Mọi người biểu thị chính mình vừa nghe được từ mới, nhưng không hiểu ý nghĩa của nó.
Tuy nhiên nội tâm không thể không thả lỏng.
Cao nhân đã nhận ra loại bệnh trạng này thì có khả năng sẽ có biện pháp giải quyết.
Tiêu Thừa Phong hít sâu một hơi, xấu hổ nói: "Thánh Quân đại nhân, đều là lỗi của ta, ta không bảo vệ được Đại Hắc."
Hắn đã làm tốt chuẩn bị chịu phạt.
Tuy nhiên Lý Niệm Phàm lại khoát tay áo, bình tĩnh nói: "Tiêu đạo hữu không cần như thế, chuyện này không liên quan gì tới ngươi, loại bệnh này cũng không phải là bệnh nặng gì, không sao."
Đều được sương mù màu xám chỉnh thành như vậy mà còn không tính là bệnh nặng?
Chỉ có thể nói ... thật không hổ là cao nhân.
Lý Niệm Phàm nói: "Long Nhi, ngươi đi phòng chứa đồ linh tinh giúp ta lấy ống tiêm và hộp thuốc ở bên cạnh tới đây."
"Vâng."
Long Nhi lên tiếng, kích động chạy vào phòng chứa đồ linh tinh.
Đối với phòng chứa đồ linh tinh này nàng ta tự nhiên vô cùng tò mò.
Trong này cất chứa vô số bảo bối, nàng ta đã tận mắt chứng kiến Niệm Phàm ca ca lấy ra một Thần khí siêu cấp từ trong đó, quả thực giống như làm ảo thuật.
Không chỉ là nàng ta, những người khác cũng đều tràn ngập tò mò đối với phòng chứa đồ này.
Đây chính là lần đầu tiên Long Nhi tiến vào phòng chứa đồ.
Phòng chứa đồ này rất lớn, trải qua lần thu dọn trước đó, bên trong tuy rằng vẫn có hơi lộn xộn, nhưng đã gọn gàng hơn nhiều, ít nhất những thứ bên ngoài đều xếp theo phân loại.
Giá sách, đồ làm bếp, nông cụ, công cụ .... đủ các loại đều được sắp xếp theo ngăn nắp, dù là thư tịch hay là bát đũa nồi niêu dự phòng, lấy chúng ra đều là thần vật đủ để gây hỗn loạn trong Nguyên giới, vô số tu sĩ tranh đoạt.
Mà ở gian trong cùng của phòng chứa đồ, vẫn còn những đống hộp xếp chồng lên nhau, mơ hồ có một cỗ khí tức thần thánh tràn lan ra, so với những thứ bên ngoài kia hỉ có hơn chứ không kém.
Mặc dù đã quen với việc nhìn thấy mọi thứ trong Tứ Hợp viện, bản thân ở trong phòng chứa đồ, nhưng Long Nhi vẫn cảm thấy áp lực trong phòng chứa đồ.
Quá hung tàn.
So với mọi thứ ở đây, mọi thứ ngoài kia tất cả cộng lại cũng chẳng thấm vào đâu!
Nàng ta dựa theo sự dặn dò của Lý Niệm Phàm, nàng đã tìm thấy ống tiêm và thuốc và chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng khi bước đến cửa, bước chân nàng đột nhiên dừng lại, nghi hoặc nhìn vào mấy thứ treo ở cửa, lộ ra vẻ mặt rất tò mò.
Nàng ta cầm lấy túi hàng lên và cẩn thân xem những dòng chữ được viết trên đó.
"Tất lụa đen?"
Đây là cái gì?
Đi hỏi ca ca một chút.
Tròng mắt Long Nhi đảo một cái, dứt khoát cầm tất những thứ này đi ra.
Lý Niệm Phàm vốn dĩ tò mò không biết Long Nhi làm sao lại chậm chạp như vậy, khi nhìn thấy những thứ nàng ta cầm trên tay khi bước ra, hắn lập tức hít sâu một hơi và quay mặt đi chỗ khác một cách mất tự nhiên.
Chết rồi.
Làm sao bây giờ? Má nó ta muốn chết a!
Tuy nhiên, Long Nhi lại không biết suy nghĩ của Lý Niệm Phàm lúc này, hào hứng chạy tới bên cạnh Lý Niệm Phàm, hiếu kỳ nói: "Ca ca, những thứ này là quần áo sao? Cảm giác rất kỳ quái a, đặc biệt thiếu vải, thật nhiều chỗ đều bị lộ ra, còn có tất lụa đen này nữa là có ý gì a?"
Lý Niệm Phàm ho khẽ một cái, để cho sắc mặt của mình được bình tĩnh lại, "Khụ khụ, tất lụa đen chẳng qua chỉ là một loại tất đặc biệt, mặc vào ... đúng, sẽ có một loại vẻ đẹp đặc biệt, còn có những y phục kia là dùng để nhảy một loại vũ đạo đặc biệt, cũng rất xinh đẹp."
Lời này vừa nói ra.
Lập tức để con mắt của chúng nữ trong Tứ Hợp viện sáng lên, khát vọng nhìn vào tất lụa đen và y phục.
Khó trách khi các nàng nhìn vào những y phục kia cùng với tất lụa đen thì đã có một loại thích không hiểu vì sao thích, hóa ra có thể trở nên xinh đẹp.
Niếp Niếp cũng chạy tới thma gia náo nhiệt, kích động nói: "Thật sao? Vậy ta cũng muốn mặc."
