"Ha ha ha, tới rồi, tín đồ của ta tới rồi, cười cùng thì ngươi cũng đã sắp xong rồi! Còn không ngoan ngoãn mà phục tùng ta sao?!"
Nhìn thấy đám người Dương Tiễn tới, sắc mặt đạo sĩ kia đột nhiên thay đổi, trở nên dỡ tợn mà đáng sợ, sát ý lạnh như băng khiến người ta kinh ngạc.
Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, sự dữ tợn của hắn đã bị trấn áp, trở nên bình tĩnh trở lại, "Bần đạo cả đời tu đại đạo, sao lại thần phục ngươi loại tà ma ngoại đạo này!"
Sau đó, sắc mặt của hắn trở nên máu lạnh, "Ha ha, ngươi sớm đã là nỏ mạnh hết đà, còn ráng chống đỡ làm cái gì? Không bằng hòa thành làm một thể với ta tung hoành trong thiên địa!"
Đám người Dương Tiễn nhìn thấy cảnh tượng này hai mắt đều ngưng trọng lại, nhưng lại lộ ra thần sắc đăm chiêu.
Nếu như đoán được không sai, đạo sĩ kia chắc là một vị cường giả chí cao năm đó phong ấn bản nguyên sương mù màu xám, chỉ là nhiều năm tháng trôi qua đi như vậy mà vẫn còn đang đấu trí đấu dũng với sương mù màu xám không rõ.
Mọi người Thiên Cung lập tức nổi lòng tôn kính, bọn họ một đường đi tới đã chứng kiến được rất nhiều thứ.
Ở dưới đại kiếp của thiên địa, chắc chắn sẽ có người chí cường đứng ra, bọn họ không sợ không rõ, bỏ ra tâm huyết cả đời thi triển vô vàn thủ đoạn chém giết ra một con đường tu đạo cho người đời sau!
Giống như đạo sĩ này, ngồi bất động vô số năm tháng, trong khoảng thời gian rất dài này, dài tới đám người Thiên Cung nghĩ cũng không dám nghĩ, xem như người bình thường, ngồi bất động lâu như vậy thì tinh thần cũng đã tan vỡ, mà hắn còn phải đối mặt với sự ăn mòn tới từ sương mù màu xám không rõ, rõ ràng là nhịn cho tới bây giờ!
Ngồi bất động dưới cây, đối mặt với không rõ, lấy thân thể chống lên một mảnh thái bình thịnh thế, vì để tranh một chút hy vọng sống cho người đời sau.
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, âm thầm đi theo đám người Thiên Nhất tiếp tục đi về phía trước.
Sau đó tới gần vị đạo sĩ kia, vẻ mặt đám người Thiên Nhất dần dần trở nên điên cuồng, bản thân ở bên trong sương mù màu xám khiến họ cảm thấy giống như một cuộc hành hương.
Đạo sĩ nhìn về phía đám người với nụ cười càng trở nên điên cuồng hơn, "Các ngươi đến rồi."
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, nụ cười của hắn lập tức cứng ngắc trên mặt, mang theo vẻ khó có thể tin nói: "Làm sao mà chỉ có từng người này tới? Không phải ta thả ra tín hiêu chắc là sẽ thu hút được đám lớn tín đồ tới mới đúng, cho dù có một số người không chịu được lực lượng sương mù màu xám của ta thì cũng không nên chỉ có chút người này mới đúng."
Thiên Nhất chậm rãi đi lên trước, "Thiên tôn quý, ban đầu chúng ta quả thực có rất nhiều người, nhưng ở sau khi đi qua ba cái thông đạo, bởi vì lựa chọn sai thông đạo, những người khác không thể sống mà đi tới."
"Cái gì? !"
Sắc mặt đạo sĩ trở nên dữ tợn, gào thét nói: "Vì để cho các ngươi có thể tới đây được thuận lợi, ta không tiếc bỏ ra lượng lớn nguyên khí, má nó đều đã làm ra chú thích một cách rõ ràng đâu là thông đạo an toàn, thế mà các ngươi còn có thể đi sai? Có phải là các ngươi không biết chữ hay không?!"
Hắn nóng nảy.
Ý tốt của mình xem ra là để cho chó nhìn rồi!
Nó và đạo sĩ kia tranh đấu vô số năm, thật vất vả mới chiếm cứ được thượng phong, lúc này mới triệu tập một đám lớn tín đồ tới, hơn nữa lao tâm khổ tứ từ trong phong ấn đánh mở ra một cái thông đạo an toàn, chính là vì để bọn họ đi đến được an toàn, thế nhưng là bọn họ thế mà còn đi vào đường chết.
Đám tín đồ này đầu óc bị ngâm nước rồi sao!
Trong lòng Thiên Nhất cũng khổ a, đau lòng nói: "Là chúng ta suy nghĩ nhiều rồi, thật không nghĩ tới thông đạo an toàn đúng là thông đạo an toàn, hóa ra tên thông đạo chính là có ý tứ ở mặt chữ, chúng ta lại tự cho mình là thông minh, vậy mà đi đấu trí đấu dũng với không khí, chúng ta sai."
Sương mù màu xám không rõ chửi ầm lên, "Phế vật thành công thì ít mà hỏng việc thì nhiều! Trong thông đạo an toàn kia thế nhưng là có để lại cơ duyên cường giả chí cao năm đó, vốn đều có thể trở thành lực lượng của thời đại mới!"
"Thiên tôn quý, chúng ta cũng không phải không có thu hoạch được gì, đám đạo hữu này đi vào đường đó đã thu được toàn bộ truyền thừa."
