Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1275: CHƯƠNG 1275: CHÚNG TA ĐÂY MỚI LÀ CHÍNH TÔNG

"Đáng ghét a, ta nhất định phải giết các ngươi!"

Khuôn mặt Thiên Nhất trở nên vặn vẹo, hai mắt đỏ ngầu, gào thét đối với đám người Dương Tiễn.

Có nội ứng còn chưa tính, tất cả cơ duyên cũng đều bị đám nội ứng này lấy mất, giết người giết cả tâm, cái này chắc chắn chính là giết người giết cả tâm a!

Những thứ này ban đầu là được chuẩn bị cho chúng ta!

Đám người Niếp Niếp làm cái mặt quỷ, cười nói: "Suy nghĩ nhiều rồi, chỉ dựa vào các ngươi mà cũng muốn giết chúng ta?"

Nếu như là trước đó, nhân số bên thế lực của sương mù màu xám quá nhiều thì bọn họ còn không dám đứng ra một cách trắng trợn như vậy, nhưng hiện tại bọn họ cũng không phải không có lực đánh một trận.

Bọn họ tổng cộng có tám người, Đại Hắc, Niếp Niếp, Long Nhi, Quân Quân đạo nhân, Dương Tiễn, Tiêu Thừa Phong, Cự Linh Thần, Sơn chủ Thần Kiếm sơn và Phó Sơn chủ, tuy rằng nói Long Nhi không có khả năng trấn áp được sương mù màu xám, nhưng tính cả tám người còn lại cũng xem như đủ rồi.

Dù sao, Dương Tiễn, Quân Quân đạo nhân và Cự Linh Thần vừa đúng thu hoạch được cơ duyên tấn thăng cảnh giới Đại Đạo Chúa tể, chiến lực tăng cao.

Mà lại nhìn bên đối diện, Thiên Nhất, Thiên Nhị, Thiên Tam, Thiên Tứ, Thiên Lục và Hứa Đạt, lại thêm bên Lược Thiên Minh còn có bốn người may mắn còn sống, tổng cộng mười người.

Tám đối mười, bọn họ cũng không kém.

"Ha ha, nói khoác mà không biết ngượng, ta sẽ dùng thực lực để nói cho các ngươi biết, xem như đều là Đại Đạo Chúa tể, chên lệch cũng vẫn là rất lớn chứ đừng nói các ngươi vẫn còn ít hơn so với chúng ta hai người!"

Thiên Nhất nở ra nụ cười tàn khốc, sau đó thân hình đột nhiên nổ bắn mà ra, đưa tay đánh về phía mọi người của Thiên Cung!

Trong một cái chớp mắt, thần thông đè ép hư không, vỡ tan thành hình lòng bàn tay, quét ngang mà ra.

"Đại Đạo Yên Diệt chưởng!"

Thần thông giống như tên của nó, một chưởng vỗ ra hư không sụp đổ, xem như đại đạo cũng sẽ bị chôn vùi.

Thiên Nhất vốn chỉ có cảnh giới Đại Đạo Chúa tể, là Tông chủ của một phương thế lực lớn ở Nam Đẩu Tinh vực, thực lực siêu quần, sau khi nhận được lời kêu gọi của bản nguyên sương mù màu xám thì bị nhiễm sương mù màu xám, thực lực cũng đạt được tăng lên nhanh chóng.

Sương mù màu xám không rõ tu bổ đủ đại đạo không trọn vẹn, để tu vi của hắn vốn trì trệ vô số năm lập tức tiến cấp.

Nếu như nói hắn vốn chỉ là Đại Đạo Chúa tể tầng hai, vậy hắn lúc này đã ở Đại Đạo Chúa tể tầng tám!

Hắn bây giờ đã đủ nghiền ép hắn của trước kia, cho nên hắn rất tự tin, xem như đều là Đại Đạo Chúa tể thì hắn cũng có thể nghiền ép được đối phương!

Có điều, đối mặt với một chưởng cường thế của hắn, con chó trụi lông kia đi ra.

