Một bên khác, theo Long Nhi trấn áp, sắc mặt đạo sĩ kia dần dần trở về bình tĩnh.
Hắn chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy Long Nhi, lại nhìn vào đám người Thiên Cung bên kia một chút, trên mặt lộ ra sự vui mừng và rung động.
Hắn vốn đã làm tốt dự tính xấu nhất, không nghĩ tới còn có hy vọng, Long Nhi nhằm vào không phải là mình là là sương mù màu xám không rõ!
Đồng thời, hắn cũng phát hiện, trên người đám người Long Nhi bọn họ rõ ràng cũng có dấu vết của sương mù màu xám, nhưng lại khác với của những người khác.
"Ngươi ... các ngươi tịnh hóa được lực lượng không rõ, bù đắp đầy đủ đại đạo tiền lộ?!"
Hai mắt đạo sĩ sáng lên, kích động tới thân thể đều đang run rẩy.
Đã nhiều năm như vậy rồi, hắn cuối cùng cũng thấy có người làm được, có người có thể tịnh hóa được không rõ, tái hiện đại đạo chân chính.
"Tiểu nữ oa, ta có một câu hỏi, khi một ngọn đèn chiếu sáng trong bóng tối, ngọn đèn chiếu sáng này có tội hay là không có tội?"
Đạo sĩ nhìn vào hai mắt của Long Nhi, sắc mặt bình tĩnh mở miệng hỏi.
Tuy rằng chỉ một vấn đề, nhưng Long Nhi từ trong mắt của đạo sĩ có thể thấy được một thế giới khác, nàng ta đặt mình vào trong đó, phát hiện người khắp thế giới đều bị nhiễm không rõ, bọn họ tu luyện sương mù màu xám không rõ, gọi nó là đại đạo chân chính, tu vi của bọn họ tiến triển cực nhanh, nói đây là thời đại mới.
Duy chỉ có chính nàng, không hấp thu sương mù màu xám không rõ đã giống như bị thời đại vứt bỏ.
Nàng ta tin tưởng chắc chắn rằng sương mù màu xám không rõ là sai, nhưng khi tất cả mọi người xung quanh hấp thu sương mù màu xám không rõ thì chỉ có một mình nàng là không hấp thu sương mù màu xám không rõ, người sai trở thành nàng ta.
Không cần biết nàng ta khuyên như thế nào cũng vô dụng, chỉ có thể trơ mắt nhìn càng ngày càng có nhiều người bị nhiễm không rõ...
Nàng ta trở thành dị đoan, nàng ta trở thành tội ác.
Đó đã trở thành một thời đại hỗn loạn, trở thành một cơn ác mộng cho tất cả các tu sĩ có đạo tâm kiên định, bọn họ đứng dậy thề muốn chém đứt cái đạo không rõ này, xem như đại đạo đoạn tuyệt, bọn họ cũng không thể để cho không rõ làm loạn thế gian.
Nhưng là ... thẳng tới cuối cùng, ngay cả chính bọn họ cũng bắt đầu hoài nghi, bản thân mình làm như vậy đến cùng là đúng hay là sai?
Đạo sĩ nhìn vào Long Nhi, chờ mong câu trả lời của nàng.
Long Nhi trầm ngâm một lát, nàng ta đi theo bên cạnh Lý Niệm Phàm, nhìn qua rất nhiều cố sự, cũng nghe Lý Niệm Phàm nói qua vấn đề này, cho nên trả lời căn bản không có độ khó.
Nàng ta mở miệng nói: "Nếu như ngọn đèn chiếu sáng đó không rời khỏi bóng tối, vậy sẽ trở thành cứu rỗi, bản thân ở trong bóng tối, mọi người sẽ tự khắc đi tìm ánh sáng, ngọn đèn chiếu sáng này trở thành ... dẫn đường."
"Dẫn đường?"
"Ha ha ha, ngươi nói đúng!"
Đạo sĩ cười ha ha, cười tới trong hai mắt có nước mắt chớp động, "Không sai, mọi chuyện chúng ta làm đều không sai, cuối cùng ta cũng chờ được kết quả."
Long Nhi nhìn vào dáng vẻ của hắn, trong mắt tràn đầy kính nể.
Trước đó bọn họ gặp phải áp lực không ai có thể tưởng tượng được, nếu như không phải bọn họ giữ vững, thời đại này sớm đã thất thủ, sao có thể chờ tới bây giờ?
Khoảnh khắc tiếp theo, hai mắt đạo sĩ sáng lên, phong thái bình tĩnh đột nhiên nổi lên sóng to gió lớn, lực lượng cường đại làm cho cả chiến trường dừng lại, xem như mọi người Thiên Cung đang giao chiến cũng đều không tự chủ được mà ngừng lại, hãi hùng khiếp vía.
"Cút cho ta! ! !"
Đạo sĩ quát lớn một tiếng, giống như sấm sét kinh thiên động địa, làm cho thiên địa không ổn định.
Một tiếng quát này rơi xuống, một đám mặt quỷ sương mù màu xám nhanh chóng lui khỏi thân thể của hắn, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn.
Mặt quỷ sương mù màu xám trôi nổi giữa không trung, đan xen với sương mù màu xám vô tận trong không trung, phóng đại thành một con quái vật xúc tu với khuôn mặt quỷ to lớn, âm trầm ác độc nhìn chằm chằm vào đạo sĩ và Long Nhi.
Nó chính là bản nguyên sương mù màu xám không rõ ở chỗ này, đầy vẻ quỷ dị và sự cường đại.
