Răng Tiêu Thừa Phong đều run lên bần bật mà hỏi, đồng thời âm thâm lui về đằng sau mấy bước, giữa khoảng cách an toàn với Đại Hắc.

Xem như đối mặt với Các chủ bị nhiễm sương mù màu xám hắn còn chưa chịu yếu thế, nhưng đối mặt với Cẩu đại gia bị nhiễm sương mù màu xám, hắn thật là không có lá gan động thủ, sợ bị Cẩu đại gia thuận một cái chân chó đập chết.

Những người khác cũng là kinh dị bất an nhìn vào Đại Hắc, cũng đang lùi lại.

Bản thân Đại Hắc cũng đã nói, sương mù màu xám chỉ có đạt được cao nhân tịnh hóa ở bên trong Tứ Hợp viện thì mới có thể loại trừ thứ không rõ, nó bây giờ trực tiếp thôn phệ sương mù màu xám không rõ, vậy chắc chắn cũng sẽ có vấn đề.

Trên thực tế, chỉ cần nhìn tình trạng hiện tại của Đại Hắc cũng biết được rằng xảy ra vấn đề lớn!

"Ô ô ô!"

Bên trong miệng Đại Hắc phát ra tiếng gầm nhẹ, một cỗ khí tức hung ác bộc phát ra từ trong cơ thể, uy áp cường đại khiến đám người Tiêu Thừa Phong không thở nổi.

Sương mù màu xám vẫn còn đang tràn ngập trên người của nó.

Đúng lúc này.

Quần cộc da ở trên bờ mông Đại Hắc đột nhiên phát ra ánh sáng rực rỡ.

Ánh sáng rực rỡ này đang chiến đấu với sương mù màu xám không rõ, cuối cùng miễn cưỡng trấn áp tất cả sương mù màu xám không rõ trở về.

Một màn này để hai mắt mọi người sáng lên, vừa mừng vừa sợ.

"Cái quần da kia, cái quần da kia thật phi thường!"

"Thế mà có thể ngăn chặn một lớp sương mù màu xám dày đặc và đáng ngại như vậy, đây chắc chắn là một kiện Thần khí siêu cấp!"

"Không có chuyện gì sao?"

Tiêu Thừa Phong trả lời: "Đây là quần cộc da mà cao nhân làm cho Cẩu đại gia, năng lực đương nhiên cường đại, tuy nhiên dường như vẫn còn có chút không đủ."

Câu nói này để mọi người giật mình.

Cao nhân đúng là cao nhân, thuận tay làm cái quần da thôi thế mà cũng nghịch thiên như vậy, quả thực vượt quá tưởng tượng.

Thuận tay sáng lập Thần khí vô địch?

Có cần thiết phải cường đại như vậy không?

Vân Trần lo lắng nói: "Làm sao bây giờ?"

Sương mù màu trắng không rõ tuy rằng tạm thời được đè xuống, nhưng thân thể Cẩu đại gia vẫn còn đang run rẩy, rõ ràng đang chống đỡ một cách cực khổ, cũng không biết quần cộc da có thể chống đỡ được bao lâu.

"Chuyện tới lúc này chỉ có thể đi tìm cao nhân."

Sắc mặt Tiêu Thừa Phong trở nên nặng nề, mở miệng nói.

Đây chính là chó yêu của cao nhân, nếu như quả thực có vấn đề gì xảy ra vậy thế nhưng là không cách nào bàn giao với cao nhân.

Nhân lúc bây giờ còn kịp, nhanh đi tìm cao nhân, vậy chắc chắn còn có thể cứu được.

"Cẩu đại gia, ta bây giờ mang ngươi về bên cạnh cao nhân đi, ngươi thế nhưng là tuyệt đối đừng có cắn ta a."

Tiêu Thừa Phong hít sâu tiến tới bên cạnh Đại Hắc, khe khẽ mở miệng, sau đó khiêng Đại Hắc lên lập tức chạy về phía cấm khu thượng cổ.

Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất, một đường nhanh như điện chớp, không tới hai canh giờ đã chạy tới dưới chân núi Lạc Tiên sơn mạch.

Mặc dù đây là lần thứ hai đi tới Lạc Tiên sơn mạch, nhưng đám người Thần Kiếm sơn nhìn thấy dãy núi này vẫn như cũ cảm nhận được một cỗ kính nể từ tận đáy lòng.

Theo tầm mắt có thể thấy, lực lượng đại đạo trải rộng trên dãy núi này, hiện lên rõ ràng ở trước mặt mọi người nhưng lại giống như thể tự thành thế giới, một cỗ khí tức không cách nào miêu tả tràn lan ra ngoài, để bọn họ không dám làm càn chút nào.

Bia đá tọa trấn dãy núi này, Giang Lưu đốn củi kia cùng với tổ hai người dọn phân kia, ngay cả thú rừng và cây cối đều là những thứ bên ngoài nghĩ cũng không dám nghĩ, mỗi bông hoa mỗi cọng cỏ đều tự thành đại đạo, bất cứ ai nhìn thấy cũng có thể thành tiên nhập đạo!

Chu Nguyên Hải hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm ngọn núi, ánh mắt lóe lên, lẳng lặng đi theo phía sau Tiêu Thừa Phong.

"Cẩu đại gia sao rồi?"

Trạng thái của Đại Hắc lập tức thu hút sự chú ý của bia đá và Vương Tôn.

Bọn họ cùng lúc xuất hiện, lo lắng nhìn vào Đại Hắc, sắc mặt âm trầm.

"Tiêu Thừa Phong, ngươi là chuyện gì xảy ra? Thế mà biến chó yêu của cao nhân thành ra như vậy?"

