"Tru Thần Diệt Ma quyền!"
"Trẩm Thiên Kiếm thuật!"
"Thái Sơ Phong Thiên chỉ!"
...
Dương Tiễn đi dọc theo thông đạo, hai mắt nhìn chòng chọc vào vách tường xung quanh, bị thu hút bởi từng thần thông.
Trong những bức họa vẽ thần thông này còn ẩn chứa lực lượng đại đạo, để thần thông như thể hiển hóa, để bọn họ đắm chìm vào trong đó, tự mình cảm nhận.
"Nơi này chắc chắn là trung tâm chiến trường nằm đó phong ấn sương mù màu xám không rõ, vô số cường giả đột nhiên xuất thế đại chiến với sương mù màu xám không rõ, mà trước khi bọn họ chết đã chép lại thần thông ở nơi này!"
"Hóa ra sau khi tìm được đường sống, không chỉ có thẻ vượt ải an toàn mà có có thể có được ban thưởng lớn như vậy."
"Tất cả những này đều là thần thông thượng cổ, thậm chí có thuật cấm kỵ, thật là đáng sợ!"
"Còn may có cao nhân bày ra quân cờ Đại Ma Vương và Tả sứ, một khi chọn sai thông đạo, tổn thất thế nhưng là rất lớn!"
...
Trong lòng bọn họ kích động không thôi.
Ai cũng sẽ không nghĩ tới, bên trong cái thông đạo này lại ẩn chứa lực lượng đại đạo dày đặc như vậy, cỗ lực lượng này khác với cao nhân, cao nhân là lực lượng đại đạo tràn ra ngoài, ôn hòa mà dày đặc, có thể để người ta mượn nhờ tu luyện cảm ngộ của chính mình, mà lực lượng đại đạo trong này là khắc họa thần thông để lại, giống như kế thừa!
Mang tới cho người ta một loại cảm giác thể hồ quán đỉnh, đại đạo rót vào người.
Đây là cơ duyên!
Niếp Niếp trịnh trọng mở miệng nói: "Những thần thông này đều là đám cường giả chí cường năm đó để lại, ca ca chắc chắn muốn tái hiện ánh sáng năm đó, cho nên những thần thông này chúng ta nhất định phải học được."
Hai mắt nàng không chớp cái nào nhìn chằm chằm vào một loại thần thông ở trên tường, Sinh Tử Thần tiễn!
Thuật bắn cung này vừa đúng xứng đôi với Lạc Thần cung của nàng.
Hơn nữa, nàng ta có nền tảng mà Lý Niệm Phàm đã dạy cho nàng ta, chẳng mấy chốc đã xem thấu được tinh túy của thần thông này, trở thành một sát chiêu lớn của chính mình.
"Chủ nhân rất ít khi dạy thần thông sát phạt cho chúng ta, chúng ta đều là dựa vào trong một hành động hoặc một lời nói của hắn mà cảm ngộ ra, nơi này vừa đúng có thể tới bù đắp thiếu sót của chúng ta."
Đại Hắc cẩu miệng hơi mở, mắt chó cũng là nhìn chằm chằm vào một thần thông trên vách tường gọi là Càn Khôn Nhất chưởng.
Những thần thông này để lại lực lượng đại đạo, chỉ có thể để cho một người lĩnh hội, cũng may nơi này có đủ nhiều thần thông, mà bọn họ lại ít người, cho nên có thể lựa chọn được thần thông thích hợp với bản thân.
Nếu như vừa rồi tất cả mọi người đều tiến vào thông đạo này thì như vậy có thể đoán được, chắc chắn sẽ phải tàn sát lẫn nhau, tranh đấu lẫn nhau sẽ có vô số người phải bỏ mạng
Một đoạn thời khắc, pháp lực quanh người Dương Tiễn bộc phát ầm ầm, hắn không tự chủ được nhắm mắt lại, trong lúc diễn luyện lĩnh hội thần thông, thân ảnh của hắn dần dần trở nên mơ hồ, một cái bóng mờ rất lớn bao trùm toàn thân, Pháp Tướng Thiên Địa hiển hóa.
