Thiên Tam nói là để cho tất cả mọi người đều khẽ gật đầu, nội tâm đạt được sự an ủi.
Cái gọi là không sợ ít chỉ sợ không công bằng, nếu không chọn đúng thì sẽ có một khoảng trống tâm lý lớn, nhưng nếu như mọi người cùng nhau chịu khổ vậy thì không quan trọng.
"May mắn nhờ có lực lượng đáng kinh ngạc mà chúng ta mới giết ra một con đường máu a, ta cũng đã nói từ trước rồi, nơi nào có ta thì nơi đó có đường sống!"
Thiên Lạc đắc ý mở miệng, sau đó nhướng mày nói: "Tuy nhiên Tả sứ dẫn đường kia đã đi tới nơi nào rồi, ẩn nấp rồi sao?"
Hắn rất tò mò về tình huống của người này, rõ ràng là kẻ đi dò mìn mà lại không sao cả.
Lại trốn đi sao?
Trong mắt Thiên Lạc lóe lên hàn mang, trong lòng hạ quyết tâm, chờ sau khi chuyện này xong xuôi thì lại đi bắt nàng ta trở về!
Đúng lúc này, đám người Thiên Cung mới đi ra từ trong thông đạo an toàn, hai bên đều phát hiện nhau, đều sửng sốt một chút.
Quân Quân đạo nhân vuốt râu một cái, ngạc nhiên nói: "Nha, các ngươi thế mà vẫn còn sống được a."
"Ngươi, các ngươi..."
Đám người Thiên Nhất choáng váng, khiếp sợ chỉ vào đám người Thiên Cung.
Đột nhiên, con ngươi Thiên Lạc co rụt lại, khó có thể tin gầm nhẹ nói: "Các ngươi đột phá?!"
Hắn cảm nhận được dạo động trên đám người Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn, hai mắt lập tức trở nên phức tạp, không thể nào chấp nhận được.
Nửa bước Chúa tể và Đại Đạo Chúa tể chân chính tuy rằng cách gọi chỉ khác nửa bước, nhưng nửa bước này thế nhưng là có cách biệt một trời, như là rãnh trời vậy.
Có thể đột phá, tuyệt không phải là chuyện một sớm một chiều, rất rõ ràng, bọn họ đã đạt được cơ duyên trong thông đạo, kết hợp với tất cả bọn họ trông chẳng gặp phải việc gì cả.
Nội tâm Thiên Lạc không thể không sinh ra rung động, chẳng lẽ thông đạo mà bọn họ đi vào mới là thông đạo chính xác?!
Dương Tiễn mỉm cười, "Thật xin lỗi, bên trong thông đạo kia có để lại cơ duyên, chúng ta phải lĩnh hội cho nên mới chậm chút thời gian, hơi có nhận hàng."
Hắn đã đuổi kịp với Tiêu Thừa Phong, cũng đã trở thành Đại Đạo Chúa tể, tự nhiên tâm tình rất tốt.
Hơi có nhận hàng?
Đôi mắt đám người Thiên Nhất lập tức đỏ hết lên.
Cơ duyên có thể đột phá bình cảnh Chúa tể, nghĩ thôi đã khiến cho bọn họ thèm dỏ dãi, thế mà lại bỏ qua như vậy rồi?
Bọn họ hận a!
Là hối hận a!
Thiên Nhất chưa từ bỏ ý định thầm nghĩ: "Vậy là các ngươi không gặp phải nguy hiểm nào sao?"
"Không có a."
Tiêu Thừa Phong lắc đầu, sau đó cảm kích nói: "Nhân tiện, tất cả may mắn đều là nhờ có các ngươi, là hai đám người các ngươi lựa chọn đường chết, để lại đường sống duy nhất lại cho chúng ta, để chúng ta không chỉ không bị làm sao cả mà còn chiếm được cơ duyên, các ngươi thật đúng là người tốt a!"
Thiên Lạc: "..."
Thiên Nhất: "..."
Mọi người thật lâu không nói gì, nội tâm bi thương phẫn hận.
Tại sao, chính mình tại sao lại không chọn được đường sống a?!
"Đều là ngươi cái tên xem bói thối tha này, tính ra cái thứ gì mà dẫn chúng ta đi vào đường chết a!"
Đột nhiên, một giọng nói thu hút sự chú ý của mọi người, giương mắt nhìn lại, đã thấy Đại Ma Vương đang nghiêm khác chỉ trích Ngọa Long cư sĩ, lời lẽ chính nghĩa, than thở khóc lóc thống hận không thôi.
Ngọa Long cư sĩ một mặt mờ mịt mà nhìn vào hắn.
Trước đó còn gọi người ta là đại ca, đảo mắt cái đã gọi người ta là tên xem bói thối tha?
"Đúng, không sai, đều là hắn dẫn chúng ta đi vào ngã rẽ!"
"Ngọa Long chính là cái hố to, làm hại chúng ta bỏ lỡ cơ duyên, còn hại chúng ta chết đi nhiều huynh đệ như vậy, quả thực không bằng cầm thú!"
"Không thể nhịn, tên gia hỏa này chắc chắn là nội hứng, chơi hắn!"
"Từng người từng người lao tới, mọi người cùng nhau báo thù!"
Ngay lập tức, Ngọa Long cư sĩ bị đẩy lên tới nơi đầu sóng ngọn gió, hoảng sợ không thể giải thích, sau đó bị quần công, hình thần câu diệt.