Ban đầu mọi chuyện tiến hành suôn sẻ dựa theo kịch bản của nó, nhưng ở vào thời khắc quan trọng nhất lại xuất hiện biến cố, thất bại trong gang tấc khiến nó tức giận không thôi.
m thanh trầm thấp bao gồm sát ý truyền ra từ trong miệng của nó: "Hóa ra là các ngươi đang giở trò quỷ, khó trách ta cảm thấy lực lượng sương mù màu xám ở bên ngoài đang suy yếu một cách nhanh chóng, dám can đảm tịnh hóa lực lượng của chúng ta, các ngươi đám người này thực đáng chết, đều đáng chết!!!"
"Còn có ngươi, chỉ là một tên nỏ mạnh hết đã thì có thể làm gì được ta sao?!"
Sương mù màu xám không rõ gào thét bạo ngược một tiếng thì biến thành vô số xúc tu và tấn công tất cả mọi người.
Mảnh thiên địa này, tràn ngập sương mù màu xám không rõ, là thiên địa của nó, cho nên nó ở khắp mọi nơi, công kích tất cả mọi người bao gồm Dương Tiễn và tất cả mọi người!
"Di thế độc lập!"
Tuy nhiên, đạo sĩ chỉ khẽ nhả ra một câu, tất cả công kích của sương mù màu xám không rõ đều lướt qua tất cả mọi người, giống như cái bóng mờ vậy, không thể đụng chạm một chút nào vào trên người mọi người.
"Đây, đây là..."
Con ngươi của tất cả mọi người đều co rụt lại, vô cùng hoảng sợ nhìn vào đạo sĩ đứng ở trên mặt đất kia.
Quần áo hắn xộc xệch, đầu tóc bù xù, thân hình thẳng tắp, khuôn mặt vẫn như cũ điềm đạm ngàn năm không thay đổi, trông bình thường chẳng có gì la, nhưng chỉ khẽ nhả ra một câu thôi mà đã thay đổi thiên địa!
Đạo sĩ này đã ngăn cách không gian nơi mà Dương Tiễn và những người khác đang đứng ra khỏi làn sương mù màu xám không rõ!
Như vậy khiến công kích của sương mù màu xám không rõ căn bản không chạm vào trên người đám người Thiên Cung, giống như sự tương tác của hai thời không song song, giống như chồng vào cùng một chỗ, nhưng không thể chạm vào nhau!
Thần thông bực này, cho dù là cảnh giới bây giờ của đám người Dương Tiễn cũng không hiểu được, cái này đã vượt ra khỏi pháp tắc và đại đạo, mà là chỉ một lời đã tạo ra thế giới!
Phải chăng đây là cường giả đỉnh cao đứng trước sự vĩnh hằng của thời gian!
Cho dù trải qua năm tháng ăn mòn, những năm tháng lặng im vô tận, trong lúc đưa tay vẫn có thể chạm vào thời không năm tháng.
"Thật mạnh!"
Trên mặt đám người Thiên Nhất lộ vẻ hoảng sợ, bọn họ làm tín đồ của sương mù màu xám không rõ, lúc này lại cảm thấy sợ hãi, cảm thấy sương mù màu xám không rõ cũng không phải là đối thủ của đạo sĩ kia.
"Niếp Niếp tỷ tỷ, ta tới giúp ngươi, cướp đoạt chiến hồn!"
Long Nhi rảnh tay trước tiên nhìn chằm chằm vào Thiên Lạc, chuẩn xác mà nói thì nhìn vào Chử Hải châu ở trên tay của hắn.
Đây chính là một trong Thất đại Chiến hồn năm đó, đã gặp được vậy thì nhất định phải đoạt được!
Thiên Lạc nhướng mày, có ý định tạm lui.
Hắn và một người khác cùng nhau đối phó Niếp Niếp chỉ có thể miễn cưỡng chiếm được thượng phong, lúc này lại thêm Long Nhi, bọn họ rất có có thể chống đỡ được, ban đầu còn muốn mượn nhờ lực lượng sương mù màu xám không rõ đi diệt trừ đám người Thiên Cung, nhưng người tính không bằng trời tính, sương mù màu xám không rõ giống như có chút không đáng tin cậy, có khả năng đám người bên hắn sẽ bị tiêu diệt.
"Các ngươi từng nghe thấy tiếng gọi của thủy triều chưa?"
Giống như nhìn thấu tính toán của hắn, hai tay Long Nhi kết động pháp quyết, bên trong thân thể nhỏ nhắn lại đáng yêu hiện ra lực lượng vô tận, đưa tay vung lên.
"Soạt!"
Thủy triều vô tận từ bốn phương lao tới, bảo phủ tất cả mọi người ở đây vào bên trong.
Nơi này đã trở thành đại dương bao la, tất cả mọi người đều chìm trong biển cả, không xác định được phương hướng, chứ đừng nói là chạy trốn.
Đây là pháp thuật khống tràng cỡ lớn, để áp lực của đám người Thiên Cung được buông lỏng.
Cùng một thời gian, Niếp Niếp đã kéo căng cung lần nữa, lực lượng sát phạt kinh khủng khóa chặt vào trên người Thiên Lạc, khí tức sinh tử đan xen thành mũi tên, có thể giết chết mọi kẻ địch!
Sắc mặt Thiên Lạc lập tức âm trầm tới cực điểm, hắn không nghĩ tới chính mình có một ngày sẽ bị hai tiểu nữ oa bức tới tuyệt cảnh.
Cấm khu thượng cổ quả nhiên quỷ dị, hai tiểu nữ oa này mới sống được bao lâu, từ nơi nào có được lực lượng mạnh như vậy?!
Đây không phải thiên phú có thể giải thích, tuyệt đối là bật hack!