Khóe miệng Lý Niệm Phàm giật giật một cái, đầu toát mồ hôi, "Thứ này không dành cho trẻ em, cần phải có một đôi chân dài và một thân thể phát triển tốt."
Tiểu hồ ly nhìn chằm chằm vào tất lụa đen, mong chờ nói: "Tỷ phu, ta muốn mặc thử một lần có được không? Ta có đôi chân dài, thân thể hóa hình đã phát triển toàn diện rồi đi."
A, chuyện này ...
Lý Niệm Phàm không thể không nhìn nàng một cái.
Phát triển tới quả thực rất toàn diện, nên lồi thì lồi, nên vểnh thì vểnh, có thể nói điều kiện vô cùng tốt.
Mặc thì đương nhiên mặc được, quan trọng là sau khi mặc vào thì ai mà chịu nổi a...
Đát Kỷ cũng không nhịn được mà mở miệng nói: "Công tử, có quần áo tốt như vậy làm sao không sớm lấy ra một chút."
"Thực ra ta mới nghĩ ra cách đây không lâu." Lý Niệm Phàm thở dài, ăn ngay nói thật.
Những thứ này hắn là chuẩn bị cho Hỏa Phượng và Đát Kỷ, là một loại gia tăng hứng thú chuyện giường chiếu.
Tất lụa đen, mọi người hiểu được đều hiểu, về phần những y phục kia thì là trang phục kỳ lạ, phối hợp với một số vũ đạo đặc biệt, tuyệt đối rất câu hồn người.
Những thứ này vốn định được sử dụng gần đây, nhưng không nghĩ tới lại được Long Nhi gia hỏa không đáng tin cậy này lấy ra.
Như vậy hắn chỉ có thể nói những thứ này trở thành y phục bình thường, bằng không chẳng phải sẽ bị xem như biến thái?
Trên thực tế, Đát Kỷ và Hỏa Phượng, một người có đuôi có tai của hồ ly, một người còn có cánh, quả thực chính là sinh ra để làm coser, niềm vui trong đó là không thể nào diễn tả, Lý Niệm Phàm gần đây mới đột nhiên có ý tưởng, mới nhớ tới sự tồn tại của tất lụa đen ở kiếp trước.
Có điều...
Đã Tần Mạn Vân các nàng đều muốn mặc, với ta mà nói dường như không có chỗ xấu nào a, nhiều lắm chỉ là chảy ra chút máu mũi mà thôi.
"Uông ô, Uông ô..."
Tiếng nghẹn ngào của Đại Hắc cắt ngang sự mơ màng của Lý Niệm Phàm, nó nằm trên mặt đất, cái đuôi chó đong đưa, tội nghiệp nhìn vào Lý Niệm Phàm, mắt chó đều ẩm ướt, không nói ra được sự ủy khuất.
Ta nằm ở chỗ này lâu như vậy tới nhẫn nhịn sự dày vò, các ngươi ở bên kia vậy mà còn thảo luận tất lụa đen, các ngươi có còn là người hay không?
Tranh thủ thời gian cứu ta trước đi a!
"Đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất, ta mảu cứu Đại Hắc trước cái đã."
Lý Niệm Phàm vỗ vào đầu chó của Đại Hắc, từ trong hộp thuốc lấy ra thuốc chữa bệnh dại rồi hút vào trong ống tiêm sao đó cắm vào trên cái mông của Đại Hắc.
Một mũi tiêm được bơm vào, Đại Hắc đã không còn run rẩy, mắt chó cũng không trắng dã nữa, rõ ràng là đã ổn định hơn nhiều.
"Thánh Quân đại nhân, một châm này là xong rồi?" Tiêu Thừa Phong trợn mắt há hốc mồm, tuy rằng hắn đoán được sẽ rất dễ dàng, nhưng lại không nghĩ tới sẽ dễ dàng tới như vậy.
Lý Niệm Phàm gật đầu cười, "Ừm, Đại Hắc nghỉ ngơi thêm một chút là được rồi, lần này may mắn mà có ngươi đưa Đại Hắc về, bằng không Đại Hắc chỉ sợ sẽ phát điên, biến thành chó dại."
"Thánh Quân đại nhân khách khí, là ta không bảo vệ tốt cho Đại Hắc."
Tiêu Thừa Phong liên tục khoát tay, không dám tranh công, cao nhân không trách tội hắn đã là may mắn lắm rồi.
"Có muốn ở lại cùng ăn cơm hay không?" Lý Niệm Phàm phát ra lời mời.
"Quấy rầy đã lâu, ta không ở lại a."
Tiêu Thừa Phong chịu đựng đau lòng mà từ chối.
Một bữa cơm tuy rằng vô cùng trân quý, nhưng hắn biết rõ, lần này không bảo vệ được Đại Hắc, thực sự không còn mặt mũi ở lại ăn cơm, nếu như coi sự khách khí của cao nhân là thật, vậy chắc chắn sẽ làm cho cao nhân không thích.
Tuy rằng hắn rất thích trang bức, nhưng ở trước mặt cao nhân thế nhưng là rất biết tự hiểu lấy mình, thường suy nghĩ về bản thân.
Lý Niệm Phàm tiễn Tiêu Thừa Phong đi, quay đầu lại, đã thấy chúng nữ đã cởi bỏ tất đen ra và đang nghiên cứu cách mặc như thế nào.
Cảnh này tuy hơi mâu thuẫn nhưng thực sự rất thú vị.
Để tiên nữ mặc tất lụa, ta là người duy nhất ở đây ...