Nó giơ chân chó lên, cũng đánh ra một chưởng!

"Càn Khôn Nhất chưởng!"

Đây chính là thần thông nó vừa mới học được bên trong thông đạo.

Chân cho to lớn hóa thành thiên địa, ngưng tụ lực lượng toàn bộ thiên địa, khiến hư không vốn đang sụp đổ không còn sụp đổ, khiến đại đạo chôn vùi ngừng lại!

Chân chó một đường quét ngang, đập nát chưởng của Thiên Nhất!

"Một con chó sao có thể cường đại như vậy?!"

Thiên Nhất ngây dại, hắn cảm thấy khó có thể tin.

Hắn nghĩ tới các loại khả năng, duy chỉ không nghĩ tới, một kích của chính mình lại bị một con chó phá giải một cách dễ dàng như vậy.

Lúc này, Thiên Nhị đưa tay một chỉ, bổ sung một kích, lúc này mới hóa giải được thần thông của Đại Hắc.

"Con chó này rất bất phàm, chúng ta cùng nhau tiêu diệt nó!"

Dứt lời, Thiên Nhị cất bước đi ra, lập tức lao thẳng về phía Đại Hắc.

Kịch chiến lập tức nảy sinh, ánh sáng thần thông phóng lên tận trời, đám người ẩu đả.

Hai mắt Thiên Lạc trở nên âm trầm, cũng để mắt tới Đại Hắc.

Con chó trụi lông này đối với cấm khu thượng cổ mà nói thì là rất quan trọng, là một con chó rất đặc thù, Minh chủ còn từng nói con chó này có quan hệ đặc biệt với tồn tại ẩn giấu ở cấm khu thượng cổ, hôm nay giết nó tương đương với việc bẻ gãy cánh tay của cấm khu thượng cổ!

Có điều, ngay khi hắn chuẩn bị xuất thủ, một cỗ cảm giác áp bách cường đại đột nhiên buông xuống, khiến lông tóc toàn thân hắn dựng đứng lên, sinh ra một loại cảm giác đại hoa lâm đầu.

Hắn không nghĩ ngợi chút nào nhanh chóng lùi lại về sau, pháp lực hóa thành thần thông, bảo bọc chính mình tới cực kỳ chặt chẽ.

Ngay khi hắn vừa mới lùi lại, một luồng sáng đỏ rực lửa với sức hủy diệt cực độ vụt qua.

Đó là một mùi tên!

Một kích không trúng, mũi tên ngoặt một cái trong khoảng không và tiếp tục bắn về phía Thiên Lạc!

Con ngươi Thiên Lạc đột nhiên co rụt lại, vội vàng đưa tay thi triển ra thần thông về phía mũi tên kia.

"Thì Không Triều lưu!"

Hắn có thể cảm nhận được mũi tên này không tầm thường, nếu như chỉ là phòng ngự thì rất khó cản trở, nhất định phải lấy đại thần thông ra để trấn áp.

Ở trước mặt Thiên Lạc, không gian bị bóp méo đến cực điểm, sự giao thoa giữa thời gian và không gian giống như dòng nước chảy xuôi, chặn mũi tên trong thời không hỗn loạn.

Lớp lớp không gian vỡ tan, đại đạo nổ tung, hai loại thần thông đáng sợ triệt tiêu lẫn nhau.

Cho tới lúc này, Thiên Lạc lúc này mới đưa ánh mắt nhìn về phía nơi phát ra công kích, vô cùng âm trầm.

"Đáng tiếc, còn thiếu một chút."

Trong tay Niếp Niếp cầm Lạc Thần cung, nhìn thẳng vào hắn mà không sợ hãi một chút nào.

Mũi tên vừa rồi không có ý định tính toán, nếu có thể bắn trúng tuy rằng sẽ không trực tiếp tiêu diệt Thiên Lạc, nhưng cũng có thể làm cho trọng thương.