Về phần Đại Ma Vương kẻ thêu dệt chuyện thì lặng lẽ lui sang một bên, che giấu công lao và danh vọng của mình.
Hắn vô cùng cơ trí, nhận ra có điều gì đó không ổn và đoán chắc chắn đám người này sẽ trút giận nên đã kịp thời đẩy Ngạo Long cư sĩ ra ngoài, thành công thu hút lấy sự chú ý của mọi người.
Bằng cách này, chuyện hắn đứng ra dẫn đường cũng sẽ bị người quên đi.
Lão đại ca chớ có trách ta, tất cả mọi người đi ra ngoài đều là vì kiếm miếng cơm ăn, đều là vì mạng sống của mình a.
Đám người Lược Thiên Minh kia nhìn vào trong mắt, cũng có chút ngo ngoe muốn động, có điều khi bọn họ đưa mắt nhìn về phía Thiên Lạc, cái cổ không thể không rụt lại, phát hiện Thiên Lạc cũng đang nhìn vào bọn họ.
Thiên Lạc cười lạnh, "Các ngươi chuẩn bị làm cái gì?"
"Lần này thật đúng là may mắn mà có Thiên Lạc đạo hữu a, nếu như không phải ngươi dẫn đội, chúng ta chắc chắn là không cách nào giết ra khỏi trùng vây."
"Đúng đúng đúng không sai, mạng của chúng ta đều là Thiên Lạc đạo hữu cứu, ngài là ân nhân cứu mạng của chúng ta a!"
"Ta thì biết đi theo Thiên Lạc đạo hữu là chuẩn không sai!"
...
Đều là người dẫn đội.
Ngọa Long cư sĩ bị người đánh tới hình thần câu diệt mà Thiên Lạc thì lại được người lấy lòng.
Để mọi người chứng kiến cảnh song tiêu cỡ lớn.
Thiên Nhất thở hắt ra một hơi, chua chát nói: "Được rồi, lần này vẫn là chúc mừng các vị đạo hữu của Thiên Cung thu hoạch được cơ duyên lớn a, quả thực là để cho người ta phải ước ao ghen tị a!"
Quân Quân đạo nhân nở nụ cười hiền lành nói với giọng nói ấm áp: "Quá khen, đều là các vị đạo hữu nâng đỡ nên chúng ta mới có thể thu hoạch được cơ hội lần này, đa tạ, đa tạ."
Mọi người: "..."
Hết lời để nói rồi sao, lại nói ra những lời như xát muối vào trên vết thương của người ta, thật không phải là người a!
Thiên Nhị mở miệng nói: "Mọi người tiếp tục đi về phía trước a, ta cảm thấy sự kêu gọi của bản nguyên sương mù màu xám càng ngày càng gần, ngay ở phía trước không còn xa."
Lập tức, mọi người không có nhiều lời thêm nữa, cùng nhau đi về nơi cần tới.
Về phần Đại Ma Vương thì càng đi về phía trước thì càng không tự chủ được rơi vào phía sau cùng của đội ngũ, sau đó càng đi càng lùi về sau, thẳng tới thoát khỏi đội ngũ ...
Hắn cảm thấy hứng thú một chút nào đối với phần thưởng cuối cùng kia, dù sao cũng sẽ không đến lượt hắn, vì vậy mạng sống của hắn mới là điều quan trọng nhất.
Có điều, khi vừa tìm được một nơi ẩn náu để trốn, lại phát hiện ra thực sự có một người đang trốn ở đây, đó chính là Tả sứ.
Khi cả hai người gặp lại nhau, cảm tình dành cho nhau càng mãnh liệt, không nghĩ tới lại chọn đúng một nơi chốn để trốn, đạo ta không cô đơn.
Đại Ma Vương ngập ngừng hỏi: "Chẳng lẽ đạo hữu cũng là người dẫn đường có thâm niên sao?"
Tả sứ nhàn nhạt nói: "Những người đi theo ta từ trước tới nay đều không còn một người nào còn sống."
Hai mắt Đại Ma Vương sáng lên, "Ta cũng giống vậy a!"
"Không biết đạo hữu có kinh nghiệm gì, chúng ta có thể trao đổi kinh nghiệm một chút."
"Đúng hợp ý ta!"
Lập tức, hai người bắt đầu trao đổi kinh nghiệm dẫn đường, chỉ cảm thấy mình được lợi rất nhiều và vô cùng thiết thực.
...
Cùng một thời gian.
Những người ở Thiên Cung đã đến điểm đến cuối cùng của họ.
Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, con ngươi của họ đều co rút lại và bất giác dừng bước.
Trước mặt bọn họ là một thế giới vô cùng trống trải, một gốc đại thụ đứng sừng sững ở trung tâm thế giới, mà bên dưới tàng cây là một đạo sĩ đang ngồi xếp bằng.
Bên trong hư không, một tầng sương mù xám xịt đáng sợ tràn ngập không trung, bao phủ hầu hết mọi thứ, chỉ có chỗ của đạo sĩ kia là tỏa ra ánh sáng, là nơi mà sương mù màu xám không ăn mòn.
Tuy nhiên trạng thái của vị đạo sĩ kia hiển nhiên không tốt lắm, hắn nhắm mắt lại, cau mày, hào quang trên người phóng lên trời tạo thành cột sáng, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện, bên trong cột sáng mơ hồ có từng sợi sương mù màu xám đang lưu chuyển, sương mù màu xám không rõ vô tận giống như một con quái thú khổng lồ với những chiếc răng nanh đang hé mở, cố gắng thôn phệ hết cột sáng của hắn!