Khí thế cường đại giống như là biển gầm phun ra ngoài!
Tiêu Thừa Phong thì hai mắt ngưng tụ lại, cười nói: "Dương Tiễn đột phá! Từ nửa bước Chúa Tể cảnh đã trở thành Đại Đạo Chúa tể chân chính."
Hắn cũng đang lĩnh hội Trảm Thiên Kiếm thuật thu được ích lợi không nhỏ, tuy nhiên bởi vì hắn đã là Đại Đạo Chúa tể, cho nên động tĩnh không có lớn tới như vậy.
Mà ngoài Dương Tiễn ra, Quân Quân đạo nhân và Cự Linh Thần cũng đều đột phá ngay sau đó.
Ở một bên khác.
Trong đội ngũ của Đại Ma Vương đã gặp phải một trận tập kích mà không có bất kỳ sự vui mừng nào.
Bắt đầu từ khi vào thông đạo, công kích chưa từng ngừng, càng đi sâu vào bên trong thì công kích càng dữ dội, lúc muốn quay đầu lại thì đường lui đã không còn.
"Mọi người đừng hoảng hốt, cho dù là đường chết, chúng ta có nhiều người như vậy hợp lực lại thì cũng có thể mở ra một con đường sống!"
"Giết a, chỉ cần xông qua nơi này là cơ duyên vô tận đang chờ chúng ta!"
"Đã không còn đường lui, liều chết đánh cược một lần thì còn có chút hy vọng sống!"
"Thật ra thì cái gọi là đường sống căn bản chính là một lớp ngụy trang, thật ra thì cả ba cái thông đạo đều sẽ như vậy!"
"Đúng đúng, ta cũng cảm thấy như vậy."
"Nếu đúng như ngươi nói, nội tâm ta lập tức thăng bằng nhiều, mọi người cùng nhau xông lên đi!"
...
Ở trong ngươi một câu ta một câu an ủi bản thân, mọi người đỏ mắt lên, đấu chí cao vượt ải.
Người duy nhất không có bị công kích chính là Đại Ma Vương.
Từ khi bắt đầu vào sơn động, hắn đã chủ động đề nghị đảm nhiệm tiên phong, sau đó ở bên trong đôi mắt kính nể của mọi người mà nghênh ngang rời đi.
Hắn ta đi đầu, tốc độ cực nhanh đã bỏ xa mọi người, không gặp phải công kích.
Còn ở bên Tả sứ.
Vừa mới vào thông đạo, nàng ta đã bị Thiên Lạc đẩy đi ra.
"Ngươi, đi ở đằng trước, thăm dò đường cho chúng ta!"
Thiên Lạc phân phó một cách lãnh khốc, những người khác nhìn thấy cảnh tượng này thì hai mắt đều sáng lên cũng không có nhiều lời.
Có người đứng ra thăm dò đường đi cho mình là một chuyện tốt, tự nhiên sẽ rất vui khi thấy điều đó.
"Được!"
Tả sứ cắn răng, trong lòng tức giận.
Quá đáng, không chỉ bắt ta đi tới nơi này, còn để cho ta lấy thân mình đi thăm dò nguy hiểm, đây chính là các ngươi ép ta đó!
"Tả sứ ta có thể sống từ thời kỳ Thất giới cho tới bây giờ, gặp vô số lần nguy cơ sinh tử đều có thể tránh thoát, ngươi thật sự cho rằng ta là ăn chay sao?"
Kích hoạt đi, hào quang dẫn đường của ta!
Nhất định phải kích hoạt a, để cho ta khắc chết đám cặn bã này!
Nàng ta mặc niệm trong lòng, cuối cùng bay lên không trung bay nhanh về phía trước.
"Ha ha ha, có người dẫn đường phía trước, đúng là yên tâm a."