Thiên Nhất tranh công giống như đẩy đám người Thiên Cung đi ra.
"Vậy miễn cưỡng còn có thể chấp nhận được." Sương mù màu xám không rõ thở phào nhẹ nhõm.
Nó đánh giá đám người Dương Tiễn một lần rồi nở ra nụ cười thân thiện, "Nếu như tín đồ của ta đều có thể cơ trí giống như các ngươi, vậy ánh sáng của ta sớm đã bao phủ toàn bộ thiên địa, các ngươi tranh thủ thời gian tới đây tiêu diệt tên đạo sĩ này giúp ta."
Đám người Dương Tiễn đưa mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt của đối phương nhìn ra được ý nghĩ của nhau.
Diệt đạo sĩ là không thể diệt, trấn áp không rõ mới là việc phải làm.
"Ta tới đi."
Long Nhi chậm rãi đi ra, từng bước từng bước đi tới trước mặt đạo sĩ, cũng ngồi xếp bằng.
"Tiểu nữ oa này lại là một Thiên Long nữ, tuổi còn trẻ mà đã có được tu vi như vậy thì rất hiếm có, chờ ta xuất thế ta sẽ phong ngươi làm Thiên chi Thánh nữ, được thương sinh cúng bái!"
Đạo sĩ đánh giá Long Nhi, vẻ mặt dữ tợn trở nên ôn hòa, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng, thiên tài bực này quả nhiên có ánh mắt, lựa chọn con đường của ta.
Sau đó, sắc mặt của hắn giãy dụa, một lần nữa biến thành dáng vẻ nhẹ như mây gió, chỉ có điều ánh mắt của hắn có chút thương tiếc và cảnh giác khi nhìn vào Long Nhi, hắn không nghĩ tới Long Nhu thiêu kiêu bực này cũng sẽ bị nhiễm không rõ, nội tâm nhịn không được mà bi thương.
Sau đó, hắn lại bị không rõ áp chế xuống, vẻ mặt trở nên dữ tợn, "Oa ha ha ha, mau ra tay, giết hắn, giúp ta trấn áp tên đạo sĩ thúi này, sau đó lấy thân thể của hắn phá phong mà ra, dẫn dắt toàn bộ kỷ nguyên sương mù màu xám này!"
"Ừm được, ta đây động thủ."
Long Nhi khéo léo gật đầu liên tục, sau đó hai tay nàng ta vươn về phía trước một cái, trong lòng bàn tay có hai luồng sóng nước lưu chuyển, theo nàng ta kết động pháp quyết, từng dòng nước như những con rắn nhỏ trong suốt biết nghe lời, lượn quanh mà ra, hội tụ thành một cái đồ án kỳ dị ở trên không trung, một cỗ khí tức thánh khiết tỏa ra từ trên người Long Nhi.
"Thủy Tịnh Phong cấm!"
Đây là thần thông mà Long Nhi vừa mới lấy được ở trong thông đạo kia, phối hợp với thiên phú khống thủy của nàng ta đã nắm giữ hoàn toàn, kiểu hạ bút thành văn.
Sóng nước vô tận hội tụ ở vào trên đầu ngón tay của Long Nhi, theo nàng ta chỉ về phía trước một cái, đâm thẳng vào mi tâm của đạo sĩ.
"A a a!"
Toàn thân đạo sĩ run rẩy, khuôn mặt trở nên dữ tợn tà ý, "Ngươi làm cái gì? Ta thế nhưng là Thiên, ngươi phong ấn nhầm, ngươi lại dám ra tay với ta, ngươi nhất định phải chết! A a a!"
Giọng nói này chính là giọng nói của sương mù màu xám không rõ.
Nó vốn là lã vọng buông cần, chờ mong Long Nhi ra tay, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới mục tiêu phong ấn của Long Nhi lại là nó.
Rất là đột nhiên.
Sương mù màu xám không rõ trong hư không cuộn trào, cuộn trào lên một cách điên cuồng.
"Rống!"
Khuôn mặt của tên đạo sĩ này trở nên dữ tợn phát ra một tiếng gào thét, có sương mù màu xám ngưng tụ thành khuôn mặt của dã thú, lực lượng đáng sợ va chạm với lực lượng của Long Nhi, hai bên tranh đấu.
"Nhanh, giết nàng cho ta!"
Đạo sĩ gào thét.
Đám người Thiên Nhất lúc này mới lấy lại tinh thần, biến sắc, thi nhau vận chuyển thần thông công về phía Long Nhi, tuy nhiên lại đều bị đám người Dương Tiễn ngăn cản lại.
Sắc mặt Thiên Nhất trở nên lạnh lùng, trầm giọng nói: "Các ngươi không phải tín đồ của sương mù màu xám sao?!"
Mà Thiên Lạc ở một bên thì cũng chẳng suy nghĩ gì cả, hắn cười lạnh, phong tỏa đám người Thiên Cung lại, phải mượn tay sương mù màu xám không rõ trừ bỏ đám người Thiên Cung này.
"Ha ha, chúng ta không giống."
Tiêu Thừa Phong cầm kiếm mà đứng, kiếm ý nghiêm nghị, ép về phía đám người Thiên Nhất, "Vừa đúng học được thần thông mới, muốn đánh nhau thì ta phụng bồi!"
Sương mù màu xám không rõ nhìn thấy cảnh này thì thiếu chút nữa ói máu.
Hóa ra tất cả những người lựa chọn thông đạo an toàn đồng thời học được cả thần thông, tất cả đều là nội ứng.
Vậu những nỗ lực của ta kia có ý nghĩa gì?