"Ta cũng đã cung chấp cho các ngươi hai thùng đại bảo bối a, làm sao còn bị chỉnh thành dạng này?"

Tiêu Thừa Phong cười khổ, bất đắc dĩ mà nói: "Sương mù màu xám không rõ thật sự là khó chơi, Cẩu đại gia ăn quá no nên biến thành như vậy, ta phải nhanh lên núi, nói không chừng cao nhân có biện pháp."

"Ai, Cẩu đại gia bây giờ chắc chắn đang rất thống khổ."

Bia Đá thở dài một tiếng, nó đã từng bị nhiễm sương mù màu xám không rõ, có thể hiểu rõ nhất cảm giác này, tuy nhiên cũng may mà được cao nhân cứu.

Vương Tôn lo lắng nói: "Vậy thì chớ chậm trễ, nhanh lên đi."

Ngay khi Tiêu Thừa Phong vác Đại Hắc lên trên núi, Vương Tôn và hư ảnh của Bia Đá lại cùng lúc ngăn cản những người khác lại.

"Tiêu đạo hữu đi lên là được rồi, cao nhân cần thanh tu, các vị đạo hữu cùng tiến vào sợ không tiện cho lắm, xin hãy tha lỗi."

Mấy người này đều là những gương mặt lạ, trước kia chưa từng gặp cao nhân, cho nên bị ngăn cản lại.

"Ha ha, nên, chúng ta không đi lên."

Sơn chủ Thần Kiếm sơn lập tức ngượng ngùng thu bước chân về.

Hắn rất muốn đi nhìn thấy phong thái của cao nhân a, dù sao có thể nhìn thấy được nhân vật bực này, vậy mới không xem như là uống phí cuộc đời này, nhưng cũng phải biết phép tắc, mình bây giờ nhiều lắm chỉ xem như một nhân viên ngoài biên chế, còn phải tiếp tục cố gắng a.

Phía sau đám người, trong mắt Chu Nguyên Hải lóe lên một tia không cam lòng không thể lần ra dấu vết.

Tiêu Thừa Phong xe nhẹ đường quen, đi thẳng tới vị trí sườn núi, Tứ Hợp viện dần dần hiện lên trước mặt.

"Cẩu đại gia đừng sợ, về, đã về tới cửa nhà, ngươi cố gắng chống đỡ a!"

Tiêu Thừa Phong mở miệng an ủi, bước nhanh đi tới cửa, nhưng trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác lo lắng.

Đại Hắc biến thành như vậy, cao nhân không chừng sẽ nổi giận, bản thân mình có thể trực tiếp tắt nắng hay không?

Ai, tu vi của mình vẫn còn quá kém, để Cẩu đại gia xông vào trước, thật sự là không nên a!

Tiêu Thừa Phong cắn răng một cái, vẫn là gõ cửa Tứ Hợp viện.

"Đông đông đông."

"Tiêu Thừa Phong có việc gấp cầu kiến Thánh Quân đại nhân."

"Kẹt kẹt."

Người ra mở cửa là Niếp Niếp, ánh mắt nàng ta loé lên nghi ngờ nhìn vào Tiêu Thừa Phong, có điều khi nhìn thấy Đại Hắc được Tiêu Thừa Phong vác trên lưng, hai mắt đột nhiên trợn lớn, lộ ra vẻ lo lắng.

"Đại Hắc sao vậy?"

"Đều là do tu vi bần đạo không đủ, để Cẩu đại gia biến thành như vậy."

Trên mặt Tiêu Thừa Phòng đầy vẻ tự trách, đưa Cẩu đại gia vào bên trong Tứ Hợp viện.

Lúc này, mấy người Đát Kỷ tất cả đều xông tới, khi nhìn thấy Đại Hắc thì vẻ mặt của họ thay đổi rất nhiều, họ vừa lo lắng vừa tức giận, sự hung tàn lóe lên trong mắt một cái rồi biến mất.

Đại Hắc không chỉ là chó yêu của cao nhân, càng là tồn tại ở bên cạnh cao nhân đầu tiên, có thể nói tất cả mọi người ở nơi này đều từng nhận được ân huệ của Đại Hắc, nhưng vào lúc này, Đại Hắc thế mà biến thành bộ dáng này.

Nhìn nó chịu đựng nỗi đau, nước mắt Long Nhi đã chực trào ra.

Sắc mặt Đát Kỷ ngưng trọng mở miệng nói, "Nó là nuốt chửng quá lượng sương mù màu xám không rõ."

"Đúng vậy, Đát Kỷ tiên tử, lần này chúng ta gặp phải sương mù màu xám không rõ rất cường đại, đều là ta không tốt, sớm biết vậy thì nên trở về cầu viện binh, có biện pháp nào cứu Cẩu đại gia không?"

Mặt mũi Tiêu Thừa Phong tràn đầy cay đắng, tự trách không thôi.

"Sương mù màu xám không rõ thế nhưng là không có đi ra dễ dàng như vậy, chỉ sợ bây giờ còn đang điên cuồng nhiễm lấy Đại Hắc."

Ðát Kỷ lắc đầu, cau mày.

Trước khi chiếm được sương mù màu xám không rõ, nàng ta đầu tiên đều là trực tiếp tiêu diệt ký chủ của sương mù màu xám, sau đó phong ấn lại, trong loại tình huống này đương nhiên không thể giết Đại Hắc.

"Kẹt kẹt."

Đột nhiên, cửa hậu viện vừa mở ra, Lý Niệm Phàm từ hậu viện đi tới, khi thấy Đại Hắc nằm trên mặt đất thì không khỏi sững sờ, sau đó bước nhanh đi tới.

"Đây là ... mắc bệnh chó dại?!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!