Ở trong thế lực sương mù màu xám, hai người mạnh nhất chính là Thiên Lạc và Thiên Nhất, Thiên Nhất thì Đại Hắc đang đối phó, Thiên Lạc tự nhiên do Niếp Niếp đối phó.

Thấy mình bị phát hiện, Niếp Niếp dứt khoát không tiếp tục ẩn giấu, lại đưa tay kéo cung ra một lần nữa.

Cung kéo căng thành hình bán nguyệt.

Lần này pháp lực cuộn trào như là sơn lôi, tiếng nổ đùng đoàng vang vọng cả bầu trời, lực lượng kinh khủng đang hội tụ ở trước mặt Niếp Niếp, trên Lạc Thần cung, một cây trường tiễn đen trắng dần dần hội tụ lại.

Đây là màu sắc của sinh và tử!

"Sinh Tử Thần tiễn!"

Chính là thần thông mà Niếp Niếp học được ở bên trong thông đạo, kết hợp với Lạc Thần cung thì uy lực cực kỳ khủng bố.

"Hừ!"

"Khai Thiên Thần kiếm!"

Thiên Lạc hừ lạnh một tiếng, đưa tay vung lên, một thanh đoản kiếm trôi nổi ở trước người hắn, trong tay kết động pháp quyết, khí tức sắc bén lướt qua toàn bộ đoản kiếm, hóa thành luồng sáng bắn ra ngoài, va chạm với Sinh Tử Thần tiễn.

Đồng thời, có một tên người của Lược Thiên Minh nhắm ngay thời cơ, nhân thời khắc Niếp Niếp đang liều mạng với Thiên Lạc, từ một bên lao thẳng về phía Niếp Niếp!

Đại Hắc và Niếp Niếp đều lấy một địch hai, hơn nữa một người trong đó còn là người mạnh nhất bên sương mù màu xám, nhưng lại đều không rơi vào thế hạ phong, giết tới có qua có lại.

Trên người Đại Hắc mặc dù không có lông chó, nhưng vẫn oai hùng không tầm thường, chân chó vung lên, chấn động thiên địa, quần cộc da trên người phun trào ra ánh sáng chói lòa, cung cấp phòng ngự cực mạnh cho nó.

Niếp Niếp cầm Lạc Thần cung trong tay, một tiến được bắn ra có thể so sánh với công kích cường đại nhât,s để cho người ta không dám đón đỡ, lại phối hợp thi triển Thôn Thiên Thần công, càng chiến càng mạnh.

Bọn họ đi theo Lý Niệm Phàm đã rất lâu, sự hiểu biết về đại đạo sớm đã vượt quá tưởng tượng, trong lúc sát phạt đối với việc vận dụng đại đạo gần như lộ ra tư thái nghiền ép, cũng là thần thông, nhưng khi vào trong tay của bọn họ thì lực sát thương gần như tăng gấp đôi.

Ở một bên khác.

Đám người Thiên Cung cũng đang đánh có qua có lạo với đối thủ của mình, tuy rằng đám người Quân Quân đạo nhân vừa mới đột phá tới Đại Đạo Chúa tể, nhưng cơ sở vững chắc đã để cho bọn họ vừa mới đột phá bình cảnh đã thu được chiến lực cực mạnh, thi triển ra thần thông khiến thiên địa đổi màu.

Hơn nữa quan trọng nhất là, bọn họ thật ra thì giống với đám người Thiên Nhất, có sự bổ trợ tới từ sương mù màu xám!

Thiên Tam càng đánh càng giật mình, hắn nhìn lướt qua chiến trường, không thể tin được hoảng sợ nói: "Tại sao, các ngươi rõ ràng cũng đang hấp thu sương mù màu xám vậy mà tại sao các ngươi còn phải làm như vậy, chúng ta là đồng loại a!"

"Bớt tự tay dát vàng lên mặt mình đi, ai là đồng loại với ngươi?"

Tiêu Thừa Phong xì một tiếng khinh miệt, kiêu ngạo nói: "Sương mù màu xám của chúng ta đây mới là chính tông, của các ngươi là đồ lậu!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!