Thiên Lặc đắc ý cười một tiếng, "Các ngươi xem, nàng ta bay xa như vậy mà cái thông đạo này không có một chút động tĩnh nào, bởi vậy có thể thấy được, đây đúng là một con đường sống, cảm giác của ta quả nhiên không sai."
"Thiên Lạc đạo hữu anh minh!"
"Ta đây chính là dính ánh sáng của Thiên Lạc đạo hữu."
"Lần đứng đội này là lựa chọn chính xác nhất trong cuộc đời của ta."
...
Đám người Thiên Đam thi nhau nói lên lời ca ngợi của chính mình, trong lòng cũng không thể không thả lỏng.
Có điều bọn họ đi ra còn chưa được hai bước lại lôi quang vô tận đột nhiên xuất hiện, lôi đình hủy diệt hóa thành từng con rắn bạc bổ vào đầu của mọi người!
Bọn họ còn đang cười cười nói nói, dưới trường hợp không có một chút phòng bị nào đã bị đánh cho mặt mày xám xịt, tu sĩ có thực lực không đủ càng là kêu thảm một tiếng tan thành tro bụi.
"Cạm bẫy, thông đạo này có cạm bẫy!"
"Đây cũng không phải là đường sống thực sự, mọi người phải cẩn thận!"
"Vãi nồi, gia hỏa dẫn đầu kia làm sao mà chẳng bị sao cả, một mực cắm đầu đi lên phía trước a!"
"Tại sao lôi không có bổ vào nàng ta? Ta không phục!"
"Cẩn thận, phía trước lại có Thiên hỏa tới rồi!"
"Đậu xanh rau muống, thật con mẹ nhà nó tà môn a!"
...
Tả sứ cảm nhận được động tĩnh sau lưng, không thể không quay đầu nhìn lại, khi thấy dáng vẻ thê thảm của bọn họ thì không thể không nở ra nụ cười thoải mái.
Sau đó tiếp tục ngựa không dừng vó, cắm đầu đi về phía trước.
Nửa canh giờ sau, hai người Tả sứ và Đại Ma Vương cùng một thời gian đi ra khỏi thông đạo, hai người đưa mắt nhìn nhau, thế mà không thể không lộ ra thần sắc cùng chung chí hướng.
"Không nói, ta phải trốn đi."
Tả sứ không dám ở lại lâu, nàng quan sát xung quanh, vô cùng thuần thục tìm một cái phương hướng mà trốn đi.
Nàng ta lo lắng sau khi Thiên Lạc đi ra ngoài sẽ tìm nàng ta để phát tiết lửa giận, về phần cái gọi là cơ duyên gì gì đó, nàng ta căn bản không hy vọng xa vời vào điểm này, đây là kinh nghiệm quan trọng để cho nàng ta có thể tồn tại tới ngày nay.
Lại là một canh giờ sau, những người khác trong đội ngũ của Đại Ma Vương và Tả sứ mới cùng nhau đi ra.
Chỉ có điều đám người so với lúc mới tiến vào thông đạo, nhân số lúc này ít tới đáng thương, đơn giản mà nói, chính là tiểu lâu la đều chết sạch giờ chỉ còn lại đám cao tầng, thậm chí ngay cả Thiên Ngũ cũng đã chết đi.
Thiên Nhất nhìn vào mọi người một chút, mờ mịt nói: "Bây giờ chúng ta có thể nói là tướng không có quân rồi?"
Thiên Tam mở miệng nói lời an ủi: "Không được chán nản như vậy, rất rõ ràng cả ba cái thông đạo này không có một cái nào là đường sống, đều phải dựa vào giết mà ra, chúng ta có thể còn sống đã là rất may mắn rồi, ngươi xem cái thông đạo an toàn kia một chút, đám người Thiên Cung kia còn chưa có đi ra, tám thành là đã chết ở bên trong, có khi toàn quân bị diệt!"